Chapter Text
Chìa khoá tra vào ổ, cửa sắt bị mở ra.
"Đệ lục đại nhân, tôi sẽ đợi ngài ở bên ngoài." Tiếng bước chân càng lúc càng xa, cửa sắt lần nữa được khép kín, phòng giam thoáng yên tĩnh trở lại.
"Gần đây thế nào?" Người đàn ông được gọi là Đệ lục bước vào phòng giam, thản nhiên kéo cái ghế cạnh bàn ra ngồi xuống. Vách tường, đồ đạc cùng cửa phòng giam đều tối om, không một chút ánh sáng, hoàn toàn không phù hợp với ngự thần bào trắng tinh trên người Hokage, thế nhưng bản thân ngài Hokage lại có vẻ khá quen thuộc với nơi này.
"Cậu lại tới nữa rồi, Kakashi." Trả lời y chính là người đàn ông ngồi ở bên kia bàn, hắn khẽ thở dài. "Cậu không nên tới chỗ như thế này."
"Đúng đấy," Kakashi nhanh chóng tiếp lời. "Obito, có lẽ sau này tôi sẽ không đến nữa."
Bóng người dưới ánh đèn hơi khựng lại, hiển nhiên không ngờ Đệ lục vốn cố chấp lại dễ dàng đồng ý như vậy. "... Tôi biết rồi." Obito nói.
"Dù sao ngoại trừ Obito... Thì mấy vị 'hàng xóm' ở đây của cậu đều không chào đón tôi lắm." Hokage đại nhân cong mắt lộ ra nụ cười có chút khổ não.
Obito nghi ngờ nhìn đối phương. "Có ý gì?" Hắn cau mày hỏi.
Kakashi thay đổi tư thế, chống khuỷu tay lên bàn, mười ngón tay đan vào nhau, hơi nghiêng người về phía trước.
"Obito," Y nói, "Từ khi đại chiến lần thứ tư kết thúc, cậu đã ở đây sáu năm rồi. Biểu hiện của cậu rất tốt, gần đây liên minh nhẫn giả đã thông qua quyết định cho phép cậu được tại ngoại. Kể từ ngày mai, quyền giám sát cậu sẽ được giao cho tôi, do tôi toàn quyền phụ trách. Nói cách khác... Cậu sẽ phải chuyển đến nhà tôi."
"Cậu lại đang làm chuyện vớ vẩn gì đấy." Obito thì thào. Tuy rằng sớm hơn hắn dự kiến, nhưng đó cũng không phải là một kết quả quá bất ngờ. Mặc dù Kakashi không trực tiếp đề cập đến chuyện này, ít nhiều hắn cũng biết những năm qua người kia vẫn luôn vất vả vì hắn. Làm thế nào mà một tên phạm tội tày trời như hắn lại có thể được tại ngoại chỉ vì "biểu hiện rất tốt"? Dù rất khó khăn, Kakashi vẫn luôn cố gắng chứng minh "Sống sót cũng có thể chuộc tội", và việc để hắn có thể ra tù có lẽ là bước đầu trong nỗ lực của y.
"Không muốn sao?" Kakashi hỏi.
"Kết cục như thế này là tôi đáng phải nhận lấy," Hắn trả lời. "Tôi không hề bất mãn. Cậu cũng không cần..."
Kakashi hạ mắt xuống, giọng điệu hết sức thản nhiên. "Nhưng... Mọi chuyện đã được quyết định xong rồi, dù sao thì sống ở nhà tôi hẳn sẽ không khiến cậu khó chịu như ở nơi này đúng chứ?" Y kéo dài âm cuối, "Không muốn ăn thử món mới của Amaguriama sao?"
Phạm nhân tóc bạc bật cười. "Nghe tới cũng khá nhớ đây."
Chuyện đã đến nước này, Obito cũng không cần giả vờ từ chối nữa, bầu không khí giữa hai người cũng trở nên thoải mái hơn.
"Ngoài ra..." Kakashi dừng một chút, vô thức cụp mắt nhìn xuống mặt bàn, rồi mới ngẩng đầu tiếp tục. "Còn có một chuyện."
Kakashi xưa nay luôn là người quyết đoán, dứt khoát trong mọi trường hợp, thế nên thái độ ấp a ấp úng như này của y làm Obito có chút tò mò.
