Actions

Work Header

Sirius Courting Tips

Summary:

Nhật ký giúp James tán tỉnh Severus của Sirius Orion Black.

Kết quả: Thất bại thảm hại.

Work Text:

Nhật ký Sirius Black, ngày… ai quan tâm hôm nay là ngày bao nhiêu chứ?

Tôi sẽ không bao giờ hiểu nổi James Potter nữa.

Nó—đứa bạn chí cốt của tôi, kẻ từng tuyên bố Snape là "kẻ thù không đội trời chung", kẻ đã trải qua vô số trò quậy phá chỉ để khiến Snape phát điên—bây giờ lại thích y? THÍCH SEVERUS SNAPE? Tôi chưa bao giờ cảm thấy bị phản bội đến thế.

Nhưng tôi là một người bạn tốt. Tôi sẽ không bỏ mặc James chết chìm trong vũng lầy của chính nó. Tôi sẽ giúp nó, dù cho kế hoạch có điên rồ đến đâu. Và tôi—Sirius Orion Black, chuyên gia chơi khăm người khác, bậc thầy gây sự chú ý—đã nghĩ ra cách tốt nhất: quấy rầy Severus Snape đến khi y không thể không chú ý đến James nữa.


Cách 1: Khiến Snape phát điên

Người ta bảo rằng muốn ai đó nhớ đến mình, cách tốt nhất là khắc sâu hình ảnh của mình vào tâm trí họ. Không gì hiệu quả hơn việc xuất hiện liên tục trước mặt đối phương và làm cho họ tức điên lên. Và James, ôi, James chính là bậc thầy trong khoản này.

Sáng nay, tôi bảo nó đến ngồi cạnh Snape trong thư viện—nơi duy nhất mà Snape coi là lãnh thổ bất khả xâm phạm. Không chỉ ngồi, James còn đặt chân lên bàn, huýt sáo, giả vờ xem sách của Snape như thể đó là của mình.

Tôi mong đợi một phản ứng dữ dội: một lời nguyền câm lặng, một cú đánh bằng sách vào đầu James, thậm chí là một lời đe dọa. Nhưng không, Snape chỉ liếc qua James một cái, ánh mắt lạnh lẽo như nước hồ đóng băng, rồi tiếp tục đọc.

Nửa tiếng trôi qua, James len lén huých tay tôi, thì thầm: "Sirius, sao không có tác dụng gì hết vậy?"

"Có lẽ Snape đã tu luyện đến cảnh giới cao hơn rồi." Tôi nhún vai.

James bĩu môi, quyết định thử thêm một chiến thuật táo bạo hơn: hắn gõ tay lên bàn Snape nhịp nhàng, tạo ra một thứ âm thanh vô cùng khó chịu. Snape dừng lại một chút, rồi tiếp tục đọc. James không bỏ cuộc, hắn huýt sáo bài ca chiến thắng của đội Quidditch Gryffindor.

Snape đột nhiên gấp sách lại. Cả tôi và James đều sững người.

"Potter." Snape nghiêng đầu, giọng lạnh như băng. "Nếu mày còn không câm miệng, tao thề sẽ biến mày thành con cóc ngay tại chỗ."

James nín thở. Tôi thì vờ bận rộn với một quyển sách, giả bộ không liên quan. Kế hoạch thất bại thảm hại. Snape không động đậy dù chỉ một sợi tóc, nhưng nếu ánh mắt có thể giết người, James hẳn đã bốc hơi ngay tại chỗ.


Cách 2: Đụng chạm 'vô tình'

Tôi bảo James phải thật tinh tế. "Tinh tế" nghĩa là tạo ra những khoảnh khắc tiếp xúc nho nhỏ, đủ để Snape phải chú ý nhưng không khiến y phát cáu ngay lập tức. Một cú chạm tay khi trao sách, một cái va nhẹ khi đi ngang qua, những điều đơn giản nhưng hiệu quả.

Nhưng James Potter không hiểu thế nào là "tinh tế".

Thay vì làm theo hướng dẫn, nó chọn cách giả vờ ngã vào Snape giữa hành lang. Một cú ngã rất "tự nhiên" mà nó đã dành cả buổi tối hôm qua để tập luyện.

Vấn đề duy nhất? Snape phản xạ quá nhanh. Khi James đổ xuống, y lách người né sang một bên, khiến James mất đà, đập thẳng mặt xuống sàn đá.

Tôi cười đến mức suýt nghẹt thở. James thì nằm im trên đất, ôm mũi, lẩm bẩm gì đó nghe như "đau quá".

Snape phủi áo chùng, liếc xuống James với vẻ mặt của một người vừa phải chứng kiến một điều ngu xuẩn đến không thể tin được.

"Nếu đã xong màn kịch vụng về của mày, tao có thể đi được chưa, Potter?"

James chỉ biết rên rỉ, còn tôi thì cười đến mức nước mắt chảy ra.

Lát sau, khi James kéo tôi vào góc, hắn ôm trán thì thầm:

"Sirius, em ấy đúng là một tảng băng sống. Em ấy né nhanh đến mức mình còn chưa kịp cảm nhận hơi ấm gì hết!"

Kết quả: Thất bại thảm hại. Và một vết bầm tím trên trán James.


Cách 3: Thư tình giấu tên

Đến nước này, tôi quyết định thử một phương án an toàn hơn: viết thư tỏ tình giấu tên. Một lá thư ngọt ngào, chân thành, có thể làm tan chảy trái tim băng giá của Snape.

Nhưng James không làm theo kế hoạch.

Thay vì một bức thư đơn giản, nó viết một bài thơ. Một bài thơ, Merlin chứng giám!

Vấn đề là, James không có khiếu làm thơ. Và Snape, tôi cá là, cũng không có khiếu đọc thơ tình.

Kết quả: Snape đọc đến dòng thứ hai, sau đó thản nhiên thiêu rụi lá thư ngay giữa lớp Độc dược, trước mặt tất cả mọi người. Rồi y quay sang nhìn James bằng ánh mắt đầy tính toán, như thể đang cân nhắc xem có nên dùng James làm nguyên liệu thí nghiệm tiếp theo không.

James cúi gằm mặt xuống vạc, mặt đỏ bừng. Tôi phải cố gắng lắm mới không cười thành tiếng.

Tối hôm đó, James nằm dài trên giường, mặt úp vào gối, than thở:

"Sirius, mình nghĩ là mình sắp bỏ cuộc rồi. Em ấy thật sự không có cảm xúc với mình à?"

Tôi nhìn hắn, suy nghĩ một lúc, rồi nở nụ cười đầy nham hiểm.

"Không đời nào. Nếu Snape không có cảm xúc gì với mày, hắn đã không phản ứng dữ dội như vậy đâu. Tin mình đi, James, vẫn còn cách khác. Chúng ta chưa thể dừng lại ở đây!"


Tổng kết:

Kế hoạch của tôi đã thất bại thảm hại. Nhưng James, thằng ngốc đó, vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Tôi bắt đầu tự hỏi… liệu nó có thực sự thích Snape nhiều đến thế không? Và nếu có, liệu tôi có nên tiếp tục giúp nó không?

Hết nhật ký. Tôi cần một cốc bia bơ ngay lập tức. Và có lẽ là một cái kế hoạch mới.

 

Series this work belongs to: