Work Text:
Ở đâu đó trong chiếc vali của Vertin, ở một căn phòng nằm khuất ở góc hành lang, một cô gái, một trong những người dân của Vienna một thời đã qua, vừa ghé cách đây không lâu.
“Tiếng ngân nga này…”
Chất giọng trong trẻo như sơn ca, nhẹ nhàng mà thanh thoát tựa hồ tiếng gọi của thiên thần. Một giọng hát có thể khiến bất kỳ ai xao lòng ngay tức khắc. Tuy nhiên khi vừa nghe thấy nó, cô gái trong phòng kia lại vã mồ hôi lạnh rồi chậm rãi lia mắt đến chiếc gương để bàn.
Một gương mặt thân quen phản chiếu qua gương. Hình ảnh nàng danh ca với mái tóc đen tựa màn đêm xoã dài vốn khảm sâu trong tâm trí tự lúc nào, giờ đây đang hiển hiện rất rõ.
Và rồi, cánh cửa phòng từ từ bật mở. Tuy nhiên, sự xuất hiện thình lình của vị khách không mời này không khiến cô không quá ngạc nhiên. Thay vào đó, lòng cô bắt đầu nặng trĩu rằng biết rõ giờ đây câu chuyện giữa hai người đã trở nên phức tạp hơn. Thật sự họ không nên chạm mặt nhau lúc này. Vì để tránh những xúc cảm u sầu bộc phát, cô ý thức rõ ràng được chỉ cần một lần gặp gỡ sẽ phải trả giá bằng sự day dứt đến bứt rứt nhiều hơn là an ủi.
Nhưng rồi cô bất ngờ ngoái người lại, nhắm mắt và đặt ngón tay lên day day hàng mi như thể muốn xóa đi sự hiện diện của người con gái kia. Và rồi, thay cho lời chào, cô cười mỉm trước khi cất những lời đầu tiên.
“Hôm nay mình đến đây cốt là để thăm cậu. Thật mừng khi bệnh tình của cậu thuyên giảm.”
Những câu chữ không thể nói được thành lời này cứ lặp lại mãi trong đầu cô rồi tắt ngúm. Cô gái này thật sự muốn mở lời nhưng đôi môi không thể nhúc nhích. Để rồi, lại đóng băng nụ cười giả tạo và dồn sức nặng xuống đôi chân đang bất động trước bóng hình không thể trốn tránh.
- Bác sĩ.
Trong ký ức nữ danh ca, vị bác sĩ của cô hiếm khi nào ở một mình trong phòng. Hôm nay cô ấy thật lạ, chỉ ngồi trong căn phòng nhỏ và lặng lẽ lật từng trang giấy. Liệu cô ấy có phải là bác sĩ Isolde từng biết? Nếu đúng là người ấy, cớ sao dòng lưu khí xung quanh cô ấy lại u uất đến thế? Nó trái ngược hoàn toàn với sự rạng rỡ vốn có. Nó mỏng manh và sắp sửa vụn vỡ. Rất nhiều lần nữ danh ca tự hỏi điều gì đã khiến vị bác sĩ rạn nứt, phải chăng thế giới lý tưởng của Người không thể hoàn hảo, rất nhiều lần cô muốn hỏi nhưng lại sợ câu trả lời chỉ là không gian im lặng lạnh lẽo.
- Bác sĩ…
Hình ảnh trong đáy mắt ngắt quãng, cùng sự hiện hữu mờ ảo mong manh đến lạ. Lần chạm mặt này cũng như bao lần khác. Lẽ ra nàng danh ca sẽ nghĩ bác sĩ trước mặt chỉ là bóng dáng hư không. Nhưng rồi một sức mạnh vô hình nào đó thôi thúc cô tiến gần sát hơn nữa. Phải chăng ai cũng cố bám víu lấy chút gì đó của thời khắc quá khứ đẹp đẽ? Thậm chí là mảnh vụn nhỏ nhất của hình bóng người thương. Lúc này, Isolde mới nhận ra tại sao mình lại muốn chạm vào ảo ảnh đó đến vậy. Vị bác sĩ trước mặt cô trông chân thật đến lạ thường, khuôn mặt, đôi mắt, đường nét và cả nhịp thở ấy… Chỉ có khóe miệng… Thoáng nét buồn… Và nếu đó đúng là người thật việc thật thì…
- Bác sĩ? Kakania? Có phải bác sĩ Kakania của em đấy không?
Ánh mắt Kakania chững lại tại thời khắc này. Không hiểu vì sao tuýp người hoạt bát như cô bỗng lặng thinh bất thường, chỉ biết chốc chốc lén liếc nhìn nàng danh ca đối diện. Vẫn một dáng đứng như ngày nào, vẫn thẳng lưng, vẫn gương mặt thanh tú dù cho đôi bên lâu ngày không gặp, Kakania chăm chú nhìn mọi thứ thuộc về Isolde, từ trang phục đến từng bộ phận cơ thể, như thể muốn nghe chúng kể lại mọi chuyện. Tất cả chúng đều có ít nhất một câu chuyện liên quan đến cô. Những câu chuyện cô không thể nào quên được, những câu chuyện được chôn kỹ trong lòng, thậm chí là những câu chuyện cô sắp sửa được biết. Kakania muốn nghe những câu chuyện ấy từ Isolde lắm chứ. Nhưng càng nhìn nét mặt đằm thắm không chút gợn ấy, Kakania càng thêm nhói đau. Cô nhận thấy bản thân không còn tư cách gặp Isolde thêm lần nào nữa. Cứ mỗi lần thấy bóng hình ấy, tựa hồ ai đó cứa vào vết thương hằn sâu trong tim cô.
- Người có lý do gì nên mới không đáp lại em?
Mặc cho những lời có thể khiến giọt nước mắt nóng hổi trào ra, Kakania vẫn không cất tiếng. Cô vờ như không để tâm đến giọng nói đang truyền đến tai, nhưng thực ra đang đổ dồn toàn bộ sự chú ý của mình vào từng câu chữ ấy.
- Người vẫn còn giận em ư?
Ngay khi nét bối rối lướt ngang gương mặt, đột ngột ký ức nhói đau lại được đánh thức khiến Kakania bất giác ngừng thở trong giây lát. Mỗi lần nhớ đến ngày ấy, hình ảnh nữ danh ca lần lượt chạy qua tâm trí cô tựa như một cuốn phim tua chậm. Người kia mặc gì vào ngày hôm đó? Gọi tên mình bao nhiêu lần? Bao nhiêu sắc thái trong ngày? Kakania đều nhớ rất rõ.
- Người làm lơ em sao?
Isolde lại lên tiếng để phá vỡ sự lặng thinh của người kia, và đương nhiên lại chẳng có lời đáp lại nào. Chỉ duy có nụ cười thoáng qua được thắp trên gương mặt đối phương.
Nỗi cô đơn dần dà gợn lên trong lòng Isolde.
Kakania biết rõ chứ. Cô đâu thể canh cánh trong lòng mãi như này được. Cô rất muốn đáp lời nàng danh ca của Vienna, nhưng đường nét trên gương mặt cô lại toát ra sự tương phản.