"Rốt cuộc là có chuyện gì...?" Hắn không nhịn được hỏi y.
Người đối diện im lặng hồi lâu. "Sau chiến tranh Orochimaru vẫn luôn bí mật tiến hành một ít nghiên cứu —— tất nhiên là dưới sự giám sát của Konoha. Có điều con người hắn... Không chịu an phận, thỉnh thoảng sẽ làm chút chuyện mờ ám." Y nói, "Cậu cũng biết mà, hắn luôn có chấp niệm thái quá với sức mạnh của Sharingan. Khoảng năm năm trước trong một lần kiểm tra, bọn tôi đã tìm thấy một số... Thí nghiệm phi pháp ở trong căn cứ của hắn."
"Ý cậu là hắn đang chế tạo một đôi Sharingan mới?" Obito hỏi. Tuy hắn thân là một trong những hậu duệ cuối cùng của tộc Uchiha, nhưng khi ấy hắn không hề biết việc này —— có lẽ nếu có yêu cầu gì cần Uchiha hỗ trợ thì cứ cử Sasuke đảm nhiệm là đủ. Nhưng dù như thế nào đi nữa đó cũng là chuyện của mấy năm trước —— bây giờ Kakashi nhắc lại chuyện đấy, thì có liên quan gì đến việc hắn ra tù? Lời giải thích của Kakashi càng khiến hắn khó hiểu thêm.
"Con mắt... Là không thể dưng không mọc ra được." Kakashi nói. Nếu trong trường hợp bình thường, thì đây là câu nói vô nghĩa. Con mắt đương nhiên không thể đột nhiên tự mọc ra được. Mắt thì phải nằm ở trên mặt, được kết nối với dây thần kinh thị giác và mạch máu, cùng với các bộ phận khác trên cơ thể. Thế nhưng ở trong hoàn cảnh này, lại còn do đích thân Hokage Đệ lục đại nhân nói ra, thì câu nói này chắc chắn có ẩn ý.
Obito đột nhiên có một dự cảm không lành.
"Chẳng lẽ..." Obito rốt cuộc cũng không giữ vẻ bình tĩnh như trước, biểu cảm hắn trông còn phức tạp hơn khi biết sự thật về "Nguyệt độc Vô hạn".
"Đúng vậy," Kakashi chậm rãi nói, lại thay đổi tư thế, chống tay lên bàn. Y tựa hồ cũng không bình tĩnh hơn người đối diện là bao. "Orochimaru đã nuôi cấy một phôi thai có chứa tế bào của cậu —— trong dung dịch dinh dưỡng. Nói cách khác——"
"Cậu có một đứa con trai."
Hắn nghi ngờ Kakashi đang thi triển một loại ảo thuật nào đó, khiến hắn dần mất đi logic của mình. Bởi vì câu trước hắn vẫn còn có thể hiểu được, nhưng khi nghe đến câu tiếp theo của Kakashi thì hắn hoàn toàn không nhận diện nổi mặt chữ.
"Hay chính xác hơn là, 'chúng ta' có một đứa con trai." Kakashi tiếp tục nói.
Sau một phút im lặng, Obito cuối cùng cũng mở miệng lần nữa.
"Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu sau đó cậu nói cậu là nữ." Hắn nói.
"Tôi không có đùa với cậu, Obito." Kakashi rất nghiêm túc tựa cằm lên hai tay, "Hắn muốn lợi dụng gen của cậu là chuyện không cần phải nói, nhưng ngay cả Orochimaru cũng không thể phân tách tế bào của cậu thành một cá thể hoàn chỉnh. Còn tại sao hắn lại cấy thêm gen của tôi vào —— có lẽ do tôi là người ngoại tộc nhưng lại không xảy ra phản ứng thải trừ khi ghép Sharingan, đại khái có thể tăng thêm tỷ lệ thành công cho hắn ——"
"Còn ai biết chuyện này nữa không?" Obito ngắt lời y.
"Rất ít người biết, ngoại trừ Orochimaru, trước mắt cũng chỉ có thượng tầng Konoha, mấy đứa học trò của tôi và cậu."
"Vậy cái phôi thai kia đâu?" Obito lại hỏi. "Orochimaru thành công rồi sao?" Câu này đúng là biết rõ còn hỏi.
"Thằng bé sao..." Kakashi khẽ mỉm cười khi nói tới chuyện này, "Thằng bé vẫn còn sống, hiện tại đã năm tuổi, do tôi nuôi nấng... Là một đứa trẻ hết sức bình thường, cũng không thức tỉnh đôi mắt sớm như Orochimaru mong đợi. Trước giờ... Không nói cho cậu chuyện này, cũng là vì các thỏa thuận bảo mật thông tin. Nói tóm lại —— đây chính là những gì đã 'xảy ra'."
Đột nhiên được thông báo bản thân có một đứa con trai năm tuổi —— chưa kể nó còn là một đứa trẻ được lai tạo trong phòng thí nghiệm từ gen của hai người đàn ông —— nhưng dẫu sao cũng từng là kẻ khơi mào Đại chiến Ninja nên tố chất tâm lý của hắn quả thật không giống người khác. Mặc dù lúc đầu có hơi sốc, song sau một hồi suy nghĩ, vẻ khó tin trên mặt Obito dần dần biến mất.
"Cậu có ảnh chụp của vật thí nghiệm này không?" Obito nói. Cách Obito gọi đứa bé khiến Kakashi có chút khó chịu, nhưng y vẫn phối hợp lấy một tấm ảnh từ trong tay áo, đặt lên bàn cho hắn.
Trong hình Kakashi đang ôm một cậu bé khoảng bốn, năm tuổi trên tay —— cả hai đều có mái tóc bạc, gương mặt cũng tương tự nhau, nhìn qua liền biết là cha con. Đứa bé thân mật ôm lấy cổ cha, cười đến cả khuôn mặt nhỏ ửng hồng, Hokage đại nhân cũng không hề xa cách như khi làm việc, vô cùng trìu mến nhìn con trai.
"Thằng bé tuy lớn lên không quá giống Uchiha... Nhưng tính cách lại giống hệt cậu khi còn nhỏ." Kakashi cố ý nói. Dù biết tin tức này sẽ gây chấn động, y vẫn mong Obito sẽ có vài... Phản ứng tích cực. Nhưng giờ y cũng không chắc nữa.
Obito cẩn thận quan sát bức ảnh, rồi thở phào nhẹ nhõm trả nó lại cho Kakashi.
"Thật sự là gặp may đấy," Obito nói, "Hên là nó không có bất kỳ đặc điểm nào của Uchiha. Mới đầu nghe đúng là có chút ngạc nhiên, nhưng nếu cậu đã xử lý thỏa đáng vậy thì tốt rồi. Cảm ơn cậu đã cho tôi biết chuyện này, Kakashi. Tôi không phản đối gì hết."
"Không phản đối là chỉ?"
"Vật thí nghiệm này dù trông không khác gì với trẻ con bình thường, nhưng nó có huyết thống của Uchiha... Nên vẫn cần giám sát cẩn thận. Có điều tôi không thích nhiệm vụ giám sát mấy vật thí nghiệm này lắm, may mà nó có quan hệ máu mủ với cậu, để nó sống với thân phận con trai của cậu là thích hợp nhất rồi còn gì." Obito nói.
Kakashi dừng lại một lúc. "Không phải lấy 'thân phận' con trai tôi, thằng bé 'đúng' là con trai của tôi." Kakashi nói. "Xét theo quan hệ huyết thống thì cậu cũng là cha đẻ của thằng bé, cậu có ý kiến gì với chuyện này không?"
"Thành thật mà nói... Tôi thấy như bây giờ là ổn rồi." Obito nói không chút do dự, "Dù sao thì nói cho nó biết quan hệ giữa tôi và nó, cũng chỉ khiến quan hệ giữa chúng ta càng thêm phức tạp và... Khó xử hơn đúng không? Mặt khác... Nếu liên minh nhẫn giả đã cho phép tôi tại ngoại, thì tôi cũng không thể ở lỳ trong nhà Hokage mà không làm gì cả —— về sau đại khái cũng không cần phải chạm mặt nó thường xuyên... Khoảng thời gian tới phiền ngài chịu đựng cái cục diện rối rắm này rồi, Hokage đại nhân."
Sau khi xác nhận bản thân không nhất thiết phải thường xuyên đối mặt với đứa trẻ kia, Obito dường như cũng ung dung hơn rất nhiều, thậm chí còn gọi đối phương là "Hokage đại nhân".
