Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Categories:
Fandom:
Relationships:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-03-23
Updated:
2025-03-23
Words:
17,749
Chapters:
1/?
Kudos:
16
Bookmarks:
1
Hits:
153

About Love

Summary:

Jayce và Viktor nếu Jayce là quái vật và Viktor là cô dâu của quái vật

Sơ lược về thế giới: Lục địa Runeterra gồm ba đế quốc mạnh mẽ là Piltover, Noxus và Bandle. Những nước xung quanh là những nước nhỏ lẻ phụ thuộc vào ba đế quốc. Ba đế quốc được thần linh phù hộ là ba con hươu mang trong mình phép thuật của trời đất. Phù thủy là phản diện chính vì bà là mối đe dọa gây ra cuộc thảm họa khi gần như giết được một trong ba con hươu, hai con còn lại cũng bị ảnh hưởng. Tài nguyên vì thế bị cạn kiệt theo thời gian. Nhóm của Viktor đi tìm kiếm chìa khóa để giải thoát người dân của mình

ENG VER: Monster Jayce and his bride.

World Building: The continent of Runeterra consists of three powerful empires, Piltover, Noxus, and Bandle. The surrounding countries are small countries that depend on the three empires. The three empires are blessed by the gods, three stags that carry the magic of heaven and earth. The witch is the main antagonist because she is the threat that causes the disaster when she almost kills one of the three stags, the other two are also affected. Resources are therefore depleted over time. Viktor and his friends searches for the key to freeing his country.

Notes:

Bài hát đề cử khi đánh nhau(Recommended fighting songs): Stray Kids, Young Miko, Tom Morello - "Come Play" (tui đã nghe nó để viết đó-I listened to it to write it.)/ Wild Side - Ali (Beastars)

(See the end of the work for more notes.)

Chapter 1: Gặp mặt nhau

Chapter Text

Tiếng nói ấy lại đến nữa, văng vẳng như tiếng kêu gọi của phù thủy, nó làm Jayce choáng váng đầu óc, tiếng ù tai vang lên sâu trong tâm trí khiến Jayce muốn nôn những thứ mà anh vừa mới ăn lúc nãy. Bầu trời nhuốm màu đen tối như đang báo hiệu một thứ gì đó kinh khủng sắp diễn ra. Mặt trăng đỏ rực chiếu sáng màu máu xuống thân thể đang co rúm lại. 

Jayce thở hổn hển đau đớn.

Đau đớn-

Và 

Đau đớn—

Hahahaaa–

Một tiếng hét thê lương cất lên từ người đàn ông tội nghiệp, Jayce đang phải chịu đựng một việc bắt buộc xảy ra mà anh không muốn. Đấy là lời nguyền rủa của vực thẳm sâu trong lòng đại dương, những con quái vật điên cuồng gào rống trong tiềm thức, nó  khiến người ta phải sợ hãi mà chạy trốn đi nếu thấy quá trình biến đổi.

Đôi mắt của Jayce co rụt lại, tứ chi của anh bắt đầu phình to ra, mặt trăng vẫn chiếu sáng theo từng lớp lông rậm rạp đang được mọc nhanh trên người Jayce như nhìn một người con yêu quý của mình bằng ánh mắt thân thương. Anh ta gào khóc một cách thống khổ, hai bàn tay chống xuống nền cỏ và nắm chặt đến mức nổi hết các gân tay. Những tơ máu tập trung quanh hốc mắt của anh và nó chiếm trọn lấy lòng trắng mà anh đáng tự hào, để rồi thứ còn lại chỉ là một đôi mắt đen láy trống rỗng nhìn lên không trung. 

Chạy dọc theo cơ thể của Jayce là một dòng điện đen tím mãnh liệt, nó tụ tập lại hai điểm trước trái tim của anh và trước bàn tay phải của anh. Jayce không hiểu tại sao nó lại có đường dẫn tập kết như thế, nhưng anh không muốn hiểu, anh đã cố hiểu, nhưng anh không thể hiểu. Anh bỏ cuộc như một kẻ thất bại không thể tìm ra phương hướng cuộc đời của mình. Những giác quan được khuếch đại là một lời nhắc nhở sâu thẳm về cái ngày mà anh chấp nhận lời nguyền rủa đau đớn. 

Tầm nhìn của anh rõ hơn bao giờ hết, anh thấy quần áo của mình bị xé nát và nằm rải rác xung quanh. Bên kia những lùm cây xanh tươi có đội quân binh lính đang chờ chực sẵn để tấn công và chèn ép vị hoàng tử đáng tôn kính của mình nếu như người ấy mất kiểm soát. 

Jayce ngửi được mùi sợ hãi thoang thoảng theo những giọt mồ hôi lăn dài trên má của những người lính, anh nhếch mép trong hình thù của một con sói khi đang ngồi thẫn thờ trên đồng cỏ xanh. Anh đưa bàn tay lên và nhìn nhiều lần như anh đã từng thử, trên bàn tay ấy có những vết thương đáng sợ của các cuộc thí nghiệm chưa bao giờ kết thúc. 

Theo đó là những vết máu loang lổ chạy dọc theo cánh tay đến cẳng chân của anh. Jayce không nhận ra rằng mình đã cắn nát thịt tay trái của mình trong quá trình biến đổi, nó thật sự không tốt chút nào, anh gục mặt và tự ôm lấy chính bản thân mình, ép mình phải vượt qua giới hạn để chìm vào giấc ngủ. Những móng tay bị gãy và bật ra trong quá trình đó bắt đầu khôi phục cách nhanh chóng. Jayce ghim chặt bàn tay vào cơ thể to lớn của mình, siết chặt để thở sâu trong xiềng xích điên cuồng.

Nhưng tất cả mọi nỗ lực đều thất bại khi một cơn đau nhói từ tim và tay phải chạy dọc và xâm nhập mạnh mẽ vào đầu Jayce. Nó khiến anh phải ngẩng đầu lên kêu gào như con thú bị đứt dây cương, đôi mắt đáng sợ bắt đầu tìm kiếm xung quanh cho một sự giải thoát êm đềm. Cổ họng của con dã thú khô khốc, nó muốn tìm kiếm nguồn nước ngon lành để giải tỏa cơn khát, cho dù nguồn nước ấy bị tô vẽ lên màu đỏ của mùi vị tanh tưởi.

Ngay lập tức, có một mũi tên xé gió mà bay đến đâm thẳng vào vai của con thú, sau đó một số mũi tên khác cũng bay đến để làm cho con thú chìm vào giấc ngủ như vĩnh hằng. Con thú ngã xuống đất với tiếng thở phào nhẹ nhõm từ những người lính, họ từ từ lại gần và đeo vào cổ tay cổ chân của con thú những vòng tay đặc chế từ hợp kim mạnh nhất.

Khi đó, Jayce sẽ không còn nghe thấy hay cảm nhận được bất cứ điều gì nữa, điều ấy làm cho anh thanh thản đôi chút, anh luôn tự lừa dối mình như thể để thời gian qua đi và không để lại gì. Khoảnh khắc ấy sẽ bay đi nhè nhẹ và anh vẫn sẽ là con người, không phải một con sói chết tiệt, không phải là một con quái thú mà mọi người sẽ run rẩy trước mọi ánh mắt kinh hoàng.

Trong giấc mơ của những vị thần, Jayce sẽ được yêu thương và vuốt ve như một đứa trẻ trở về vòng tay của cha mẹ mình. Linh hồn của anh lơ lửng trên tầng sao sáng. Bỗng một ngôi sao vụt qua và đâm sầm vào phía anh, nó như một dấu hiệu cho thấy tương lai phía trước. Jayce nắm chặt lấy ngôi sao đó, nó vùng vẫy điên cuồng, nó phát ra những cái gai ánh sáng mà đâm thẳng vào bàn tay của Jayce, một cái bắn thẳng vào mắt trái của anh. Nhưng anh lại không cảm thấy gì, chỉ có một sự khao khát muốn chinh phục trào dâng trong lồng ngực ấy, to lớn và khuếch tán ra xung quanh.

Anh càng nắm chặt hơn khi bàn tay đã chảy máu đầm đìa, đôi mắt ấy sáng lên theo từng giọt máu nhỏ xuống và hằn sâu trong tâm trí. Trong sự điên loạn, nụ cười của Jayce trở nên đáng sợ hơn, cả khuôn mặt anh tràn ngập sự phấn khích, anh lại nắm chặt tay mình hơn nữa. Ngay lúc đó, quả cầu sáng tập trung sức mạnh của mình mà giải phóng sức mạnh một lần cuối, những cái gai ánh sáng đâm vào hông, vào ngực, vào vai, vào cổ họng của anh. Máu và nước mắt trào dâng khắp nơi nhưng Jayce vẫn không thả nó ra, mặc kệ bàn tay của anh đã không còn hình dạng bình thường nữa. Thế rồi, ánh sáng dần dần tắt đi và Jayce đưa viên đá lên miệng và nuốt chửng nó. Hai bàn tay anh vẽ những đường máu trên khuôn mặt đẹp trai ấy, anh nhắm mắt lại để hư vô nuốt chửng ảnh trong bóng tối sâu thẳm.

Ở bên ngoài, trên trán của con dã thú bắt đầu xuất hiện một ấn ký kỳ lạ, nó ở gần chân tóc. Một hình ngón tay nhỏ xuất hiện chập chờn, nó in hằn sâu vào trong làn da, nó lấp lánh tỏa ra ánh sáng kỳ lạ rồi lại tắt ngúm đi như chưa xảy ra bất cứ thứ gì. Con thú nằm đó, tứ chi của nó bắt đầu co rút lại nhỏ hơn, bộ lông dần dần biến mất, hàm răng sắc nhọn bắt đầu trở về hình dạng bình thường. Khuôn mặt và cơ thể biến hóa từ từ thành vị hoàng tử đẹp đẽ được thần dân ngưỡng mộ và tôn kính. 

“Đó là dấu hiệu như lời tiên tri đã nói.” Một người phụ nữ nhẹ nhàng đi ra từ chỗ góc tối, đôi mắt của bà tràn ngập nỗi lo lắng không tên. Bà nhìn vào người đang nằm dưới đất với nụ cười nhẹ nhõm. Sau đó, người phụ nữ xách váy của mình mà chạy vội đến đó, bà quỳ xuống chạm nhẹ vào khuôn mặt non nớt của người con trai mà mình yêu quý. Những dòng nước mắt chưa khô trên gò má của bà tiếp tục rơi lã chã trên bộ lông đang dần biến mất, người phụ nữ ôm chầm lấy cậu bé mà khóc nấc lên. 