- Xin Người hãy đáp lại em, vì Người là người bạn duy nhất của em ở Vienna và là người em trân quý nhất… – Isolde tiếp tục mặc sự lặng thinh của đối phương.
Thấy người con gái ấy vẫn cố chấp, Kakania gắng không để lọt bất cứ âm thanh u sầu của lòng mình ra không khí. Nhưng khi ánh mắt đượm buồn kia cứ liên tục lọt vào tầm nhìn, cô cảm thấy thật khó để giữ bình tĩnh. Cô không biết nên trả lời thế nào. Rằng mình không muốn gặp nhau bây giờ? Rằng thừa nhận mình chỉ là một ảo ảnh từ arcane skill? Nhưng dù thế nào, với y đức của mình, Kakania vẫn không nỡ để những giọt nước mắt mặn chát một lần nữa rơi trên má Isolde. Cuối cùng, cô trực diện nhìn thẳng vào mắt nàng danh ca bằng đôi mắt hazel dịu dàng trước đây, rồi ậm ờ.
- Ừm…
Bầu không khí lắng lại trong chốc lát. Nhưng Isolde trông không có vẻ gì tức giận, oán trách hay tỏ ra buồn bã với đối phương. Đôi mắt cô thoáng sáng lấp lánh, rồi ngay sau đó nhẹ nhàng cất tiếng.
- Tạ ơn trời, vì Người là thật.
Thoáng chốc Kakania hơi bối rối trước câu trả lời. Tuy nụ cười vẫn được vẽ trên môi, nhưng cặp chân mày thoáng vẻ chạnh lòng vừa nãy càng khiến Kakania không thể đoán được nội tâm của nàng danh ca ấy nữa. Nhìn đăm đắm vào nụ cười trông chân thật ấy, nó khiến cô nhẹ lòng nhưng cũng không kém phần nhói đau. Cô lại tiếp tục nhìn nụ cười vừa hạnh phúc vừa tuyệt vọng vừa phân vân. Phân vân vì không biết có nên thả tự do cho những lời bị giam cầm trong cổ họng mình hay không? Thế nhưng càng chần chừ trước Isolde bao lâu, cảm giác tội lỗi trong Kakania càng dâng cao lên chừng ấy.
- Người vẫn còn tự trách mình sao?
- Mình ổn. Đằng nào mọi chuyện đã qua rồi.
Kakania đáp lại trơn tru đến độ bất kỳ ai khác cũng sẽ không tỏ ý nghi ngờ. Nhưng Isolde thì khác, cô hiểu vị bác sĩ thân yêu của mình, vậy nên sâu thẳm bên trong cô biết người ấy đang nói dối.
- “Phải sống cùng tội lỗi của mình mỗi ngày” chính xác là điều Người nghĩ. Em biết Người đang phiền não về bệnh tình của em. Cũng như tránh mặt em.
Isolde vẫn tinh ý như mọi khi. Lời nói bất ngờ thấm dẫm lòng ngực ấy khiến nữ bác sĩ bàng hoàng trong giây lát. Một nỗi buồn bao trùm lên hai người. Và rồi, cô bình tâm nói trong khi gắng không để cảm xúc thật lộ rõ trên gương mặt mình quá nhiều.
- Phải, vì mình không còn là bác sĩ của cậu, cũng như không thể làm bác sĩ của cậu được nữa.
Giọng điệu chua chát tức khắc được xướng lên.
- Nguyên nhân là vì em chăng?
Kakania nghe vậy liền lắc đầu.
- Thế trước đây và bây giờ em là gì trong mắt Người? Là kẻ dị biệt? Là một acranist bình thường? Là bệnh nhân? Là bạn? Hay là…
- Từ trước đến nay, mình chưa hề có ác cảm với cậu, kể cả trong quá khứ cậu đã từng lầm lỡ như nào. Với mình, Isolde là Isolde, và vẫn sẽ luôn như vậy.
- Vậy thì tại sao chứ? Sao Người không thể tiếp tục làm bác sĩ của em? Nếu không phải em là nguyên nhân, thì là vì gì?
Trong giây lát, ánh mắt của nữ bác sĩ mất hút trong bóng tối. Cô cố không để nỗi ưu phiền xâm lấn, rồi bắt đầu hạ giọng.
- Là mình. Mình chính là nguyên nhân.
Bác sĩ của một ai đó - một cái tên mỹ miều, nhưng với Kakania bây giờ nó thật vô nghĩa. Tại thời đại Vienna thiếu hụt bác sĩ chuyên khoa tâm thần kinh niên, dù là bác sĩ không chuyên sinh lý thần kinh hay người chăm sóc sức khỏe tinh thần thì vẫn có thể gọi là bác sĩ tâm thần. Nhìn lại bản thân, Kakania thấy bằng cấp của mình còn không được một góc của họ. Trong một thoáng tĩnh lặng, dường như một bức tường vô hình hiện ra ngăn cách đôi bên. Dẫu bản thân từng gây dựng được mối quan hệ đáng quý với nhiều bệnh nhân, Kakania vẫn cảm thấy bản thân không đủ tư cách tiếp tục làm bác sĩ của viên ngọc Vienna ấy.
- Xin Người đừng nhìn em bằng ánh mắt đó.
Ánh mắt chán chường, thứ Isolde không bao giờ muốn thấy ở người khác. Một thứ mà dần dà sẽ biến đổi thành ánh lườm sắc lẻm có thể cắt ngang không khí. Đó chính xác là cái nhìn của Karl mỗi khi thất vọng về cô.
- Bác sĩ không có lỗi… Tất cả là do em, lỗi ở em. Em…
Và rồi nàng danh ca bỗng chốc lặng thinh. Thần trí cô dần bị sức nặng ngàn cân của chiếc đe quá khứ đè nén. Hệt như lúc Karl nghiêm khắc trói buộc cô vào thứ gọi là hình mẫu lý tưởng của quý tộc. Tâm trí lẫn thân xác đều không được phép nghỉ ngơi, không được phép để bất kỳ giai điệu nào khựng lại, tất cả mọi thứ phải thật trơn tru và hoàn hảo. “Không được có lỗi. Không được mắc lỗi”. Nếu không những lời than thở chua chát từ Karl sẽ được phát thanh liên hồi, về việc ông đã phải khổ sở như nào để giữ thể diện quý tộc chỉ vì cô mất tập trung, làu bàu về những khuyết điểm khiến cô không thể trở thành “Evangelion hoàn hảo” hơn người mẹ Evangelion của mình. Thậm chí những nốt âm xám xịt về “đứa con gái được sinh ra sau cái chết của người chị” cũng bắt đầu văng vẳng trong đầu cô.
- Chỉ vì em không phải là chị Trista chăng…
Những ảo tưởng quá khứ biến thành đớn đau. Chúng tụ lại một điểm và hóa thành cánh cửa đen ngòm sau lưng Isolde. Và rồi, một bàn tay từ đấy vươn ra cấu lấy toàn phần thân xác khiến nàng danh ca phải thu mình chống chịu. Từ từ, những ngón tay trườn lên túm lấy hai cánh tay, rồi lại bấm chặt lấy đầu, và đôi môi giật giật vì cơn đau.
- Chính vì em… Chính căn bệnh vô phương cứu chữa này, nên Người mới từ chối em…
- Không Isolde. Mình đã nói với cậu trước đây rồi.
Tông giọng trầm lạnh tựa thủy tinh cắt ngang ảo thanh bên tai Isolde, kéo cô về với thực tại. Nửa tỉnh nửa mơ, Isolde bấu chặt lấy vạt áo đối phương trong tay cùng tiếng sụt sịt kéo dài. Rồi những nốt âm tàn dư tiếp tục vang lên, trong trí óc cô dần hiện hữu một tấm kim loại mỏng ngập trong ly rượu vang, để rồi từ đó những giọt chất lỏng nhầy nhụa ấm nóng tĩnh lặng chảy ra. Nó cứ rỉ từng giọt từng giọt đến khi nhuộm đỏ tâm trí.
- Đầu em đau quá… Xin Người, xin Người… Hãy nắm lấy tay em, ôm em, làm dịu cơn đau trong em… như cách Người vẫn từng… Làm ơn, đừng rời bỏ em…
“Chữa lành thân tâm bằng tri giác”. Kakania chầm chậm lắc đầu, rồi buột miệng thở ra âm thanh như tiếng rên não nề. Cô thận trọng suy xét từng từ rồi nói tiếp.
- Mình sẽ thẳng thắn với cậu rằng cách này không hiệu quả. Mình không muốn làm thế với cậu chút nào.
Kakania biết rõ rằng nguyên lý của liệu pháp ấy chỉ giúp làm dịu bệnh nhân và khiến họ tạm chìm trong một loại cảm xúc khác. Hệt như liệu pháp điện châm (electrical shock), quên đi là cách ta chữa bệnh. Dù đó không phải là phương pháp chữa bệnh chân chính gì, nhưng ít ra bệnh nhân được trải qua khoảnh khắc khuây khỏa.
- Làm ơn…
Cùng chút lý trí còn bám víu, Isolde thều thào gắng nài nỉ vị bác sĩ của mình. Đưa mắt qua chiếc găng trắng vẫn còn mang trên tay, cô nhẹ nhàng đan xen vào những ngón tay của Kakania, trườn lên từng đầu ngón tay, từ từ kéo nhẹ chiếc găng mỏng mảnh đến khi bàn tay ấy được tự do. Trông như muốn khơi dậy ngọn lửa đam mê bên trong người kia. Nàng danh ca lại đăm đắm nhìn vị bác sĩ thân yêu. Và trong một khắc, Kakania nhìn thấy nỗi đau của chính mình ẩn hiện trong đáy mắt ấy. Cô luôn nhìn thấy nó mỗi khi Isolde phát bệnh, nhưng hôm nay có gì đó khang khác. Phải chăng nỗi đau trong tâm cô đang hợp lực cùng nỗi đau trong Isolde?
Cuối cùng tiếng sụt sùi, đau đớn tận sâu trong thâm tâm của nữ danh ca kia đã đánh gục Kakania. “Cậu có thể gọi cho mình bất cứ lúc nào, thậm chí là đêm khuya” . Chính cô đã nói thế. Thế nên cô không được thất hứa.
- Đây sẽ là lần cuối.
Nói đoạn, Kakania lặng lẽ khóa trái cửa.
Đáng lẽ mọi chuyện không nên tiếp diễn như này. Điều này thật sai trái. Vị bác sĩ biết rõ không nên tiến hành liệu pháp cổ lỗ sỉ đó, nhưng cơ thể phản chủ đã khiến cô hành động như bệnh nhân kia mong muốn. Cô có thể cảm thấy ánh mắt ngại ngùng của mình đang lẩn tránh đối phương. Nhưng rồi Kakania lại thuận chiều xoay tròn nắm tay với ngón cái chìa ra trên ngực mình.
- Xin lỗi… - Isolde bất chợt bật thành tiếng – Nhưng… Nhưng em mới là người có lỗi.
Đưa ra một lời xin lỗi trước khi bị cảm giác tội lỗi bao trùm có lẽ là điều tốt nhất. Kakania nghĩ thế, bởi cô rõ ràng biết bản thân sẽ chìm vào luân hồi trừng phạt lần nữa chỉ vì sự thương hại này. Mỗi lần thể xác thôi thúc, tâm trí sẽ không ngừng bị đè nén chỉ để cưỡng lại cám dỗ, để rồi cuối cùng chẳng còn gì ngoài lạc thú uất hận.
- Được rồi.
Nữ bác sĩ chìa tay phải ra để bệnh nhân duy nhất ở đây đặt tay lên. Một hành động đầy tính trang trọng tựa lời mời đêm vũ hội. Thế nhưng, cùng đôi môi run rẩy, nàng danh ca lại đứng yên để mặc bàn tay kia ở nguyên vị trí của nó suốt mươi phút. Dường như “lời mời” của bác sĩ đã chạm đến dây thần kinh nào đó khuất sâu trong não bộ cô. Lâu lắm rồi. Đã bao lâu kể từ lần cuối cô thấy bác sĩ trao cho cô ánh nhìn ấy?
- Liệu sau này bác sĩ sẽ còn ân cần với em như thế?
Isolde vừa nói vừa tin tưởng đặt tay trên tay Kakania.
- Sau này ư? Bác sĩ vẫn luôn đối xử mềm mỏng với bệnh nhân. Nhưng sự khác biệt giữa bác sĩ và mình là ở chỗ dù cậu không phải bệnh nhân thì mình vẫn luôn nhẹ nhàng với cậu.
Kakania từ tốn đáp lại, rồi nhìn nàng bệnh nhân buông mình lên chiếc ghế bành. Ánh mắt thân tình giờ đây là thứ duy nhất kéo hai người họ gần nhau hơn trong sự tĩnh lặng này. Trong những chùm sáng ráng chiều dịu êm từ ô cửa sổ ùa vào nhuộm sắc vàng, hương hoa đinh hương nồng nàn từ ngoài tràn vào ủ tím hai tâm hồn. Rồi cô vẫn cứ ngồi, chờ người kia mang đến những cảm xúc dịu dàng đến với mình.
Cuối cùng, đôi vai căng cứng cũng thõng xuống, Kakania thở một hơi dài. Cô nhìn Isolde ngay ngắn ngồi vào lòng mình. Bàn tay cô ngần ngừ nắm lại không muốn thực hiện liệu pháp này. Cô chờ đợi và chờ đợi, chờ đợi nàng bệnh nhân của mình đổi ý.
- Thật sự vẫn không nên…
Isolde thường diễn vai người phụ nữ thanh nhã, để tránh những va chạm thân thể không mong muốn, còn những va chạm mong muốn thì chỉ dành cho những người cô thân thương. Và chỉ khi nàng bệnh nhân tự đánh rơi lớp vỏ bọc tự vệ của bản thân, vị bác sĩ mới từ từ hạ từng hàng phòng thủ kia xuống. Kakania đưa tay ôm vòng quanh eo Isolde từ phía sau. Má kề má, ngực kề lưng, ngón tay cô nhẹ nhàng đặt trên da Isolde nhưng không hề có bất kỳ thú tính nào. Một tay đặt lên sống lưng, một tay ngần ngại trườn xuống như đàn kiến lẩn qua chiếc khăn ăn rồi mon men đến gần lọ mứt.