"Dù sao trong khoảng thời gian tới chúng ta sẽ phải ở chung nhà, thế nên hôm nay tôi mới tới đây báo trước cho cậu." Kakashi nói. "Cậu có thể hiểu được chuyện này là tốt rồi. Vậy thì, tôi về trước, ngày mai gặp."
"Ngày mai gặp."
Kakashi thong thả đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi phòng giam. Ngay khi cửa vừa mở y chợt nhớ tới một chuyện.
"A đúng rồi... Tuy rằng cậu không hỏi," Y nói, "Thằng bé tên là Shikakyo, tạm thời nói cho cậu biết trước một tiếng."
Trước khi kịp nghe hắn trả lời y vội vàng đóng cửa chạy ra ngoài. Nếu như lại thấy thái độ thờ ơ của hắn, y sẽ không cách nào tiếp tục tự lừa mình dối người, rằng đối phương chỉ vô tình quên hỏi mà không phải là mặc kệ không muốn biết "vật thí nghiệm" này đánh số bao nhiêu.
Trên đường về nhà, Kakashi không nhịn được lấy ảnh ra nhìn một chút. Bức ảnh này được chụp rất đẹp, thường được y đặt trên bàn Hokage, người khác khi nhìn thấy đều khen Shikakyo rất đáng yêu. Y đã cố tình chọn bức này mang đến đây... Dẫu sao thì một đứa nhỏ vừa ngoan ngoãn đáng yêu lại vô cùng hoạt bát cũng sẽ dễ tạo ấn tượng tốt với người khác trong lần gặp đầu tiên hơn chút đi.
Thật ra, nếu nhìn kỹ thì đôi mắt của thằng bé rất giống Obito khi còn nhỏ. Kakashi nghĩ. Đôi mắt của Shikakyo vừa to vừa tròn, con ngươi đen láy. Lần đầu tiên gặp Shikakyo, y đã cảm thấy có chút tiếc nuối, bởi vì Shikakyo khi còn nhỏ quá giống y, một chút đặc điểm của Obito cũng không thấy. Lớn hơn một chút, cuối cùng cũng thấy được ít chỗ tương đồng trong tính cách cùng dáng mắt giữa cả hai. Nhìn thấy đặc điểm của mình và Obito đồng thời xuất hiện trên người Shikakyo, Kakashi không khỏi khấp khởi mừng thầm.
Nhưng Obito đã không quan sát cẩn thận như vậy. Hắn nói Shikakyo rất "may mắn", bởi vì Shikakyo lớn lên không giống hắn. Có ai lại không muốn nhìn thấy đặc điểm của bản thân trên người con mình?
Trừ khi đó là một đứa con không được mong chờ và thừa nhận, thật sự rất khó để Kakashi tìm thêm được một lý do nào khác. Mặc dù y đã sớm nhận ra điều này trong phòng giam, nhưng khi phải lần nữa đối mặt với kết luận này, trái tim y vẫn cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Từ khi cha qua đời, Kakashi đã không còn mong đợi cơ hội có được một gia đình cho riêng mình. Tuy bên cạnh y còn có đồng đội đáng tin, hậu bối cẩn trọng và học trò hiểu chuyện, cùng bầy nhẫn khuyển đắc lực bầu bạn, nhưng cảm giác khi biết có người đang đợi mình ở nhà quả nhiên vẫn có chút khác biệt.
Huống chi, đây là con của y với Obito.
Chỉ cần đặt mấy từ này vào cùng một câu thôi là y cảm thấy bản thân như đang nằm mơ. Lần đầu tiên nhìn thấy kết quả xét nghiệm từ báo cáo của Sakura, trong đầu Kakashi chợt nảy ra một suy nghĩ đáng sợ "Coi như có là Nguyệt độc Vô hạn cũng chẳng sao cả". Y đương nhiên hiểu được sự tồn tại của Shikakyo hoàn toàn khác xa với những đứa trẻ được sinh ra trong một gia đình bình thường bởi chúng là kết tinh tình yêu giữa người cha và người mẹ. Mà Shikakyo chỉ là một sản phẩm thí nghiệm, mặc dù về mặt sinh lý thì thằng bé có quan hệ máu mủ với cả y và Obito, nhưng về mặt tình cảm thì thằng bé không thể nào rút ngắn khoảng cách của hai người cha này lại được. Bất kể trước đây giữa hai người bọn họ có là gì, cũng sẽ không vì sự tồn tại của Shikakyo mà thay đổi. Và một người lý trí tuyệt đối như Kakashi sẽ không bao giờ ảo tưởng những điều như vậy. Nhưng hiểu được là một chuyện, còn tâm tình như thế nào thì lại là chuyện khác. Như này... Thật sự là quá gần gũi rồi. Đó là suy nghĩ của Kakashi mỗi khi ngắm nhìn khuôn mặt non nớt của Shikakyo. Một đứa con vừa giống mình cũng vừa giống người mà bản thân đã viếng mộ suốt mười tám năm, sao lại có thể không nảy sinh bất cứ tình cảm nào cơ chứ? Nếu như phải bàn về tình thương dành cho con cái cùng mong muốn thấy con trưởng thành, Kakashi tự nhận bản thân không thua kém bất kỳ người cha nào.