Con trai của bà, đứa con trai mà bà hết mực thương yêu hơn cả sinh mạng của mình lại đang phải chịu đau đớn trong khi bà không thể làm gì để giúp nó cả. Sau đó, có một hình bóng to lớn tiến đến từ phía sau mà ôm chầm lấy hai mẹ con, đức vua với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đau đớn nhìn vào đứa con của mình. Dường như mọi gánh nặng đang trút xuống đôi vai rộng của ông, tóc ông đã ngả sang màu trắng từ bao giờ. Ánh mắt của ông đã từng rất sáng chói giờ nó chìm trong lo lắng và âm u, môi ông run rẩy và hai tay ông lại siết chặt hơn nữa.

“Chúng ta sẽ vượt qua thôi Ximena, mọi thứ đang theo chiều hướng tốt đẹp hơn, thằng bé sẽ không phải chịu đau đớn quá lâu đâu.” Giọng nói của ông run rẩy không chắc chắn. Ông cũng vuốt ve gương mặt của cậu bé. Con trai ông mới chỉ hai mươi tuổi thôi mà thế giới này lại đối xử tàn nhẫn với cậu đến vậy.

Ngón tay nhỏ trên trán của cậu bé lại sáng lên rồi lại tắt đi như một thứ phép thuật đã được sắp đặt sẵn. Bà hôn lên trán của cậu mà xoa nhẹ lên gương mặt đang chìm trong giấc ngủ yên bình ấy. “Không sao rồi, chúng ta có thể làm được. Con trai của mẹ, sẽ không lâu nữa đâu, hãy tin tưởng ở mẹ nhé.”

Ấn ký về tình yêu gia đình đã được kích hoạt hoàn hảo, một bước đệm mới để tiến bước về tương lai tươi sáng.

Một từ “yêu” hình thành. Xuất phát từ trái tim về những người đã sinh ra chúng ta. Nó hoàn hảo và đẹp. Đó là tình cảm gia đình.

Một năm qua đi nhanh chóng. 

——————-

Tiếng hót lanh lảnh của những chú chim báo hiệu cho một điềm lành sắp tới. Những tán cây đung đưa trong gió với bóng râm rộng lớn giúp che chắn cho những người buôn bán bên lề đường. Họ nói chuyện rôm rả, vui vẻ và phấn khởi vì tin tức của ngày mai.

Một trong ba đế quốc lớn nhất của lục địa Runeterra chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc hòa bình năm năm một lần. Piltover được chạm khắc với những màu sắc quý phái và trang trọng bậc nhất. Những tòa nhà không còn mang theo phong cách cổ xưa nữa mà toát lên vẻ đổi mới với thủy tinh trong suốt chiếu sáng trên từng viên sàn lát gạch. Màu trắng thanh nhã kết hợp với màu vàng tinh túy cùng màu đỏ rực lửa tỏa ra sức hút đối với bất kỳ du khách nào muốn thăm quan. Tất cả mọi thứ nói lên được sự tự hào về nguồn tài nguyên vô tận được ban phước bởi thần linh, điều đó khiến những đất nước còn lại cũng phải âm thầm ghen tị. 

Nhưng không hiểu tại sao vẫn có một bầu không khí u buồn bao trùm lấy đất nước, bầu không khí ấy còn ảnh hưởng đến những nước tham dự. Có lẽ họ đang trao đổi một thứ gì đấy bí mật, sự căng thẳng hiện lên trên gương mặt của những người đại diện một cách rõ ràng.

Những cỗ xe ngựa ra vào tấp nập trong tiếng kèn vang chào mừng, các nước láng giềng đến với cuộc viếng thăm đầy thiện chí. Điều đặc biệt phải kể đến là hai đế quốc hùng mạnh khác cũng đến để bày tỏ quan điểm hòa bình của mình. 

Ở một góc khác của bữa tiệc, trong khi những nước láng giềng đang trao đổi về những điều kiện hiệp ước hòa bình nhất định, thì có một số mối đe dọa len lỏi trong đám đông đang rình rập chờ thời cơ để thực hiện một kế hoạch cách kín đáo. Những cái bóng mờ lướt nhanh như gió, qua bữa tiệc rượu được trang trí đẹp đẽ, qua khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo, họ tập hợp một khu vực trống ít người qua lại và được bóng râm che phủ.

“Cậu có chắc chắn là ta đang đi đúng hướng không Viktor? Quyển sách chỉ chỗ này ta có thể tìm được câu trả lời cho việc giải thoát mà ta đang hướng tới đúng không?” Cô gái tóc hồng khẽ hỏi chàng trai đang đi sau mình, ánh mắt của cô đảo quanh khắp nơi nhằm đảm bảo sẽ không ai phát hiện ra. May mắn thay, khu vườn mê cung này thực sự rộng lớn để có thể ngụy trang và đi lại lén lút như những chú chuột bị đánh đuổi trong bữa tiệc. Bỗng nhiên cô gái hít một hơi lạnh, rít lên một tiếng the thé như con thú bị thương, cô cúi thấp người, dơ tay cho những người phía sau dừng lại.

Một nhóm binh lính nhẹ nhàng đi qua họ mà không phát hiện, gần như xung quanh vương quốc đều chìm đắm trong những đội quân hùng mạnh. Chàng trai phía sau khẽ huých nhẹ vào vai của cô gái: “Tất cả mọi dấu ấn, tất cả mọi câu chữ đều nói tới ngày hôm nay, Vi à. Khi mặt trăng lên trong lúc những con hươu tụ tập lại một chỗ, ngôi sao sáng lấp lánh trong bầu trời đêm sẽ dẫn đường cho ngươi đi đến niềm mong ước vĩnh cửu về sự cứu rỗi.” Viktor dừng lại, khẽ ngước nhìn bầu trời đêm, giọng nói của anh nhẹ nhàng hơn: “Dù sao đi chăng nữa, chúng ta cũng phải nhanh lên, tìm đến nơi giao thoa của ngày và đêm trong lòng kính giữa những con rắn màu xanh nối đuôi nhau như con đường bất tận không lối thoát.”

Khi mặt trăng lên chỉ ngày đã về đêm.

Những con hươu chỉ những đế quốc.

Trong lòng kính chỉ mặt hồ.

Những con rắn màu xanh chỉ mê cung.

Cô gái với bím tóc màu xanh chạy lên chen vào giữa hai người, giọng nói của cô gái tinh nghịch: “Thôi nào, chúng ta gần như đã giải hết câu đố của kẻ viết nhật ký đấy rồi, kết quả mà chúng ta mong chờ sắp sửa xảy ra..” Cô gái khẽ đảo mắt, vỗ nhẹ lên vai của Vi và Viktor: “Nhưng em thật sự chán ngấy cái trò giải đố này, nếu kẻ đó còn sống thì em sẽ bắn vào mặt hắn ta, rồi đốt cháy quyển nhật ký đó trước mặt hắn.” 

Cô gái giả bộ ôm đầu, bước chân của cô lảo đảo, cố ý ngã thẳng ra phía sau để người ở đằng sau có thể đỡ lấy cơ thể cô: “Ekko cũng đang phát mệt vì những trò đùa không hồi kết của người đó rồi, em chỉ muốn về nhà và chế tạo cái đĩa bay đấy tiếp thôi.”

Ekko thở nhẹ, mỉm cười trìu mến nhìn cô gái, cậu ôm lấy cô gái mà lắc đầu: “ Powder, cậu là người đã đề cử vụ này mà, cậu còn là người tiên phong đi gõ cửa nhà của từng người nữa.”

“Tôi đã làm vậy sao?”

“Có chứ, cậu suýt nữa cho nổ tung nhà những người mà không đồng ý luôn ấy.”

“Không hề, tôi không có làm vậy.” Powder vùng vẫy để thoát khỏi cái ôm của Ekko, nhưng dường như cô thật sự không muốn làm thế, cơ thể của cô vẫn dính chặt với Ekko không thể tách rời. Vi và Viktor nhìn cảnh tượng hai người đấy trêu đùa nhau mà lắc đầu chán nản, họ lúc nào cũng thế, nhưng lại tạo ra những tiến bộ vượt bậc vì sự điên rồ cùng nhau. Hai con lửng mật quỷ quái của đất nước Zaun. Mọi người luôn đặt câu hỏi là liệu có một cặp nào đấy khác biệt có thể đoạt đi ngai vàng của cặp đôi thú đó không?

“Chúng ta đang đi đúng hướng rồi, hãy đi thêm một chút nữa về phía Bắc, tớ đang thấy ánh sáng tập trung tại đó.” Viktor nói khẽ

Bầu trời đêm được tô điểm bằng những ánh sao sáng, mặt trăng thì như người mẹ hiền dẫn đường cho họ đi qua những khúc rẽ của mê cung. Họ tự tin hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với khó khăn phía trước cho dù đó có là cánh cửa chỉ lối tới địa ngục sâu thẳm. Họ đã đánh đổi tất cả để tới được ngày hôm nay, ngày mà họ có thể cứu lấy người dân của mình khỏi sự khốn khó và đặt đặt nước của mình lên bàn cân của lục địa vĩ đại.

Họ đi chầm chậm thêm khoảng mười phút nữa, có những con bướm đêm tỏa sáng bay xung quanh họ và rồi cảnh tượng hiện ra trước mắt họ thật đáng kinh ngạc. Những con bướm đêm mà họ đã thấy tập hợp thành đàn xung quanh mặt nước, chúng bay dập dờn khẽ đáp xuống hôn lên những bông hoa trắng xung quanh hồ. Cây cối tỏa sáng hơn cả những vì sao, có những viên ngọc được khảm lên thành của con đường dẫn đến cái đình giữa hồ. Khu nghỉ mát ấy cũng được trang hoàng bằng màu trắng tinh khôi đặc trưng của Piltover, nó có những viền vàng trong suốt.

“Waooo…” Powder không nhịn được mà cảm thán: “Nếu chúng ta đánh cắp nó rồi bán đi thì chúng ta sẽ trở thành người giàu nhất Zaun luôn quá, thậm chí ta còn không cần một lễ phong hiệu quý tộc nào.” Cô đi nhẹ nhàng trên con đường bằng vàng. Powder luôn là người năng nổ và hoạt bát, nhưng giờ đây cô cũng phải cúi mình trước sự trang nghiêm mà nơi này mang lại. Một cảm giác huyền bí và sâu thẳm. Có lẽ chỗ này đã thiết lập một trận pháp gì đó hoặc chỉ đơn giản nó quá đẹp đến nỗi người ta phải lặng im mà ngắm nhìn.