- Xin Người…
Sự bứt rứt đang dồn nén trong nàng danh ca đã nói rõ ràng cho bác sĩ biết mình khó chịu đến nhường nào. Bằng đôi tay mềm mại và ấm áp của mình, Kakania nâng nhẹ bàn tay của Isolde rồi chầm chậm xoa lên nó, cố gắng xoa dịu những cảm xúc hỗn loạn ngập tràn trong cô ấy. Đến khi đôi má ửng hồng tựa thứ hồng trà như thể mời gọi vị bác sĩ của mình, hệt như khoang miệng, cánh cửa dẫn vào cơ thể kia được mở ra dễ dàng. Và rồi, nữ bác sĩ mon men ở bậc thềm trước cửa. Thoạt tiên một đầu ngón tay vừa chạm cửa huyệt câu người, trong khi hai ngón khác vừa đè ở nơi cửa mở vùng cấm mà cẩn thận vuốt ve. Trong khi bàn tay trần trụi còn lại lướt nhẹ xuống nơi hõm Venus, dịu dàng mơn trớn như đang kích tình. Như bao lần trị liệu khác, bác sĩ vẫn luôn chậm rãi đánh thức hưng cảm ngủ yên bên trong nàng danh ca. Không một chút vội vàng, như cách trước giờ bác sĩ vẫn tìm kiếm những mầm mống dục vọng được chôn sâu.
Kakania từ từ dẫn Isolde đến gần sát nơi đỉnh cao tuyết phủ.
Cảm nhận rõ ràng từng hơi thở đọng trên da. Cảm nhận khoảnh khắc từng thớ thịt được chạm vào. Trong vòng vài giây ngắn ngủi, toàn phần mang tai Isolde liền chuyển sang một màu hồng ngượng ngùng. Tất nhiên Isolde biết nó, cô biết rõ cảm giác này, biết rõ ham muốn thuở nguyên sơ của bản thân. Isolde nhíu mày chờ đợi, thèm muốn, và thậm chí thầm ước bác sĩ của mình hãy nhanh lên.
Lần tịnh tiến đầu tiên, Isolde đột nhiên cảm thấy bứt rứt.
Lần tịnh tiến thứ hai, cảm giác ngứa ngáy âm ỉ nhói lên trong Isolde.
Và sau lần thứ ba, thứ tư… hơi thở dần trở nên nặng nề trong phòng kín. Những hành động kích thích vẫn liên hồi nối đuôi nhau thành một chuỗi mắt xích kéo dài. Đầu ngón tay bác sĩ chậm rãi tiến đến nơi hoa huyệt ẩn sâu, cẩn thận mơn trớn nó mà câu người. Từng ngón tay cứ thế nhàn nhã lần lượt vào ra ở nơi tư mật mẫn cảm. Vừa đưa đẩy vừa xoa vừa ấn nhẹ vào hoa hạch khiến từng hồi dục hỏa được nhóm lên và hoa phùng không ngừng nuốt trọn lấy những ngón tay kia. Cứ như thế Kakania thuận theo mà trượt sâu hơn vào nơi cấm địa như muốn lôi tất cả sự hỗn loạn ra khỏi Isolde.
Đến khi cơ thể nóng bừng như bị ném vào hỏa ngục rực cháy, Isolde im lìm ngã vào lòng Kakania để cho dục niệm dẫn lối cho tất cả. Cặp mắt dần trở nên thẫn thờ, cô thả lỏng người để cho hơi ấm của bác sĩ bao lấy mình như một cái kén. Giờ đây bầu không khí ái muội tỏa ra qua từng hồi thở dốc. Càng trải qua những cái đụng chạm sâu kín, những thanh âm nửa rền rỉ nửa hổn hển càng thêm dồn dập. Từng đợt âm thanh ngọt ngào cứ thế lần lượt phát ra. Với mỗi nhịp thổn thức, phần hạ thân Isolde run bật lên cùng mang tai phiếm hồng của mình.
Dẫu đôi môi kia có cắn chặt đến đâu, nữ bác sĩ vẫn tiếp tục di chuyển trong nhục thể, trong hơi thở của bệnh nhân mình. Khi bóng tối của cơn mê kéo đến, lý trí nơi Isolde dường như bắt đầu hồi phục. Cảm nhận rõ ràng khoảnh khắc cả con tim và thể xác dần được lấp đầy đến khi không còn đôi môi run bần bật hay những cơn giật nảy bất thình lình nữa, cô đờ đẫn ngả đầu ra sau ngước nhìn bác sĩ thân yêu của mình. Giờ đây việc trị liệu không còn cần thiết nữa, Isolde mong muốn được tan trong vòng tay kia. Cô hổn hển nhìn vào cặp mắt kia như đợi chờ cái hôn ân ái, nhưng khi cặp mắt hai người gặp nhau, cô không nhìn thấy bất kỳ niềm khao khát nào. Cô chăm chú nhìn người ấy thêm lần nữa, cố gắng đọc lẫn truy vết mọi cảm xúc, thậm chí mầm mống dục vọng vô hình trong lòng đối phương. Dường như cơn hứng tình không truyền sang vị bác sĩ. Dù gương mặt giờ đây trông cứng đờ tựa tạc từ đá nhưng thần thái cô ấy vẫn ôn hòa như ngày nào. Thậm chí Isole khẩn thiết nhìn, Kakania chỉ nhìn đáp lại. Chỉ thế thôi, không di chuyển đến bất kỳ vùng cấm nào khác. Không được phép có bất kỳ dao động nào trong lòng, Kakania phải tiếp tục bình tâm điều trị. Nhưng mỗi lần cô nhắm mắt, thì một điều gì đó cứ kích thích tâm trí và buộc cô phải tiếp tục nhìn. Sóng tóc dài ép sát vào cơ thể cô, mùi thơm dịu ngọt tựa khu vườn ngát hương dí sát vào khứu giác cô. Âm thanh từ bên trái. Âm thanh từ bên phải. Âm thanh từ phía trước. Chỉ với một hai bước di chuyển, thanh âm kích thích không biết vô tình hay cố ý bật ra khỏi bờ môi kia. Cứ như thế niềm phấn khích song song cùng nỗi bất an ngấm ngầm sục sôi trong lòng. Kakania phải cưỡng lại tất cả, và buộc cô phải tự đặt ra điều luật không được phép vượt qua ranh giới. Isolde là vật cấm.