Còn người cha trên cơ sở sinh lý còn lại sao... Dù hắn đã từng lầm đường lạc bước, nhưng Kakashi tin rằng Obito vẫn luôn là cậu bé tốt bụng hay đến muộn vì giúp đỡ cụ bà năm xưa. Y và Obito đều từng trải qua tuổi thơ cô đơn, đều chung một khao khát về một mái ấm vẹn toàn. Tại đại chiến lần thứ tư cả hai đã hàn gắn lại tình bạn trước đây, thậm chí sau khi chiến tranh kết thúc mỗi lần đến thăm tù Obito thì bầu không khí giữa Kakashi và hắn có thể xem là đã hòa thuận hơn rất nhiều. Tuy là nói như thế, đứng dưới góc độ của Obito khi nhìn thấy đứa con được kết hợp giữa mình và Kakashi vẫn khiến hắn cảm thấy có chút bối rối, nhưng nhìn chung cũng sẽ không quá bài xích đứa bé này đúng không? Vậy nên... Cũng sẽ dễ dàng tiếp nhận chuyện này đúng chứ?
Trước khi đến thăm Obito, Kakashi đã rất hồi hộp đồng thời cũng ấp ủ chút hy vọng khi nghĩ tới vấn đề trên.
Nếu xét về khía cạnh tích cực, nói không chừng ba người bọn họ có thể sẽ được trải nghiệm cuộc sống gia đình như bao người khác, dù đây chỉ là một "trải nghiệm" nhỏ nhoi, mặc cho Shikakyo vẫn không biết đó là một người cha khác của mình, nhưng y nhất định lưu giữ thật kỹ đoạn hồi ức này, để nhiều năm về sau y sẽ vui vẻ nói với Shikakyo.
"Tuy rằng cách con được sinh ra rất đặc biệt, nhưng cuộc sống gia đình ba người gì đó, chúng ta cũng từng trải qua một hai lần rồi đấy." Đến khi đó y sẽ lười biếng nói với thằng bé như vậy.
—— Tất nhiên đó chỉ là một suy nghĩ viển vông ngẫu nhiên xuất hiện trong đầu trước khi xuất phát mà thôi.
"Lời như thế sao có thể mở miệng nói ra được đây." Trên đường trở về từ nhà giam, Kakashi nhớ lại suy nghĩ lúc ấy. "Thấy thế nào cũng quá thê thảm rồi..." Vả lại, cảnh tượng ấm áp như vậy chắc chắn không bao giờ xảy ra. Kakashi không nhịn được mà cười trừ. Giọng điệu và thái độ thở phào nhẹ nhõm của Obito cùng với tâm tình khi y lần đầu tiên nhìn thấy Shikakyo quấn trong tã lót quả thật là mỉa mai đến đáng thương. Y sẽ không trách Obito bất cứ điều gì, dù sao khi được bất ngờ thông báo mình và bạn cũ có một đứa con trai năm tuổi, cảm thấy xấu hổ và khó chịu cũng là phản ứng rất bình thường.
Sở dĩ cảm thấy có chút tổn thương, không phải vì lời nói của đối phương, mà là ẩn ý đằng sau những câu chữ ấy. Obito có loại phản ứng này, không phải tại đứa bé, mà bởi vì đó là con của Kakashi.
Cảm thấy khó xử vì đối phương chỉ là bạn cũ, là đồng đội, là cộng sự, mà... Không phải người yêu.
Vào năm thứ hai mươi tư sau khi mất Obito ở cầu Kannabi, Kakashi đã xác nhận điều này.