“Nó đẹp thì có lợi ích gì chứ, chúng ta phải tìm ra được chìa khóa cuối cùng cơ.” Vi vẫn đảo mắt nhìn xung quanh, cô ngắt nhẹ một bông hoa trắng trên cây cầu, khịt mũi ngửi hương hoa rồi lại nhăn mặt lắc đầu và ném nó đi. Nhưng Vi lại nghĩ đến gì đó, rồi cô vội vàng nhặt lại bông hoa mà nhét vào túi mình, liếc mắt nhìn mọi người và bắt đầu đánh trống lảng. Sau đó, cô huýt sáo như chưa có chuyện gì xảy ra. Ekko đã chứng kiến mọi thứ nhưng cậu không nói gì, cậu cũng ngắt vội một bông hoa, thầm nghĩ nó sẽ rất hợp với Powder trong bộ váy mới của cô ấy.

“Vậy Viktor, anh có thu thập được thông tin hữu ích gì dưới váy của anh không? Nếu có thì chúng ta sẽ không phải đi loanh quanh như những con rùa rụt cổ như vầy đâu nhỉ?” Powder dựa vào chiếc bàn ở bên trong đình, chiếc bàn đó cũng được khảm đá cẩm thạch vô cùng sáng loáng, có những ấn ký riêng biệt trải dài và bao phủ toàn bộ mặt bàn. Xung quanh rìa ngoài là những viên kim cương được sắp xếp theo thứ tự đặc biệt. Chúng rực rỡ đến nỗi mà Powder đã định gỡ chúng ra rồi cất giữ trong túi áo của cô. Vi sờ nhẹ lên những phiến đá mà liếc nhẹ về phía Viktor.

Dưới tà váy trắng dài đến nửa bắp chân của Viktor có những dụng cụ kỳ lạ, như súng, dao, hay một ít thuốc, một ít lựu đạn và một cái chân giả được thiết kế tuyệt đẹp bằng đá quặng trong suốt ở dưới đáy của dòng sông bên trong khe nứt tại Zaun. Vậy tại sao Viktor lại phải mặc váy? 

Theo như kế hoạch ban đầu, thì họ sẽ đột nhập vào văn phòng của đức vua Zaun để lấy cắp một số thông tin hữu ích. Nhưng đức vua Silco đã phát hiện ra trò mèo của họ và suýt tống cổ họ vào ngục giam vì sự nguy hiểm của tiến trình này. Ông đã cử rất nhiều người lính của mình đi canh gác họ, không phải là do ông yêu quý họ hay muốn bảo vệ họ mà ông phải đảm bảo sự cân bằng quyền lực của Zaun sẽ không biến mất khi họ gặp sự cố gì đó. Silco không muốn đối đầu với người đứng đầu đội hiệp sĩ không cánh một lần nữa. Đó là một mất mát quá lớn đối với Zaun. Một mặt khác họ cũng là người dân của ông.

Thế nên, theo kế hoạch dự trù thì họ sẽ trốn đến bữa tiệc của những con hươu mà ăn cắp bí mật trên người các chính trị gia và các sứ giả hòa bình, họ không thể bước cao hơn đến tầm mắt của các đế quốc. Nhưng họ có những bộ não siêu việt để xử lý thông tin qua một số lời truyền miệng đơn giản.

Viktor với thân hình gầy gò và gương mặt trung tính đã có thể hòa nhập với đám đông một cách nhanh chóng và lấy đi những điều cần thiết. Những người khác cũng tản ra trong bữa tiệc theo nhiều hướng khác nhau. Đây là ý kiến của Viktor về việc phải giả trang để mọi thứ trở nên dễ dàng hơn, vì có một số người thực sự có những sở thích ghê tởm. Tóc của Viktor cũng được làm phồng lên theo nếp, nó được nhuộm màu vàng ở phía chân tóc làm nổi bật lên đường nét khuôn mặt sắc sảo của anh.

RẸT—------------

Viktor gác chân phải lên ghế và xé toạch bộ váy vướng víu trong ánh mắt kinh ngạc của cả ba người còn lại, anh thở phào nhẹ nhõm mà tháo bộ corset gắn liền với cơ thể trong bốn tiếng. Anh ngẩng mặt lên trời và hít một hơi sâu trước khi cúi xuống tìm kiếm cái túi được treo bên hông phải dưới tà váy rộng. 

Khẽ chải tóc, Viktor lẩm bẩm một cách khó chịu: “Những con heo đó thực sự không biết để tay mình chỗ nào cho phải, nhiều lúc tớ thực sự muốn đấm khuôn mặt đầy mỡ của chúng, chết tiệt— mệt thật đó……..” Viktor vội vàng xoa mạnh tóc của mình mà đổ nhẹ những dụng cụ anh thu thập được nhờ nói chuyện với người trong bữa tiệc. Việc làm cho một quý cô ngất xỉu và lấy thẻ dự tiệc là một điều bình thường ở Zaun, đôi bàn tay khéo léo của Viktor dễ dàng luồn qua tất cả mọi thứ.

Một chiếc chìa khóa bằng vàng được thiết kế lạ mắt, một bản đồ của cung điện, một viên ngọc thô sơ chưa qua kiểm định nhưng đầy sức mạnh ma thuật.

Vi khẽ huých nhẹ vào vai anh: “Cậu thực sự giỏi quá đấy, Viktor, chúng ta đang được đào tạo thành những tên trộm siêu đẳng nhỉ?” Cô cười đùa mà khoác vai của anh.

Viktor đẩy nhẹ tay của cô ra mà trải rộng tấm bản đồ bên trên chiếc bàn: “Mấy thứ kia chúng ta sẽ không nói tới, đây là phần quan trọng nhất, tớ không hiểu tại sao nó lại ở trên người của một vị quan nước láng giềng. Nhưng tớ nghĩ sắp có chuyện gì đó xảy ra và điều ấy thì không tốt cho chúng ta một tí nào. Chúng ta phải bàn bạc kỹ lưỡng một lần nữa, lần đột nhập này đầy rẫy nguy hiểm và chỉ cần sai một bước chúng ta sẽ mất tất cả.”

Viktor tiếp tục chỉ vào những điểm quan trọng trên bản đồ, ngón tay anh lướt nhanh qua điểm kết thúc là căn phòng cuối cùng của lâu đài: “Mọi người đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi đúng chứ? ” Powder và Ekko nhìn anh gật đầu. Vi thả nhẹ chiếc cặp mà cô mang trên vai trong suốt cuộc hành trình xuống đất mà lấy ra bốn chiếc ván trượt được thử nghiệm hoàn chỉnh. Cô nháy mắt với Viktor: “Luôn luôn sẵn sàng, thưa ngài, một số đội khác cũng đã đột nhập những chỗ theo sự chỉ đạo rồi.” 

Giọng nói của Viktor có phần vui vẻ hơn: “Nhưng trước tiên chúng ta phải chia nhau ra để tìm chìa khóa thực sự giúp chúng ta đi đến căn phòng đó, không phải tự nhiên mà quyển nhật ký lại chỉ đến đây, đúng không nào?” 

"Tưởng gì chứ, chúng ta lại phải đi lần mò nữa hả….” Powder đảo mắt thở dài, cô buông thõng cả hai tay đang cầm những trái lựu đạn nhỏ, cô mất đi sức sống mà đi theo Ekko tản ra bên ngoài. Vi đi một hướng khác và Viktor cũng quyết định đi theo tâm tính mách bảo và tụ tập ở đây sau nửa tiếng nữa. Nếu không tìm thấy chìa khóa thì kế hoạch sẽ chấm dứt, vì nếu đi sâu xa hơn nữa thì mọi người sẽ gặp nguy hiểm. Cầu nguyện với Janna là sẽ không có chuyện gì xảy ra, Viktor thầm nghĩ. Anh luôn hy vọng họ được an toàn tuyệt đối. Nhưng các vị thần lại không nghĩ thế, ngay khi họ vừa đi vào lại trong mê cung, đi xa khỏi cái đình giữa hồ thì có một tiếng pháo bắn ngược lên bầu trời đêm.

Tiếng vụt qua gió ấy mang theo nỗi sợ hãi không tên mà Viktor không bao giờ muốn nghĩ tới.

Tại sao những con lừa đấy lại không thể chịu đựng thêm một chút thời gian nữa cơ chứ? Viktor cắn răng nghĩ, đôi tay của anh lần mò trở lại con đường mình vừa đi qua. Viktor không nhận ra rằng những bụi cây bắt đầu dày lên và nhiều hơn một cách bất ngờ.

Tia sáng chói trên bầu trời đêm, rọi cả một vùng bầu trời. Sau khoảnh khắc đó là một tiếng nổ lớn làm rung cả mặt đất, nó khiến Viktor phải chao đảo mà ngã mạnh xuống nền đá. Anh vội vàng núp vào một tán cây lớn mà ôm lấy bản thân, cầu mong rằng trận động đất sẽ sớm qua đi. Tiếp đến là những tiếng nổ vang trời, khiến mọi người phải bịt tai lại, có tiếng hét vang của một sinh vật gì đấy tạo một cảm giác đau nhói ở đỉnh đầu những người đang ở gần đó. 

Viktor cảm thấy chóng mặt, anh nôn ra những thứ mà mình vừa ăn lúc nãy. Những âm thanh rối loạn cứ chèn vào đầu anh từng chút từng chút một, nó đi chầm chậm rồi lại đâm thẳng vào nhanh chóng làm cho mọi thứ như muốn vỡ tung ra. Anh thở hổn hển, bò rạp trên mặt đất, cố gắng tỉnh táo trong cơn say của dư chấn. Khung cảnh trước mắt cứ hiện lên rồi lại nhòe đi theo âm thanh vang xa. Anh không biết mắt mình có bị sao không khi mà anh thấy những cái dây leo bắt đầu bò loạn xạ như những con rắn, tụi nó đan lại thành một cái khóa vững chắc muốn nhốt mọi người trong một cái thùng kiên cố bởi gai nhọn. Lại một âm thanh nữa vang lên khiến Viktor nhắm mắt lại và rên rỉ. 

Ahh, hah–hahhh–khốn nạn thật chứ

Viktor đã từng đọc trong sách cổ của người thầy cũ, anh biết âm thanh này xuất phát từ con vật nào, chắc chắn có một trận chiến đẫm máu đang diễn ra. Anh mong sao Zaun không vướng vào cuộc đấu tranh này.

Một lúc lâu sau, khi cơn động đất vừa lắng xuống, Viktor đứng dậy ngay lập tức, anh có thể cảm nhận được sự di chuyển của thực vật xung quanh không phải là trí tưởng tượng, mà tụi nó thực sự đang muốn ăn tươi nuốt sống những người ở trong mê cung. Con đường mà anh đi qua không thấy đâu nữa, nó bị bịt kín bởi dây leo và những lùm cây tự động mọc ra khắp mọi phía. Viktor hoảng loạn nhìn xung quanh, ở dưới đất cũng có những bông hoa đang vặn vẹo một cách đáng sợ, nó đang trườn bò về phía của Viktor. 

Anh giẫm lên nó và nó kêu một tiếng xèo xèo đáng sợ khi bị phá hủy: “Vậy là có thể phá hủy hết tụi nó để ra ngoài, nhưng nhiều quá, mình không biết có làm được không nữa.” Viktor nhìn quanh khi những lùm cây dần dần trở nên gần cơ thể của anh hơn, chúng đang cố ép sinh vật cứng đầu này lại theo hướng mà chúng muốn. 

Viktor vội lấy súng được buộc ở chân mà ngắm thẳng vào chúng, điều đấy giúp mở ra một lối đi nhỏ phía trước. Anh nghiến chặt răng, cố gắng ném lựu đạn về phía những lùm cây đang cố hồi phục vết bị nổ, anh liều mạng chạy thẳng vào đó, mặc kệ những cây gai đâm cứa rách da. Giờ đây, nỗi hoảng loạn của anh khi không tìm thấy gia đình của mình còn lớn hơn bất cứ thứ gì. Viktor vừa chạy vừa bắn vào mấy dây leo đang cố quấn ngã chân anh thêm lần nữa, mồ hôi lạnh chạy dọc theo sống lưng anh. Anh không thể nhận ra phương hướng, đôi mắt anh liếc dọc xung quanh để tìm lấy sự giải thoát. Đột nhiên, có một tiếng sói tru lên từ đằng sau, Viktor nhận ra rằng phải chạy vội về phía đó vì chỗ đó có âm thanh và có người. Anh không có thời gian để xem xét trường hợp nó có nguy hiểm hay không, Viktor chỉ cần có sự giúp đỡ ngay lập tức.

Một cành cây vọt đến muốn đâm thẳng vào thắt lưng của Viktor, anh quay phắt lại và nhảy lên cành cây rồi vọt lên không trung chạy nhảy giữa các lùm cây xung quanh. Tạ ơn Janna vì việc luyện tập thể chất cho cái chân mới hoàn toàn có ích trong trường hợp này. Anh phải đi cao hơn nữa, bay xa hơn để có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh phía trước. 

Có vẻ như sự đấu tranh của Viktor đang chọc giận khu vườn, tụi nó bắt đầu tập hợp lại thành một con quái dây leo to lớn, nó đập những nhánh hoa nhọn về phía anh. Viktor trượt trên nền đất với cú lướt nghệ thuật, anh bật cơ thể mình lên nhờ cơ chế đòn bẩy của mấy bông hoa to vượt bậc ở đằng sau con quái vật. Anh bắn vào cẳng tay của nó, rồi lộn ngược trên không trung và tiếp tục bắn vào đầu của nó. Ngay khi con quái vật đưa hai cái xúc tu đầy gai tập hợp thành một cái búa lớn đập về đầu Viktor, thì anh đã lợi dụng quán tính mà đạp vào cái búa đấy rồi nhấc cơ thể mình dậy mà bay lên những lùm cây phía xa nhằm cắt đuôi con quái vật. 

Những lùm cây cũng bắt đầu lún xuống làm cho Viktor bị mắc bẫy, nhưng anh nhanh hơn và nhanh hơn nữa. Viktor đã có thể thấy cái đình vừa nãy ở phía xa trong ánh lửa, anh bật nhảy một lần cuối để tránh những dây leo cố gắng bắt anh lại.Viktor tưởng mình đã đáp đất an toàn và sẽ tiếp tục chạy đến giữa hồ, nhưng anh đã đạp phải một thứ gì đấy mềm mại, anh mở to mắt nhìn xuống con người ở bên dưới, nói rõ ràng hơn thì Viktor đã đạp phải mặt của người kia. Đấy cũng không hẳn là con người. Anh đáp xuống đất, lộn một vòng cách xa thân hình run rẩy kia, hắn ta- người đàn ông đó ngã xuống đất và lấy tay ôm lấy mặt mình. 

- Đôi bàn tay của hắn đầy lông - Viktor bối rối nghĩ, anh đang phân vân giữa việc ở lại giúp người vừa mới bị mình đạp vào mặt hay là tiếp tục chạy đi, nhưng người kia trông có vẻ rất đau đớn. Hắn ta rên rỉ và rên rỉ, thở khò khè như một con thú bị thương, hắn ta vẫn ôm lấy đầu của mình, không hề ngẩng mặt lên nhìn Viktor một lần nào. Tứ chi của hắn bắt đầu phình to ra và hắn kêu lên đau đớn, một số đường chỉ đã bị rách toạc trong quá trình đó. Đây không phải là lần đầu tiên Viktor nhìn thấy người sói, nhưng trường hợp hóa thú này là lần đầu tiên. Anh ngước mặt lên nhìn bầu trời và lẩm bẩm: “Hôm nay cũng đâu phải là ngày trăng tròn đâu?” 

Sau một phút lưỡng lự, Viktor quyết định lấy thuốc từ thắt lưng mà đến gần người đàn ông, trong kỳ biến đổi thường người sói sẽ trở nên rất bạo lực và nguy hiểm. Nhưng hành động đáng sợ của người đàn ông sẽ không thể làm một người dân Zaun lùi bước được, họ còn liều lĩnh hơn nhiều. Viktor là một ví dụ điển hình về việc thích xông pha vào những cuộc thí nghiệm điên rồ, anh ấy nhận ra mình đang trong vùng an toàn của mê cung, một số dây leo muốn bắt lấy anh vừa nãy đều lùi lại khi đến chỗ đất trống này. Tụi nó trông rất ngoan ngoãn. Anh thở dài, đi nhè nhẹ về phía con thú, không phải Viktor không sợ hãi, mà anh đã chuẩn bị đầy đủ cho một cuộc chiến. Trên tay trái anh có cầm một súng tiêm thuốc mê có thể làm ngất một con thú chiến, mà anh hay dùng với những bệnh nhân bị nghiện nặng. Tay phải anh thì cầm khẩu súng nổ khi chiến đấu với dây leo, đề phòng trường hợp cấp bách nhất. Dù sao thì người sói không thể nào chết khi bị bắn vào mông được, đúng chứ? Viktor đang ở trong một trường hợp khá an toàn và anh cũng nhận ra rằng người đàn ông kia cũng tự kiềm chế bản thân mình bằng cách ghim móng tay to lớn vào cánh tay của hắn.

Giọng nói khàn đặc đầy tính xâm lược vang lên: “ĐI, đi, đi ngay lập tức, biến khỏi đây, ngay lập tức.” Con sói lùi lại khi Viktor tiếp tục bước đến, nó thực sự đánh thức lương tâm của một người thầy thuốc bên trong Viktor mặc dù anh có thể chết ngay khi chạm đến bệnh nhân kỳ lạ này. Thuốc mê sẽ không có tác dụng ngay lập tức, nó cũng rất đau đớn và đặc biệt anh không thể để người sói này lại đây khi những dây leo đang cố gắng tìm cách len lỏi vào trong. 

Viktor thở nhẹ, dừng trước người sói hai bước chân: “Được rồi, tôi có thể giúp anh giảm bớt đau đớn trong quá trình biến đổi, chúng ta cần phải hợp tác, được chứ? Tôi cần sức mạnh của anh, anh lại cần khả năng chữa trị của tôi.” Viktor tự suy luận rằng mình đúng khi thấy người kia giật giật lỗ tai: “Tôi sẽ thay thuốc mê bằng thuốc ức chế để anh trải qua việc biến đổi này nhẹ nhàng hơn nhé, anh cũng phải vượt qua nó nhanh trước khi chúng ta bị chết trùm và trở thành phân bón cho cây.”

Người sói vẫn im lặng, không nói gì, nhưng đôi vai của hắn thả lỏng ra, buông xuống hai bên và vẫn cúi đầu, Viktor tiếp cận một cách im lặng. Ngay khi anh chuẩn bị cúi người xuống thì người sói bỗng nhảy lên vồ lấy anh, đấy thực sự là một khoảnh khắc mà Viktor tưởng mình sắp chết. Anh chĩa súng vào người sói một cách tự động, nhưng trước khi anh kịp làm gì thì anh đã bị đẩy ngã xuống đất, súng gây mê của anh văng ra xa. Cú đập mạnh khiến Viktor phải rên rỉ, anh chờ đón một sự xé nát đau đớn vì tay cầm súng còn lại của anh cũng đang bị ghì chặt xuống đất. Viktor chưa nghĩ đến trường hợp con thú to lớn đấy lại có tốc độ phản ứng nhanh hơn cả đôi chân giả đã được gia tốc của anh.

Viktor thở hổn hển nhắm mắt lại, nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Anh mở mắt nhìn vào đầu người sói đang gục bên vai mình, hắn ta đang ôm chặt lấy anh, móng tay đâm sâu vào da của Viktor nhưng hắn trông còn đau đớn hơn cả anh nữa. Khi ấy, Viktor mới nhận ra bên vai phải của con sói bị ghim chặt bởi một viên đạn màu đỏ của gai nhọn, viên đạn từ những bông hoa hồng. Hắn ta đẩy người lên để bảo vệ Viktor. Ở bên phải hai người, những dây leo không tiếp cận được vùng đất trống nhưng tụi đã tạo ra một số bông hoa biết bắn và chúng lại đang nạp đạn một cách nhanh chóng. 