Bác sĩ cung cấp mọi thứ nàng bệnh nhân cần trong liệu pháp này. Vừa dịu dàng dỗ dành bên ngoài vừa nhẹ nhàng xoa dịu nỗi thôi thúc bên trong. Để cho khoái lạc thay đổi và bản năng nguyên thủy trong cô cứ thế mỗi lúc một lớn dần. Động huyệt cứ thế dần trở nên ướt át đến vô cùng, dâm thủy không ngừng nương theo sự tịnh tiến của ngón tay và lớp niêm mạc hai bên mà tuôn chảy. Kakania mỗi lúc một tăng nhịp độ đến khi nàng bệnh nhân không còn cảm thấy một thôi thúc nào bên trong. Đôi bàn tay kia vì thế mà càng thêm nắm chặt lấy vạt váy đen.
Phải thừa nhận rằng vẻ mê hoặc từ nàng danh ca khi này luôn khiến bác sĩ phải cảnh giác rằng từng lời nói đến mỗi cử chỉ, thậm chí là cả hơi thở đều có thể khiến bất kỳ ai rơi vào ngõ cụt lý trí. Tựa mảnh giấy sắp sửa bị vứt vào lò nung khoái cảm, tuy đã gắng phân tâm nhưng vô tình tâm trí Kakania lại lờ mờ hiển hiện dáng dấp bức họa Venus. Trong thoáng chốc, những hành động không đứng đắn chợt lướt qua tâm trí. Kakania đỏ mặt tía tai, nhưng kịp vội vàng nuốt chửng cảm giác nóng bừng ấy. May thay suy nghĩ điên rồ ấy chỉ nhẹ nhàng thoáng qua như lá vàng trong gió, rồi nhẹ nhàng biến mất.
- Xin Ng… Xin Người hãy… nhẹ nhàng với em… hơn…
Tựa tiếng hát của mỹ nhân ngư, những thanh âm kích tình rủ rỉ trong thầm lặng nhưng lại như bản hợp âm của khúc tình ca vô tận. Giữa bản hoà âm giữa hơi thở và những tiếng rên ngâm, xúc cảm bản năng đang ngấm ngầm bùng lên trong Kakania. Khi thì con tim đập mạnh. Lúc thì con tim thả lỏng. Con tim Kakania giờ đây loạn nhịp đến độ thần trí cô cũng vì thế mà bấn loạn theo. Não bộ cô muốn nhanh chóng thoát khỏi cô ấy, nhưng thể xác cô lại muốn ép chặt cô ấy vào lòng hơn. Dù rất khó để thừa nhận điều đó nhưng bác sĩ biết rõ rằng âm sắc từ Isolde không khác gì chất gây nghiện với mình. Mùi thèm khát trên đôi môi dần dà được hình thành. Những lời không cần thiết cũng vô tình phả vào gáy nàng danh ca.
- Du weißt wirklich, wie man andere verführt… (Cậu thật biết cách quyến rũ người khác...)
Giật mình bởi tông giọng ấm áp như rót mật thì thầm bên tai, Isolde ngoái người lại nhìn. Khi đối diện với cặp mắt kia, Isolde đã trông đợi sẽ bắt gặp ánh nhìn gần gũi, thậm chí cả niềm khát khao. Nhưng thay vào đó cô chỉ trông thấy cặp mắt ôn hòa như bao ngày khác, và cả thứ gì đó như là ăn năn. Trong một lúc, đôi bàn tay mảnh khảnh kia gần như hoàn toàn bất động, Kakania bàng hoàng tưởng chừng mình vừa lỡ nói lời tổn thương bệnh nhân. Cô liền nắm lấy bàn tay trấn an cô ấy. Ngay sau đó, cô cẩn trọng hỏi han kiểm tra, rồi nhẹ nhàng hôn phớt lên bờ trán đối diện.
- Thần trí cậu ổn hơn chưa?
Cùng ánh mắt dịu dàng, Kakania gạt đi lọn tóc đen nhánh, rồi lại mân mê những sóng tóc ấy tựa hồ đang lật mở tất cả khuất lấp trong thâm tâm nữ danh ca. Hệt như hứng thú trong niềm khoái lạc, nỗi âu lo cũng chiếm một phần không nhỏ trong đấy. Vô tình thuận thế Kakania đóng đinh cặp mắt đối phương trong tầm nhìn, để rồi một nỗi sợ vô hình bỗng đè nặng lên tâm trí. Cặp mắt trong tựa tấm gương kia dường như đang phản chiếu tất cả niềm thương đau mà cô đã mang đến cho chủ nhân của nó. Càng chú ý đến tâm tư Isolde, Kakania càng muốn kiểm tra mọi đường nét trên gương mặt ấy. Cô xem kỹ từng li, cùng với niềm xót thương vô bờ, rồi lả lướt tay mình quanh khuôn miệng nhỏ nhắn, vuốt ve gò má mịn màng, sau đó tự hỏi liệu sự nông cạn trước đây của mình có ảnh hưởng nghiêm trọng đến nàng bệnh nhân ấy không?
Quả thật, đã nhiều lúc, mỗi khi nằm thao thức hoặc đối diện trước bệnh nhân với bệnh lý tương tự nữ danh ca này, Kakania lại nghĩ về ngày ấy, cùng nỗi oán giận bản thân thậm chí còn đau điếng hơn vì sự hời hợt của mình. Càng trao đổi với các bác sĩ tâm thần và nhà tâm lý học của Foundation bao nhiêu, cô càng biết nhiều bấy nhiêu. Để rồi càng muốn biết nhiều thêm, và ngày càng oán trách bản thân của quá khứ.
“Là bác sĩ nhưng chẳng thể chữa được bệnh, còn với tư cách một người bạn mình cũng chẳng thể giúp cậu. Thậm chí khi mang danh người sáng lập cũng không thể giúp…”
Có một thứ gì đó bất chợt hình thành giữa hai người.
Kakania đang tạm ngưng thì bỗng bắt gặp ánh nhìn cầu xin của Isolde. Bất chợt bàn tay trần bị Isolde nắm lấy, để cho hơi nóng từ bờ má sưởi ấm bàn tay lạnh lẽo. Trong khoảnh khắc chợt rung động, Kakania đổ dồn toàn bộ sự chú ý của mình vào gương mặt thanh tú của nàng danh ca. Mái tóc xoăn đen dài, sóng mũi cao, cùng đôi mắt dưới hàng mi cong vút. Tất cả đều là những vũ khí nguy hiểm có thể khiến bất kỳ ai khác không thể nào rời mắt nổi một giây. Càng gắng cưỡng lại nét quyến rũ chết người ấy bao nhiêu, sự mệt mỏi trong tâm trí vị bác sĩ càng tăng lên bấy nhiêu, tăng đến độ khiến cô lầm tưởng mình đang mắc một căn bệnh tâm thần hiếm gặp nào đó. Quên mất bản thân đang làm gì, không nghĩ đến việc tiếp theo sẽ làm, cơ thể ấy thế mà bị thúc đẩy bởi khát khao vô hình khó có thể kìm hãm, để rồi đến khi ý thức được, Kakania bỗng nhận ra mình đang mãnh liệt hôn lên cánh hồng kiều diễm, hôn lên cần cổ kia hết lần này đến lần khác, và thi thoảng lại thì thầm “để mình giúp cậu”.
Cứ vài phút trôi qua, Isolde lại gọi hai tiếng “bác sĩ”. Nhưng Kakania chẳng hề thấy phiền hà bởi cô biết rõ đối phương chỉ đơn giản muốn xác nhận sự tồn tại của cô. Dù sao họ đã lâu ngày không gặp.
Isolde nhớ vị bác sĩ của mình.
Kakania nhớ viên ngọc của Vienna ấy.
Nhớ. Nhớ nhau. Nhớ nhau rất nhiều.
Trong phân tâm bất chợt, Isolde nhanh chóng dày vò bờ môi Kakania. Nàng danh ca thật sự thương đến mức khao khát vị bác sĩ của mình, khao khát được ở bên cô ấy, được nghe những lời thương yêu an ủi, được chữa lành bởi ánh nhìn dịu dàng ấy, để rồi được phép chiếm trọn những cái vuốt ve, cả hơi thở và được cắn xé cơ thể ấy bằng tình yêu của mình.
- Đôi lúc Người nên cho não bộ mình một chút kích thích…
Lời lẽ bắt đầu sặc mùi dục vọng hơn. Nụ cười mỉm ban nãy bắt đầu giãn ra thành nụ cười quyến gió rủ mây. Để rồi giọng họ dần dà nghẹn đi đến khi chỉ còn tiếng hai con tim đập thình thịch, thanh âm hơi thở khẽ khàng và tiếng áo quần loạt xoạt cọ vào nhau.
- Tóc em sẽ quấn lấy tóc Người, trong đáy mắt Người sẽ chỉ có mỗi hình bóng em và đôi môi em sẽ trao nhịp điệu dịu dàng cho hơi thở của Người.
Tuy ban đầu Kakania chỉ giương ánh mắt đờ đẩn ẩn chứa ý e dè, cùng gương mặt cứng đơ vì kìm chế biểu cảm, nhưng sau đó cô lại ôn nhu đáp lại. Thận trọng mân mê làn môi, chậm rãi quấn lấy nơi đầu lưỡi ướt át, cô nương theo Isolde đến khi dịch ngọt lan tỏa khắp khoang miệng rồi mới quyến luyến rời đi.
Chỉ thế thôi. Như những điều luật vị bác sĩ tự đặt ra để giam cầm mình.
Nhưng nàng danh ca nào lại để cánh hồng thân yêu kia rời đi nhanh thế, sau vài giây tích tắc, đôi môi kia một lần nữa nuốt trọn hơi thở của Kakania. Trong lòng Kakania tuy có chút mơ hồ, dù vẫn chưa thể quen với những tiếp xúc quá gần gũi, nhưng không hiểu vì sao bản thân lại không cự tuyệt sự thân mật của Isolde. Thật dịu dàng. Thật nhẹ nhàng. Sự ấm nóng truyền xuống tận sâu cuống họng kia có thể khiến hai má bất kỳ ai đỏ bừng lên. Hơi ấm tỏa ra thật ôn nhu và hương ngọt trầm nhanh chóng chế ngự đối phương. Nhân cơ hội này, Isolde chen lưỡi tiến sâu hơn, vô tình cố ý dẫn dắt người kia thuận theo nhịp độ của mình. Không một tiếng nói nào cất lên, những ngón tay âm thầm lần mò chạm đến phần ngực rồi nhẹ nhàng dời xuống phía thấp hơn khi chưa được phép. Cứ như thế chúng trườn dần xuống, rồi từ từ mon men đến hàng nút ở chiếc váy đối phương. Thế nhưng một tiếng “không” ngập ngừng lại phát ra từ cửa miệng của bác sĩ. Có thể nỗi thèm muốn khoái lạc đã hiển hiện nơi đáy mắt, nhưng tâm trạng dè chừng vượt quá ranh giới cùng nỗi lo đánh mất lý trí là điều cô ấy đang cảm thấy rõ ràng nhất.
Cứ ngỡ đã chạm tới con tim nhưng hóa ra giữa hai người vẫn còn một bức tường vô hình.
Ánh mắt Kakania nhanh chóng trở nên lạnh lùng như ngọn nến đột ngột bị thổi tắt. Cô không cho phép bản thân buông quần áo bởi những gì họ đang làm là một buổi trị liệu tâm lý chứ không phải một cuộc ái ân. Thế rồi cô bình tĩnh lùi lại giữ khoảng cách, và tránh ánh mắt của Isolde như thể vừa làm điều thất lễ. Cô biết rõ acranist thường sống thuận theo cảm xúc hơn con người dù cả hai đều có trái tim. Dẫu đã cố kiềm nén nhưng những cảm xúc loạn xạ trong tim cô ngay lúc này là gì?
Kakania không rõ tình cảm mình đang trôi theo phương nào. Nhưng ít ra cô biết bản thân hiện giờ mong muốn điều gì. Từ trước đến nay, Kakania vẫn dốc lòng tạo nên những bản nhạc dịu êm dành riêng cho Isolde. Cô nghĩ tất cả những gì mình làm có thể giải thoát cô ấy. Nhưng cuối cùng chúng đều vô nghĩa, cô buộc phải để cô ấy nhắm mắt để che đậy thế giới lý tưởng mình không thể trao cho. Hay có lần cô muốn được thoát khỏi gánh nặng, muốn quên đi những ưu phiền, quên đi hiện thực phũ phàng trước mắt. Nhưng rồi lòng lại cảm thấy rối bời, cô không thể nào quên được lời hứa và muốn trở lại, bởi cô không chịu được cảnh nàng danh ca kia phải sống trong những chuỗi ngày vắng lặng buồn tẻ.
“Là lòng thương hại của bác sĩ dành cho bệnh nhân?”
Có lẽ. Nhưng Kakania luôn một lòng mong được nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của Isolde.
“Là tình yêu hay tình bạn không lời nào tả xiết? Có phải là thứ cảm xúc lạ lẫm vô cùng mà trước đây mình đã từng một lần cảm nhận?”
Vào ngày đầu tiên Isolde chạm vào Kakania, rồi đôi bên vô thức quyện lấy nhau. Thế nhưng khi ấy Kakania không hề cảm thấy khó chịu, như thể Isolde cũng chiếm phần nào đó trong trái tim cô vậy. Liệu hai tiếng gọi “bạn bè” đơn giản có thể tiến đến mối quan hệ ấy?
- Bác sĩ…
Hai tiếng “bác sĩ” lần nữa được thốt lên. Thanh âm mê hoặc quỷ ám này sao lại không làm lòng người xao xuyến. Lúc là nàng Salomé, khi là nàng Portia, chốc lại là nàng Juliéta. Nhưng dù có là nhân vật nào thì tất cả họ đều hội tụ trong Isolde. Có lẽ phần nào đó cung cách và thứ nghệ thuật hào nhoáng của nàng danh ca đã tạo nên nhịp đập rộn ràng của Kakania.
“Lẽ nào đó chỉ là sự xao xuyến trước sắc đẹp nghệ thuật Vienna?”
Đôi mắt Kakania nhắm lại nghĩ ngợi một hồi. Sau khi liệt kê tất cả những trường hợp có thể xảy ra, nữ bác sĩ chẩn đoán ra sự gắn bó của bản thân với Isolde chính là tình yêu mến. Lúc này đây đôi mắt cô dừng lại tại một nơi, rồi trao ánh nhìn đầy tâm trạng cho Isolde.
Một bàn tay ấm áp chạm nhẹ vào gò má, thuận thế mà cẩn thận vén mớ tóc nâu qua mang tai. Isolde ép sát ngực mình lên ngực đối phương. Đôi môi họ ghé nhau đủ sát để có thể trao nhau một cái hôn.
- Bác sĩ, lòng Người lại đang chất đầy tâm sự gì chăng?
Con tim Kakania bất chợt vỡ toang bởi những cảm xúc rối bời. Thoạt tiên đôi mắt sâu hoắm của cô thoáng khép hờ như muốn tránh đi ánh nhìn của Isolde.
- Lòng mình đang chất đầy tâm sự gì ư?
Kakania chậm rãi lặp lại câu hỏi của Isolde như thể đang cố hiểu trọn ngữ nghĩa của nó, rồi lại bất giác buột miệng trả lời theo bản năng.
- Tình yêu này đến thật dễ dàng. Vì sao vậy? Isolde… - Giọng cô giờ đây nhẹ tựa hơi thở và nhỏ đến mức không một ai ngoài hai người có thể nghe được.
- Em từng nói với bác sĩ rằng: từng lời của Người tựa mật hoa panseé thấm ướt đôi mắt em, chúng không khác nào thứ tình dược khiến tâm trí em ngập tràn những ảo tưởng mộng mị.
- Khi tỉnh giấc, vật hiện ra trước mắt cậu đầu tiên sẽ hóa người thân yêu, cậu phải đem lòng yêu thương và thật sự khổ đau vì nó. Nhưng xui rủi thay, đó lại là mình - một tên lang băm đê hèn. Thật buồn cười, vậy mà trước giờ mình vẫn nghĩ bản thân đã giữ khoảng cách đủ xa với cậu.
Dẫu Kakania nói thế nhưng Isolde vẫn bình tĩnh, và tiếp tục dùng chất giọng chứa âm sắc người ấy yêu thích. Đôi mắt cô càng dán chặt hơn vào vị bác sĩ.
- Người ơi, liệu Người có thật sự nhận ra rằng việc giữ khoảng cách với em không hề làm giảm đi tình cảm của em dành cho Người? Bởi ai lại hướng tâm trí mình vào một kẻ thật sự đê hèn?
Kakania bỗng chốc thấy nghèn nghẹn nơi cuống họng. Cô biết rõ niềm khao khát bất tận muốn được thương yêu ở người bạn mình. Mỗi lần dạo trong thâm tâm Isolde, cô luôn tìm thấy một vết nứt, rồi dùng sự dịu dàng của mình lấp đầy nó. Một người luôn bất an và cần ai đó bên mình nên khi được trao tình thương chân chính không mảy may vì mục đích tầm thường, không mảy may nhỏ nhen lợi dụng nên được thấu hiểu một cách trọn vẹn sâu sắc. Ngoại trừ mẹ, chẳng ai nói chuyện cùng nhiều sự quan tâm dành cho Isolde đến thế, cũng như để ý tâm tính của cô nhiều đến vậy. Có lẽ vì thế một Isolde từng quyết đóng cửa trái tim, nay lại thiết tha về một hạnh phúc với người thương yêu mình. Có lẽ sự tử tế và đồng cảm Isolde nhận được từ bác sĩ là kết quả đánh đổi bằng vô số những tổn thương trước đây. Theo thời gian cảm xúc ấy cứ lớn dần, vượt qua tình bạn đơn thuần và trở thành thứ tình cảm chân thành tự tận đáy lòng mà chẳng cần những lời mỹ miều tô điểm.
Từ tình bạn phát triển thành tình yêu mến. Nỗi ô nhục của gia tộc và Vienna may mắn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ niềm tự hào của gia tộc và Vienna. Kakania muốn đáp lại vinh hạnh đó lắm chứ. Nhưng cô không thể. Chính xác hơn là không được phép.
“Mình biết. Mình càng thờ ơ, cậu càng chủ động. Mình càng né tránh, cậu càng đeo mình. Mình biết. Sự cuồng si ấy, nó bắt nguồn từ đâu. Dù mình chưa từng rù quyến cậu. Đó thật sự là lỗi lầm của sự tử tế quá mức, là sự dịu dàng trong quá trình trị liệu. Mình biết cậu vẫn luôn ngấm ngầm thổ lộ từng ngày. Và mình luôn vô thức đón nhận nó. Nhưng rủi thay, mình không đủ dũng khí đường đường chính chính nói rằng mình không được phá vỡ lời thề Hippocrates hay không được phép phát sinh tình cảm với cậu. Dù sự thật là mình thích cậu, hệt như cách thức cậu thích mình. Không phải thích kiểu bạn bè, không phải thích kiểu bạn thân, mà là thích kiểu muốn ôm, muốn nắm tay, muốn giúp cậu bất kể không thời gian, thậm chí là muốn hôn cậu.”
Đó hẳn là tất cả những gì đang đọng lại trong lòng Kakania. Có những điều không nhất thiết phải tìm câu trả lời, chỉ cần nhìn vào ánh mắt hay hành động sẽ nhận được đáp án. Và ánh mắt cô giờ đây như thể đang thổ lộ tất cả. Mặc dù Kakania không nói gì, nhưng Isolde có thể cảm được. Khao khát mãnh liệt cứ thế lại nảy nở trong lòng, Isolde ôm chặt nàng bác sĩ của mình chỉ vì không muốn phải xa chốn mang lại cho cô niềm hạnh phúc vô biên này.
“Người là đóa hoa cuối cùng trên mảnh đất cằn cỗi nơi em.”
Dẫu cho bác sĩ không thành thật với lòng mình, nhưng với Isolde, không cần biết tình bạn hay tình yêu, nắm được trái tim bác sĩ là điều cô hằng ao ước. Isolde vẫn luôn mang trái tim bác sĩ trong trái tim mình, nên khi người ấy đáp lại bằng đôi mắt pha chút nét buồn man mác, cô bắt đầu canh cánh lo sợ rằng người thân yêu cuối cùng ấy sẽ rời xa mình vào một ngày nào đó. Phải chăng hôm nay là lần cuối họ gặp nhau? Không thể như thế, quan hệ giữa hai người không thể chấm dứt như thế. Chừng nào bác sĩ còn ở đây thì còn hy vọng. Isolde hy vọng, ít nhất hôm nay bác sĩ hãy cho cô một đêm trọn vẹn. Hoặc nhiều hơn nữa, Isolde ước ao rằng bác sĩ sẽ trao một tình yêu chuẩn mực của Đế quốc Áo-Hung. Nếu không thì… Isolde sẽ giúp bác sĩ.
“Hãy chiếm lấy thân thể, rồi dần dà người ấy sẽ thuộc về cô. Bác sĩ sẽ hiểu thôi, bởi vì cô ấy biết tình cảm của cô.”
“Nhìn ánh mắt ấy lần nữa xem, chị biết cô ấy cũng có cùng một cảm xúc như em.”
“Hãy trao cho bác sĩ những gì cô có.”
Tiếng ai đó dường như vừa lướt qua nàng danh ca trong giây lát. Chúng thôi thúc cô thực hiện những mong muốn ấp ủ trong lòng mình. Và rồi Isolde nhướn người, luồn tay vào mái tóc nâu của Kakania. Dùng chất giọng ấm áp của một người bạn tri kỷ lâu năm kéo phần hồn nữ bác sĩ thân yêu của mình về lại với thân xác.
Chỉ trong tích tắc, Kakania một lần nữa cảm nhận được hơi thở của Isolde đang hòa trộn với hơi thở của mình. Khoảnh khắc môi kề môi và đầu lưỡi đang trốn tránh kia bị gắt gao cuốn lấy, hương hoa chamomile chớm nở lúc đầu hạ đầy mê hoặc từ Isolde cứ thế lan truyền sang đối phương. Những mùi hương ấm áp và tinh thế, ngọt ngào và gợi cảm ấy nhẹ nhàng mơn trớn tâm trí đôi bên. Từng sợi hương cứ thế lan tỏa trong không khí, len lỏi vào tận sâu trong não bộ, rồi từng chút một cắt đứt những chấn song cấm đoán.
“Đây sẽ là lần cuối” - Kakania tự hứa với lòng mình như vậy. Chỉ duy nhất lần này, Kakania mân mê thân thể nàng danh ca, ở những nơi mình được phép. Kakania để lại dấu ấn trên thân thể nàng danh ca, ở tất cả những nơi cô ấy cho phép. Nữ bác sĩ thân thương sẽ chỉ mang đến những gì nàng danh ca cần trong buổi trị liệu.
Và rồi Kakania đỡ lấy má Isolde. Ngắm nghía đôi mắt tựa pha lê kia một hồi, dường như thứ ánh sáng lấp lánh thoáng trong con ngươi violet như hút lấy ánh mắt Kakania. Không chỉ vậy, thậm chí cô yêu nó đến độ muốn đặt đôi môi mình lên bờ mi ươn ướt ấy. Yêu màu trắng như đá mặt trăng, yêu ánh tím của viên thạch anh, và yêu cả sắc hồng từ đá phấn.
Thoáng chốc từng ngón tay họ lại đan vào nhau. Đôi bên cứ thế xuôi theo giai điệu của tâm hồn. Quang cảnh xung quanh dần nhòa đi và trong đáy mắt chỉ còn mỗi hình bóng đối phương. Cả thế giới bây giờ trở thành bức màn nhung nơi sân khấu, còn họ là nhân vật chính của câu chuyện ấy. Với hai người, giây phút này vừa là món quà vừa là trừng phạt. Không còn ánh mắt âu yếm, mềm mỏng như trước đây, không còn nụ cười tựa đóa hồng đỏ thẫm. Giờ đây chỉ còn một ánh mắt đượm buồn chất đầy ăn năn.
Khoảnh khắc này khiến Kakania cảm thấy thư thái phần nào. Hai người cứ thế nương theo bản năng tự nhiên, để cho cảm xúc làm lu mờ tất thảy nỗi giày vò trong lòng. Quyện quanh đầu lưỡi, Isolde lim dim tiếp tục hấp thu liều thuốc an thần của mình. Để rồi lồng ngực cô mỗi lúc một căng phồng hơn đến độ muốn nổ tung trước những luồng cảm xúc dồn dập của bác sĩ. Sao giờ đây hơi thở cô ấy lại đột ngột mãnh liệt đến thế, cuồng nhiệt đáp lại tiếng lòng đến thế? Để rồi cả thân thể nhũn ra, và ý thức cô dần rời xa vì quá bất lực trước sự dữ dội này.
- Mong sao sự thanh thản đến với đôi mắt cậu. Mong sao giấc mơ này sẽ chiếm trọn tâm trí…
Sau khi kết thúc bằng nụ hôn chúc ngủ ngon, Kakania nhìn Isolde với nụ cười trầm lắng. Một lần nữa bàn tay lành lạnh ấy chạm vào da thịt cô. Ngay sau đó, tiếng thì thầm là thứ cuối cùng chạm vào tai cô “Có lẽ mọi chuyện nên kết thúc thế này”. Mí mắt Isolde nặng trĩu và dần khép lại khi bàn tay dịu dàng kia rời đi. Hình ảnh nữ bác sĩ bắt đầu mờ dần, và cô vô thức vươn tay muốn níu kéo. Cô muốn ở bên cô ấy, nghe giọng cô ấy, chạm vào cô ấy thêm chút nữa. Nhưng rồi nữ bác sĩ ấy bỗng chốc vỡ tan, những sợi hương thanh mát cỏ của cây xạ hương cứ thế nhạt dần rồi phai hẳn.
.
.
.
Cõi tình hư thực giữa vô thường. Những gì đã xảy ra hôm qua hệt như quang cảnh trong sương mờ. Tựa chìm trong giấc mơ, Isolde như thể vừa trải qua một đêm mộng mị.
- Em không thể tự giải thích được. Mắt em đã chứng kiến, tai em đã nghe và cả thân xác em đã cảm nhận. Nhưng tất cả chúng đều không thể nói rõ được Người đêm qua là thực hay hư?
Cuối cùng Isolde quay cuồng trong từng hồi hỗn loạn đến khi nhìn thấy lá thư được viết nắn nót cạnh bên mình. Nước mưa bỗng chốc rơi từng giọt trong gian phòng. Tâm trí cô dần dà bị nhòa bởi nước. Cô đơn. Nức nở. Thổn thức. Để rồi chỉ để tìm một lối thoát, bản thân cô tự huyễn rằng: dẫu biết rằng sau đêm qua mối quan hệ giữa họ không còn là bác sĩ và bệnh nhân, nhưng vẫn còn một thứ không thể nào đổi thay.
“Mình chỉ muốn nói với cậu rằng… Trong suốt quãng thời gian qua, không có gì quý hơn những lần được cùng cậu tán ngẫu, hay những lần cậu phô diễn một phần của nghệ thuật tuyệt diệu Vienna.
Mình chỉ muốn nói với cậu rằng… Hãy tự chăm sóc mình thật tốt và đừng để nỗi buồn xâm chiếm quá thường xuyên.
Mình chỉ muốn nói với cậu rằng… Đừng để khuôn mẫu quý tộc gò ép bản thân, chỉ cần là chính mình, mình cũng thấy cậu thật trang nhã và rực rỡ.
Mình chỉ muốn nói với cậu rằng… Cậu xứng đáng được chạm vào thần Hạnh phúc.
Nhưng đó không phải là điều cốt yếu. Điều quan trọng nhất với mình, chỉ là thầm mong cậu… Hãy tìm một bác sĩ khác, thay vì mình.
Nếu cậu chấp thuận mong ước của mình, xin hãy biểu lộ bằng cách mỉm cười.
Cuối cùng, mình muốn nói với cậu rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày không xa nào đó.”