Viktor nhăn mặt: “Chết tiệt, anh phải thả tôi ra cái đã, trời đất—---” Viktor cố gắng đứng dậy nhưng anh lại bị con thú ghì chặt và hắn lại đập mạnh vai anh một lần nữa xuống đất. Hắn ghì chặt thân trên của Viktor, gương mặt đang gục ở bên vai của anh thì nhìn chằm chằm vào Viktor và gào thét: “Ta đã nói ngươi—-------TA ĐÃ NÓI NGƯƠI LÀ HÃY CÚT ĐII—------” 

Tên khốn này, hắn tưởng hắn mạnh như thế là hắn có quyền làm vậy sao? Viktor cau mày giận giữ.

Người sói gào thét một cách thê lương, hàm răng sắc nhọn và đôi mắt với đồng tử màu máu nhìn xuống Viktor như muốn xé nát anh ra thành trăm mảnh. Nhưng Viktor biết hắn không làm vậy, vì nếu muốn thì hẳn là anh đã chết ngay từ lúc bước qua vùng an toàn rồi. Và lạy Janna, khung cảnh trước mắt của Viktor khiến anh phải ngỡ ngàng và há hốc mồm. Người sói-theo kiến thức của Viktor-thật sự chưa biến đổi hoàn toàn . Một bên mặt của hắn được bao phủ bởi lông và lá, một con mắt của hắn vẫn giữ được màu nâu của hạt dẻ, còn góc cạnh của khuôn mặt thì vẫn mang theo nét con người  với màu da mật ong óng ả. Một sản phẩm lỗi nhưng lại mang theo lời chúc phúc của thần linh xuống cõi đời. 

Đột nhiên, hắn quay phắt đi khi Viktor nhìn hắn, một tay của hắn ôm đầu như đang đấu tranh với thứ gì đó ghê gớm lắm. Những tiếng xé gió khác lao nhanh tới mà đánh thức hai người trong cơn say, Viktor quên mất là còn những dây leo phiền phức đó. Người sói vội dơ cánh tay cơ bắp đầy lông của mình lên mà che chắn cho Viktor, lần này là ba đạn đỏ với cường độ mạnh, nó đẩy lùi thân thể của hắn một cách đáng kinh ngạc. Sức mạnh này lớn hơn trước nên cũng khiến người sói phải đau đớn thở hắt ra. Viktor lập tức ôm lấy cổ của người sói để lấy đà, anh nhắm thẳng vào mục tiêu trước mắt và cho nổ một hàng dài hoa hồng. Khói đen bốc lên mù mịt làm che khuất tầm nhìn một chút, Viktor đứng dậy và kéo người sói đang nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc đứng lên với mình. 

“Tôi cần anh mở đường bằng những quả lựu đạn này, anh phải ném nó thật chuẩn xác vào những chỗ mà tôi hướng dẫn. Chúng ta sắp hết đạn rồi, phải tiết kiệm nếu như có một cuộc tổng tấn công khác.” Đôi mắt vàng của anh xoáy sâu vào người sói để rồi nhận lại một tiếng ậm ừ đơn giản.

Người sói vẫn thế, vẫn nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ, Viktor tự hỏi đầu của hắn ta có bị va đập ở đâu không mà nhìn thật sự rất ngu ngốc, nó không đáng sợ như lúc đầu. Cả hai người, cùng một lúc tập kết lại bọn dây leo đang chờ ở rìa ngoài khu đất trống, họ đều có mục tiêu chung là hướng tới chỗ an toàn hơn là cái đình ở giữa hồ. 

“Bây giờ, xông lên..” Viktor ra hiệu và bắn trước một đường vào đầu của quái vật dây leo đang được hình thành. Người sói thì ném thẳng những quả lựu đạn vô chỗ thiết yếu ở hai bên của chúng, hai người chạy nhanh về phía trước, người sói chạy nhanh hơn và xé nát những rào cản đang được hình thành. Và Viktor— Viktor phải công nhận là nếu đôi tay đấy tấn công anh thì anh đã chết cả ngàn lần. Anh nuốt nước bọt, tiếp tục yểm trợ người sói từ phía sau. Bỗng một dây leo lao tới và quấn chặt chân Viktor, nó kéo Viktor lên cao, anh không kịp phản ứng với sự nhanh nhạy của chúng. Chúng đang cố gắng hết sức để tàn sát Viktor và người sói giống như việc cả hai đang cố tiêu diệt chúng. Một bàn tay nhanh chóng quấn lấy eo của Viktor và bóp nát dây leo, hắn ta ôm lấy anh và lấy đà từ trên không bay về phía trước. Viktor bất ngờ vì mình được ôm nhẹ nhàng trong tay người sói, giờ đây, khuôn mặt của hắn đã biến đổi một cách hoàn toàn trở thành một con sói nâu chính hiệu. Nhưng ánh mắt nhìn Viktor của hắn vẫn rất ngớ ngẩn. Giống như việc hắn vừa nốc một ký thuốc phiện vậy.

Viktor nhận ra cơ hội sống còn đang đến, anh tung quả lựu đạn lên không trung, người sói ném một quả khác để đẩy hai quả đấy đi cùng hướng vào phần lõi chính của con quái vật bên dưới. Anh đã nhắm chuẩn và hai quả lựu đạn phát nổ với dư chấn khủng khiếp. Hai người bị bật ra ngoài khỏi chỗ đó và rớt xuống nền đất, người sói vẫn ôm chặt Viktor trong lồng ngực, hắn ta hứng chịu hết mọi tổn thương từ cú ngã. 

Viktor bình tĩnh từ từ sau cơn dư chấn, anh ngước mắt từ bộ ngực đầy lông mà nhìn xung quanh. Anh sẽ không thừa nhận là được nằm lên một con sói thoải mái đến mức độ nào. Môi trường xung quanh cũng nồng nặc mùi thuốc súng, có những tiếng hét thất thanh vang bên hồ nước và Viktor có thể nghe thấy tên mình. Anh muốn đứng dậy nhưng đôi tay của người sói ôm anh chặt đến mức như muốn khảm cả người anh vào trong lòng của hắn. Viktor đưa tay gỡ nhẹ, nhưng vẫn không được, anh khiến người sói đang sắp ngất đi nhíu mày thật chặt.

—Chát—----

Thế là, với sự chúc phúc của các vị thần trên cao, Viktor dơ tay tát thẳng mặt tên người sói đang quấn chặt lấy bản thân. Âm thanh vang vọng khắp bầu không khí, người sói từ từ tỉnh lại và nhìn anh bằng ánh mắt sợ hãi. Viktor muốn bật cười nhưng hoàn cảnh không cho phép. Anh thực sự không muốn đánh vào khuôn mặt đầy lông đấy đâu. Không—-anh muốn đánh hắn vì đã tự tiện động chạm anh—--nhưng hắn đã cứu anh—nhưng anh vẫn muốn đánh hắn—-----nhưng hai người đã hợp tác rất ăn ý—anh vui vì điều đó…

Viktor sẽ không bao giờ thừa nhận người sói này đã đem đến cho anh một đêm vô cùng thú vị. Nó kích thích lượng adrenaline trong cơ thể tăng vọt lên khiến anh phấn khích lạ thường và vô cùng thỏa mãn.

“Anh ôm chặt quá, thả tôi ra…” Viktor đánh nhẹ vào tay người sói, hắn ta hoang mang thả lỏng vòng tay và để Viktor rời khỏi người mình. Người sói vẫn còn đang ngơ ngác, hắn nhìn bóng hình của Viktor đi gần tới mặt hồ mà cảm giác mất mát lạ thường. 

Khung cảnh xung quanh thật khác lạ so với một tiếng trước, bên cạnh cây cầu dẫn ra giữa hồ thì tự nhiên mọc lên một đường pha lê sáng lấp lánh, nó như chiếu sáng để cử hành một nghi thức gì đó. Viktor cảm giác như mình đang bị chặn lại ở ngoài không thể đi lên cây cầu được, anh đã hiểu được thiết kế của những dấu ấn trên mặt bàn qua trận chiến đó rồi, nó hoàn toàn là một mê cung thu nhỏ. Cả chỗ này, chỗ kia, hay chỗ anh đang đứng đều là một mặt trận chiến đấu, nó gần như là phòng tuyến cuối cùng. Vì như thế nên mê cung lại tự động tiêu diệt hết tất cả những người muốn xâm nhập chỗ này, vậy bản đồ để đột nhập vào phòng cuối cùng của lâu đài chỉ là mồi nhử thôi. Nếu Viktor và gia đình của anh quyết định đi đến chỗ đấy thì không khác là đi vào tử địa cả. May mắn là mọi thứ vẫn còn kịp lúc, nếu anh có thể vào được, anh sẽ giải được những ký tự như rắn rết trên mặt bàn và cả những viên kim cương ở rìa ngoài.

Viktor tựa đầu vào khung trong suốt được dựng lên từ khi nào, lúc đầu, anh không nghĩ cái đình giữa hồ sẽ là nơi mà cất giữ điều mà anh đang tìm kiếm, anh chỉ nghĩ đơn giản nó sẽ có chìa khóa của căn phòng cuối cùng. Nhưng tất cả mọi thứ đều ở đây, một nơi không được bảo vệ bởi lính gác hay bất cứ thế lực gì. Anh đập đầu nhẹ vào tấm kính, anh không biết mình phải làm gì nữa, chân anh đau nhức và anh cá chắc là nó đang chảy máu ở các khớp nối. Dù sao thì hôm nay Viktor cũng đã di chuyển quá nhiều, anh quay phắt lại chỗ vừa nằm khi người sói từ từ đứng dậy, hắn ta cũng đang lẩm nhẩm một điều gì đó. Trên trán của người sói, anh thấy xuất hiện một vệt trắng nhỏ, nó nhấp nháy rồi tắt đi và in hằn sâu vào trong trán của hắn.

Viktor nhìn người sói từ từ đi về phía anh, người sói bắt đầu nói với giọng ồm ồm đặc trưng của người sói, nó không như giọng tru lên khi anh nghe thấy lần đầu tiên, chắc lúc đấy người sói mới chuẩn bị biến đổi. Người sói cũng thở dài, đưa tay lên giật giật bộ lông và đi đi lại lại như đang suy nghĩ đau đầu lắm. Viktor thấy hắn đi như thể hắn không bị thương và hoàn toàn khỏe mạnh sau cuộc chiến vừa rồi, hắn ta có vẻ không để ý đến bản thân mình cho lắm. 

“Tôi nghĩ anh nên dừng lại đi trước khi chân và tay của anh vẽ được một bức chân dung toàn là máu ở đây và rồi anh sẽ bị rút cạn cho đến chết cho dù có được sức mạnh phục hồi đáng kinh ngạc.” Viktor khịt mũi. Người sói bỗng dừng lại và nhìn thẳng vào Viktor, cái nhìn đấy khiến anh vô thức căng thẳng. Dù đã cùng nhau vượt qua hoạn nạn, nhưng Viktor không tin tưởng người sói quá nhiều, anh sờ đến một số tiêm gây mê còn dư lại.

Người sói lại nói chuyện một mình và như đã quyết tâm điều gì đó hắn đến gần Viktor mà đưa bàn tay to lớn đấy ra trước mặt anh:

“Có thể anh không biết, nhưng tôi là người giải mã mê cung này, tôi có thể giúp anh vào đó, như để trả ơn việc mà anh đã lôi tôi ra khỏi khu đất trống.” Hắn ta xòe tay ra như một quý ông lịch lãm để trần nửa thân trên nhưng có bộ lông che lại. Hắn cười như mấy con chó mà Viktor đã gặp ở nhà của Ekko.

Viktor liếc nhìn bàn tay được đưa đến trước mặt mình: “Có nhất thiết phải nắm tay nhau không?”

Người sói vội gật đầu: “Chắc chắn là phải nắm tay nhau đấy…”

Viktor nhắm mắt và đặt tay của mình vào tay người sói, một kích thước chênh lệch kinh khủng, một lần nữa Viktor phải tự nhủ với bản thân rằng hắn ta có thể bẻ gãy cổ anh chỉ trong tích tắc. Ngay khi họ chạm tay nhau, thì mặt kính tan ra như nước, chúng vỡ vụn và bắn xuống khắp mặt hồ. Trước khi đi lên cầu, Viktor ném cho người sói một ít thuốc trị thương: “Uống đi, nó có thể giúp anh cầm máu đấy, tôi không muốn thấy đi một nửa đoạn đường mà anh lại ngất giữa chừng đâu..” Người sói chộp lấy, cười khẩy nhìn Viktor trước khi nốc cạn chai thuốc.

Kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ, họ chưa gặp nhau bao giờ nhưng họ lại có niềm tin rằng mình sẽ không hại đối phương trên bất kỳ phương diện nào. Người sói bị thương rất nặng nhưng không kêu ca gì, con người với đôi chân sắp rời ra khỏi cơ thể cũng không nói gì, họ chỉ nắm tay nhau mà đi đến bên trong đình. Họ không hỏi nhau về lỗ hổng bên trong lời nói của cả hai. 

Tại sao anh lại ở đây? Anh có chắc là mình là người giải mã mê cung không? Mọi người đều ở bữa tiệc mà.

Hoặc chỉ đơn giản là họ quá mệt về mọi thứ và chỉ muốn dựa vào ai đấy để mình khỏi gục ngã, não họ như đình chỉ hoạt động khi họ sải bước cùng nhau cách nhịp nhàng.

Viktor thấy những đèn pha lê xung quanh sáng lên theo từng bóng khi họ bước qua, ở dưới chân Viktor ánh lên những dấu ấn trận pháp theo bước chân của họ. Và khi họ đi đến chỗ cuối cùng thì một tiếng động lớn vang xa, có tiếng hót của chim ở đâu đó, rồi khu vườn sáng lên với những con bướm đêm phát sáng từ đâu quay về. Viktor cảm nhận được người sói đang nhìn tất cả với nụ cười nhẹ nhõm. 

Anh lướt nhẹ ngón tay mình qua lòng bàn tay đầy lông và vội rút nó ra khỏi đó. Viktor đi xung quanh và miết nhẹ đường viền của cái bàn, anh im lặng cách bất ngờ.

Người sói bắt đầu mở miệng, nhưng khá ngại ngùng, Viktor không hiểu tại sao hắn ta lại có thể ngại ngùng sau mọi chuyện họ đã trả qua cùng nhau.

"Ờm—--ừm, anh đang làm gì ở đây vậy? Nếu là khách dự bữa tiệc thì phải ở chỗ khác chứ, cái đình này cũng ít người tìm ra lắm…nhưng có lẽ anh để quên một số đồ đạc, trông anh có vẽ rất gấp gáp.” Người sói gãi gãi đầu, hắn bỗng khựng lại, đảo mắt rồi trừng mắt nhìn Viktor.

Viktor biết hắn muốn nói gì, anh không phải quân phản động và sẽ không bao giờ là quân phản động. Anh không ngu ngốc đến mức đó. Anh đưa tay đặt lên miệng của con sói trước khi hắn có thể hỏi gì đó: “Tôi đến đây để cứu người dân của tôi, những người tội nghiệp đang chết dần chết mòn vì cái bí mật chết tiệt mà đế quốc đang che dấu. Họ tràn ngập trong thứ nước đen xì và ô nhiễm đến độ chết khô trong căn phòng của mình. Mọi thứ đang bị tàn phá…” 

Viktor đột ngột quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu đỏ của người sói, thách thức việc sẽ bị lên án bởi lối suy nghĩ của mình: “Và bây giờ anh lại nghi ngờ tôi trong khi giúp tôi vào được tới tận đây ư? Anh nên để tôi ở ngoài và rời khỏi đó.”

Một cách lạ lùng, người sói nhìn anh bằng đôi mắt bình thản, hắn ta gật đầu, im lặng mà lướt những ngón tay của mình trên trận pháp. Trong ánh mắt ngạc nhiên của Viktor, những ký tự bắt đầu sáng lên và những viên kim cương xoay tròn theo chiều hướng như máy móc. Chúng kêu lạch cạch, rồi lại xoay tròn và kết thúc quá trình sau một thời gian ngắn. 

Sau đó, không gian ở giữa bàn được mở ra, một chiếc hộp bằng nhung cũng có những dấu ấn riêng được nâng lên, nó có màu đỏ và vàng, vẫn tuyệt đẹp như mọi thứ ở Piltover. Người sói bỗng nắm lấy tay của Viktor và của mình cùng nhau đặt lên mặt trên của hộp. Chiếc hộp phát ra ánh sáng nhỏ, có một vòng sáng bắn ra phía ngoài và nó kêu cạch một tiếng trước khi nó mở ra. Viktor há hốc mồm nhìn vào bàn tay của mình. Anh có phép thuật sao? Tại sao anh lại không biết cơ chứ? Cái nhìn bối rối ấy bắn thẳng vào người sói, Viktor lắp bắp: “Anh—sao anh lạị làm thế cơ chứ? ” Từ khi Viktor được sinh ra, anh đã học được là sẽ không có thứ gì là miễn phí, hắn ta muốn Viktor trao đổi. Hoặc là phải có một âm mưu gì đó sâu xa đang được diễn ra. Viktor thực sự không giỏi chơi trò chính trị, anh nhăn mặt.

Người sói nhún đôi vai to lớn của mình, nói với giọng điệu hiển nhiên như việc giúp Viktor lấy món đồ này là điều bình thường nhất trên thế giới: “Như anh biết đấy, tôi là người bảo vệ cho bí mật này, nó đã ở đây quá lâu rồi nhưng không ai có thể giải đáp nó. Nếu anh cần nó, thì chắc chắn anh đã chuẩn bị điều mà chúng tôi chưa thể làm được.” Đôi tay rậm rạp của hắn nhấc một tờ giấy vàng đã bị ố, hắn đưa ra trước mặt Viktor. 

Người bảo vệ khu vườn, người bảo vệ bí mật.

“Anh không thấy mình có nhiều chức vụ sao, anh đưa tôi cái này thì nhỡ như tôi là gián điệp của đất nước khác hay là đế quốc muốn xâm lược nước anh thì sao? Anh định phản bội đế quốc của mình hả?” Viktor hỏi một cách gay gắt.

“Không phải tôi không có cơ sở để tin tưởng anh, nếu anh muốn làm hại đế quốc của tôi thì ngay từ đầu anh sẽ không làm vậy.Anh sẽ không thể hiện kiểu yêu quý mọi người trên đất nước anh như thế. Anh nói vậy, nên tôi biết được anh ghét chiến tranh và ghét sự hủy diệt. Không đời nào mà anh muốn người dân của mình chìm trong khổ đau.” Người sói nhún vai đáp.

“Và để kích hoạt được chìa khóa mở rương thì cũng phải có những yếu tố khác, anh đã đạt được nó rồi.”

“Do lời tiên tri, anh phải là người có chức vụ to lớn để có thể nói chuyện với những người đưa tin…” Viktor trầm ngâm suy nghĩ.

Người sói tiếp tục đưa tờ giấy ra trước mặt Viktor: “Một phần là thế, đừng nghĩ tôi ngu ngốc khi chấp nhận anh, có những điều tôi không thể nói với anh được. Hãy chờ đến khi chúng ta gặp lại nhau trong một thời điểm khác…” Người sói nhìn đi nơi khác: “Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại nhau, sớm thôi.”

Viktor đưa tay nhận lấy tờ giấy, thậm chí anh không thể nghĩ tới liệu đây có phải là một cái bẫy hay không? Người sói thực sự sẽ đưa những gì mà Viktor muốn. Nhưng anh vẫn thắc mắc tại sao? Ánh mắt đấy nhìn Viktor như thể anh là chìa khóa mà người đó hằng mong muốn. Chưa bao giờ Viktor cảm thấy mình nhỏ bé như thế trong bóng đêm trước ánh lửa muốn thiêu rụi anh từ bên trong.

Ngay khi Viktor cầm được tờ giấy thì một tiếng nổ nữa lại vang lên, ở phía xa có những tiếng gầm rú của các con thú lớn. Trong khoảnh khắc cái đình bị rung lắc nhẹ, Viktor thấy mình tự động đưa tay về phía người sói, còn người sói cũng vô thức muốn ôm lấy Viktor. Cả hai đều hoảng loạn và tách nhau ra. Họ nhìn nhau một lúc rồi bật cười khúc khích:

“Lúc nào anh cũng—ừm—kiểu ôm người khác—đụng chạm người khác như thế sao? Anh có vẻ khá là thích sự tiếp xúc thân thể nhỉ.” Viktor nhếch lông mày, nhìn người sói với đôi mắt thích thú.

Người sói vội vã lắc tay: “Không phải–tôi—thì điều đó cũng đúng—-nhưng mà—-tôi không có hay làm thế—” Có lẽ là quá xấu hổ nên người sói ngồi chụm cả hai chân lại rồi im lặng hẳn đi.

Cuộc vui thì không kéo dài quá lâu, họ bỗng thấy có những cây đuốc ở phương xa kéo đến, nó thắp sáng cả bờ hồ, một đội quân với giáp bạc dàn thành một hình tròn bao quanh ven hồ, không một lối thoát. Những người đó không phải đồng minh và hai người bị đặt trong tình huống nguy hiểm thêm một lần nữa.

Người sói cảnh giác nhìn xung quanh, ánh mắt lóe lên sự nguy hiểm, gương mặt của Viktor cũng trầm xuống lạnh lùng. Người sói đứng dậy và đưa tay cho Viktor để kéo anh lên. Viktor nắm chắc vào bàn tay của hắn, hai người quan sát kĩ càng về những cơ hội và khả năng xung quanh. Họ nắm tay nhau đứng giữa hồ, Viktor nhét vội tờ giấy vào túi và anh sờ cẩn thận lên những viên đạn còn sót lại, rồi nghĩ kế hoạch cho việc sử dụng chúng như thế nào là hữu ích nhất. Tay trái anh dơ cây súng đã được nạp đạn lên và anh liếc nhìn người sói bằng anh mắt tin tưởng, hai người cùng gật đầu.

Ngay lúc đó, một người lính hét lên thứ ngôn ngữ mà họ không hiểu, những người lính khác cũng hát vang theo âm thanh đó, họ đập mạnh vũ khí của mình xuống nền đất theo nhịp giống như việc đang triệu hồi thứ gì đó. Viktor và người sói nín thở theo từng giây phút, hiện tại không có ai xông vào giữa hồ cả, họ đang ở thế an toàn nhưng cũng bị cô lập, họ không biết chuyện gì sẽ xảy ra. 

Đột nhiên, từ mặt nước nổi lên những gợn sóng đáng sợ, rồi với một tiếng nước như thác đổ, có một con quái vật với dây xích màu đỏ quấn quanh người nhảy lên từ dưới hồ nước mà lao thẳng về phía họ. Người sói lập tức vòng tay qua eo của Viktor mà bế anh chạy trên con đường mà họ đã đi qua, con thú đập mạnh vào cái đình làm cho chỗ đấy vỡ tan dưới sức mạnh khủng bố của nó. Viktor nhìn thấy những người lính cắm cọc của mình xuống đất, họ đang chảy máu một cách đáng sợ, những sợi máu ấy nối liền với thân hình của con thú. Đấy thực sự là một cảnh tượng đáng kinh ngạc, nếu Viktor có thể ghi hết lại trải nghiệm trong ngày hôm nay của mình vào một quyển sách thì anh có thể trở thành nhà văn nổi tiếng nhất trong lục địa Runeterra này. 

Con quái thú hét lên một tiếng lớn và nó lập tức chạy như bay về phía hai người. Viktor nhìn qua vai của Jayce và nhắm thẳng vào những viên pha lê trên cầu và làm nổ chúng trước mắt của con thú. Nhưng con thú không bị ảnh hưởng gì cả, nó có vẻ tức giận hơn, nó gào thét to hơn và đập mạnh xuống sàn, khiến sàn từ chỗ bị đập đến chỗ mà người sói đang chạy bắt đầu nứt vỡ. 

“Lạy Janna,...” Viktor thở hắt ra, trong khi đó, người sói lập tức bật nhảy về phía những lùm cây mà họ vừa thoát ra lúc nãy.

Viktor lập tức nắm chặt vai của của người sói, không còn đường sống nào cho họ cả. Họ không thể đối đầu trực diện với con thú tàn bạo, nhưng họ cũng không thể bị nhấn chìm trong biển gai của khu vườn… Nhưng chết vì thực vật xỏ xiên vào cơ thể còn hơn là chết khi bị nhai nát trong cái hàm sắc nhọn đó.

“Được rồi, tôi sẽ cho nổ một chỗ, anh chú ý mà né đi nhé..” Viktor quay ngược người lại trên vòng tay lớn, nhưng anh lại mở to mắt vì những dây leo tự động nhường chỗ cho họ đi vào khu vườn cách an toàn.

Viktor nhìn lên cái cằm đầy lông của người sói để rồi thấy hắn ta nhếch môi cười tự mãn: “Tôi là người giải mã mê cung mà, anh không nhớ sao? Chỉ là vừa nãy gặp chuyện rủi ro khi biến đổi cơ thể không như ý muốn mà thôi..” Người sói dừng lại không nói nữa, Viktor có cảm giác như hắn vẫn đang che dấu cái gì đó, nhưng trong trường hợp này anh không thể đào sâu vào điều ấy được. 

Hắn tiếp tục bật nhảy trên những lùm cây, ở phía xa, Viktor thấy con quái vật bắt đầu tiến gần họ hơn. Những dây leo dẻo dai và đầy gai đó cũng không cản bước được con quái thú, nó xé nát mọi thứ trên con đường mà nó đi qua. Viktor nhìn xung quanh, anh nhận ra được lối đi về phía lâu đài, anh quay lại mà nói với người sói để rồi lặng im trước cảnh tượng tuyệt đẹp. Ánh trăng chiếu lên cơ thể đầy lông của người sói, những dòng điện màu tím có sức sống mà chảy nhanh theo sự chuyển động của cơ thể. Trên trán của người sói xuất hiện hai ấn ký màu trắng đục.

Những dòng điện đó lấp lánh hơn cả sao trên bầu trời, Viktor đã lấy hai tay ôm lấy khuôn mặt đó trước khi anh kịp nhận ra. Hai người mặt đối mặt trên không trung. Ánh trăng chiếu xuống hai hình bóng quấn quýt lấy nhau như là một thân thể, đôi mắt của họ nhìn nhau như chứa nỗi niềm của người tình bị đã từng bị chia cắt mà giờ đây lại tìm thấy nhau trong từng nhịp thở. Viktor thấy tay mình lướt nhẹ trên đôi mắt nâu đỏ của người sói, anh thấy trái tim mình rung động, giống như Vi đã nói rằng chúng ta không nên ở bên ngoài quá nhiều trong thời tiết lạnh giá nếu không sẽ bị bệnh đến mức hỏng cả đầu óc. Người sói cũng khẽ nghiêng đầu theo cái chạm của Viktor với đôi mắt đượm buồn, nhưng trong đó vẫn còn một tia hy vọng le lói. Tà váy trắng của Viktor bay phấp phới, nó che đi một nửa cơ thể của người sói, màu máu trên màu trắng tô điểm cho một bông hoa xinh đẹp bị lãng quên. Mọi thứ như một bức tranh tuyệt mỹ nhất của danh họa nổi tiếng vẽ về một đám cưới bị nguyền rủa bởi thần linh. Không gian xung quanh đóng băng trước khung cảnh mỹ lệ ấy. 

Tại sao lại như thế? Viktor muốn tìm hiểu, muốn khám phá hết từ trong ra ngoài của người sói cho dù anh có chết ở đây trong căn bệnh như muốn lên cơn đau tim này. Anh muốn đọc được những lời nhắn không tên trong đôi mắt đó.

Đấy vẫn sẽ là một khung cảnh lãng mạn nếu không có tiếng gầm rú ở phía xa. Hai người giật mình, vội vàng tránh mặt đi.

“Tôi thấy có lối ra ở phía kia rồi, chỗ đấy cũng có quân đội của đế quốc nữa. Nhưng mà, anh sẽ phải thả tôi xuống trước khi đến đó, tôi không muốn gặp họ..” Viktor nói với giọng điệu hơi kém tự tin. Anh phải bình tĩnh hơn nữa.

Tôi không muốn bị bắt.

Người sói thở dài: “Được rồi, dù sao thì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau nên tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Sau đó, hắn ta bắt đầu tăng tốc, con quái thú ở đằng sau cũng tăng tốc theo họ. Nhưng họ sẽ thoát được với vận tốc và khoảng cách như thế này cho nên Viktor không quá lo lắng. Anh ôm chặt cổ của người sói khi gió mạnh phả vào mặt anh. Viktor không dám nhìn người sói thêm một lần nào nữa, vì bộ lông màu tím nâu trong bầu trời đêm quá đỗi xinh đẹp khiến anh khó có thể kiềm chế mà hôn lên nó.

Ngay lúc họ tưởng như đã thoát khỏi nanh vuốt của con quái thú, thì lại có một bài hát vang lên từ phía đình mà họ đã đi xa, quân đội đang tập trung sức mạnh của họ cho một đòn đánh cuối cùng. 

Tiếng hát đấy thật chói tai và kinh tởm.

Con quái thú đang truy đuổi họ bỗng biến mất, những dây gai cũng không phát hiện vị trí của nó ở đâu. Một tiếng vụt cắt qua không khí, con quái thú xuất hiện trước mặt hai người như trò đùa của số phận. Nó nhe răng nanh nhọn và móng vuốt của mình lao thẳng tới hai người trong khoảng cách gần nhất, Viktor vội nhắm chặt mắt lại, tay anh run lên suýt đánh rơi khẩu súng. 

Hahh, hahhh

Viktor và người sói bị quật ngã xuống đất, móng vuốt của con quái thú đâm thẳng vào vai của người sói, chỉ cách động mặt cổ một khoảng cách nhỏ. Trong lúc ấy, người sói vẫn ôm chặt lấy Viktor và đỡ lấy anh bằng chính cơ thể to lớn của mình, người sói gầm gừ cách đáng sợ nhưng không buông Viktor ra. 

Viktor lập tức bắn đạn nổ về phía trên để làm chệch hướng của con quái thú trước khi nó đè bẹp cả hai bằng cơ thể to lớn đó. Con quái thú né đạn như một chiến sĩ chuyên nghiệp đã kinh qua biết bao lần sinh tử, nhưng nó vẫn phải đẩy người sang phía khác. Điều đấy giúp Viktor và người sói có một chút thời gian để thở. Khu vườn khi nãy muốn truy sát hai người giờ thì lại là một chiến sĩ mạnh mẽ bảo vệ hai người khỏi mối đe dọa thực sự. Chúng bắt đầu tập trung những dây leo thành những con quái thú dây leo và siết chặt lấy con quái thú ở khắp phía. Những dàn hoa hồng cũng cố gắng nạp thêm đạn gai để ghim vào người con quái thú. 

Viktor thấy sự hồi phục của khu vườn ngày càng yếu đi khi con quái thú phá hủy càng nhanh hơn, nó xét nát và gặm nhấm những bông hoa. Khu vườn xung quanh cũng bắt đầu ngả thành màu vàng, lá cây rụng và rơi lả tả như mưa. Chúng đang chiến đấu hết sức mình để có thể giúp đỡ Viktor và người sói. Viktor vội vàng xé váy mà băng bó cho vết thương trên cổ của người sói, anh đổ thuốc và tất cả mọi thứ mình có vào cái cổ bị rách toạc. Viktor sợ hãi vì anh thấy máu vẫn đang chảy qua những kẽ hở của tay mình, anh cố gắng băng chặt hơn và đổ nhiều thuốc hơn nữa. Người sói khẽ rên rỉ và mở trừng mắt, hắn nắm lấy tay của Viktor mà lắc đầu:

“Được rồi, đừng cố quá làm gì….Tôi có thể chiến đấu tiếp mà, tôi lôi kéo con quái thú đấy, còn anh chạy đi kiếm những binh lính được chứ. Tôi biết là anh sợ gặp bọn họ, nhưng anh cứ đưa cái nhẫn này cho họ là được, họ sẽ biết đường mà xử lý nhanh thôi.” Người sói tháo chiếc nhẫn ở ngón áp út ra đưa cho Viktor, nó tự động biến lớn nhỏ theo kích thước cần có. 

Tại sao anh ta có thể nói những lời hy sinh vô nghĩa bằng cách bình thản thế chứ.

Viktor nhăn mặt, đẩy chiếc nhẫn lại, anh ngồi xếp bằng trên mặt đất, đổ hết mọi thứ trong túi đựng của mình ra mà loay hoay làm một việc gì đó: “Anh chỉ cần ngăn cản con quái thú khoảng mười phút thôi, tôi sẽ lo phần còn lại, tôi biết thiết kế một quả bom có thể chạm đến cơ thể của nó. Mặc dù quả bom có thể giết cả hai chúng ta nhưng chúng ta phải đánh bại con quái thú kia, họ đã thách thức chúng ta lâu lắm rồi.” Viktor nhìn lên người sói bằng ánh mắt kiên định, người sói cũng nhìn Viktor với ánh mắt như thế, hắn ta chạm nhẹ vào vai Viktor trước khi nhảy vào trận chiến với con quái thú. 

Bên kia, con quái thú cũng thoát khỏi sự kìm kẹp cuối cùng mà xông đến phía người sói, hai người chạm chán nhau cách kịch liệt, như hai con vật điên loạn quật ngã nhau trên nền cỏ. Người sói đánh với những bài võ đã được rèn luyện qua, chống đỡ, phá đòn, tiến và lùi cách tiêu chuẩn. Con quái thú thì tàn phá không theo tiêu chuẩn nào, nhưng nó biết tấn công vào chỗ hiểm của người thú, nó cào và cấu xé vào vai người sói, chân và cổ, những thứ mà đã bị thương từ trước. Máu bắn lên tung tóe. Người sói đột nhiên bật người dậy đá con quái thú ra sau, hắn nắm lấy những bông hoa mà phun đạn gai về phía quái thú, làm bị thương một chân của nó, con quái thú gào rú lên và tức giận tột độ. Nó lao về phía của người thú nhanh hơn lúc nãy.

Ở phía còn lại, Viktor vẫn đang cố gắng tháo hết những quả bom và chế tạo một thứ đáng sợ hơn. Mồ hôi lạnh chảy khắp khuôn mặt anh, anh có thể ngửi thấy mùi máu thoang thoảng trong không khí, anh phải nhanh nên trước khi người sói ngã xuống. Viktor thở mạnh, anh đang kiệt sức và muốn ngất đi. Thế rồi, ngay khoảnh khắc người sói bị con quái thú gặm ngay cổ thì Viktor hét lên: 

“Mau tránh ra, tránh vô những lùm cây đã bị phá hủy, NHANH LÊN..”

Một quả bom được bọc trong những dây leo bay thẳng tới chỗ hai con quái vật đang vật lộn, nó phát ra chùm tia ánh sáng xanh, người sói vội móc thẳng móng vuốt vào hàm của con quái thú để nhảy ra một hướng khác. 

ẦMMMM—-------

Tiếng nổ vang trời làm rung chuyển mặt đất, Viktor và người sói bay ra xa, Viktor bị đập vào bức tượng chiến sĩ ở gần đó, bức tượng cũng rung lắc dữ dội mà sụp đổ theo nền đất bên dưới. Những dây leo cuốn chặt quanh họ để ngăn cản sức hủy diệt của vụ nổ. Viktor nhìn chúng bằng ánh mắt đau đớn, nếu có thể anh muốn trồng lại cả khu vườn này,

Sau một thời gian, họ từ từ đứng dậy và đi xem thành quả của mình, người sói tiến đến gần Viktor mà đỡ anh. Anh cảm thấy chân phải mình như mất hết tri giác. Hai người được tắm trong bụi đất, máu, một số xác cây và nước mắt. Họ dìu nhau đi đến nơi vụ nổ diễn ra. Có một cái hố sâu ở chỗ đó, Viktor nên cảnh báo Powder về thành phần thuốc nổ mà cô và Ekko đã tìm ra trong một ngày nào đấy ở tương lai. Họ thấy vết máu bắn tung tóe, nhưng khi khói bụi qua đi thì họ vẫn thấy con quái thú đứng đó với cơ thể tàn tạ. Nó không di chuyển, trông như đã chết. 

Viktor nuốt nước bọt, anh có dự cảm không lành. Tất cả mọi chuyện tồi tệ con người mong muốn nó không xảy ra thì nó hoàn toàn sẽ xảy ra. Đôi mắt con thú mở ra và nó tiếp tục lao về phía của hai người, đặc biệt là phía người sói, vì nó muốn xé nát hắn ra thành trăm mảnh. 

Viktor cảm thấy mình hành động nhanh hơn cả suy nghĩ, anh đạp chân phải của mình lên cao vào miệng của con thú trước ánh mắt kinh hoàng của người sói. Ngay lúc răng nanh sắc nhọn cắn nát cái chân giả ấy thì người sói xoay người đâm thẳng cây giáo của bức tượng qua người con quái thú. Con quái thú bị ghim chặt trên mặt đất, với chân của Viktor ở trong miệng và một cây giáo xuyên tim, nó từ từ thả lỏng móng vuốt sắc nhọn đang chụp lấy chân của Viktor mà chìm vào trong giấc ngủ vĩnh hằng. 

Viktor thở dài và ngã xuống đệm cỏ, người sói cũng ngã xuống cùng anh.

“Điên rồ, anh thật là điên rồ, anh không biết tôi đã sợ đến thế nào đâu.” Người sói vừa nói vừa dang tay khắp bãi cỏ. 

“Chúng ta đều sợ hãi, chứ không phải chỉ mình anh.. anh chỉ cần tin tôi thôi.” Viktor đáp lại nhẹ nhàng. 

Người sói lấy tay che mặt: “Tôi còn chẳng biết tên của anh.”

Với sự thanh thản trong tâm hồn, không chút vướng bận về tương lai, không một chút sợ hãi khi có thể bị bắt nếu tiết lộ danh tính cho người đàn ông này, Viktor nói: “Tên tôi là Viktor, còn anh thì sao..”

“Jayce, chỉ Jayce thôi..” Người sói nhẹ nhàng đáp mà quay đầu lại đối mặt với anh thêm một lần nữa, hắn giơ tay chạm nhẹ vào gương mặt Viktor như anh đã làm trước đó. Khoảnh khắc này sẽ là vĩnh hằng nếu Viktor không nghe thấy giọng nói của chị em mình phá tan giấc mộng tươi đẹp đó. Âm thanh văng vẳng bên tai anh, gọi tên của anh, giúp anh nhớ rằng mình là ai. Nhưng Viktor không hề tỏ ra vội vàng, anh ngồi dậy sờ vào túi của mình trong sự thắc mắc của Jayce, giọng anh càng bình tĩnh hơn nữa: “Tôi phải cảm ơn anh vì đã trao cho tôi một đêm trọn vẹn, Jayce, một đêm mà tôi có thể trải qua nhiều khung bậc cảm xúc tới cỡ vậy. Tôi cảm thấy như mình đang được sinh ra thêm một lần nữa. Mạnh mẽ và tinh khôi. Tôi sẽ lưu giữ nó trong tâm trí mình mãi mãi.” 

Viktor cười nhẹ trong sự phấn khởi của Jayce, giọng điệu anh thay đổi đột ngột làm Jayce kinh ngạc: “Nhưng như thế là đủ rồi, tôi mong chúng ta sẽ không gặp lại nhau.” Trước khi kịp nhận ra, Jayce đã thấy một mũi thuốc được tiêm phập vào cổ của anh cách nhanh chóng. Anh ngã lại bụi cỏ với sự phản bội không tên. Ánh mắt của Jayce co lại nhìn thẳng vào Viktor với sự kinh hoàng, Viktor quay mặt đi khi thấy đôi đồng tử mật ong đầy đau khổ ấy. 

“Tại sao—tại saooo- Vik–torr…” Jayce thều thào với giọng ồm ồm của sói, bàn tay đầy lông của anh cố gắng níu kéo vạt áo trắng của Viktor.

Sau đó, Viktor chạm vào tay anh rồi hôn nhẹ lên trán của anh, Viktor gửi đến lời chia tay tốt đẹp nhất: “Chúc ngủ ngon, Jayce.” Khung cảnh tiếc nuối cuối cùng mà Jayce thấy đó chính là Viktor cố gắng đứng dậy bằng một chân lành và một chân bị hư hại để với tay ôm lấy một người đang ở trên đĩa bay đang tới gần họ.

Đĩa bay saoo–

Đĩa bay—

Jayce chìm vào trong giấc mơ với cô dâu mặc váy màu máu của mình….

—---------------------------------------------------------------------

Jayce vẫn được vuốt ve bởi khung cảnh tươi đẹp trong mơ, anh thấy mình nắm lấy tay người yêu mà khiêu vũ trên bãi cỏ dưới sự chứng giám của mặt trăng trên cao. Họ cười đùa, cùng nhau nhảy theo nhịp điệu của tình yêu, cô dâu của Jayce mặc váy trắng vàng, anh cũng mặc chung màu sắc đó. Màu sắc kỳ diệu của Piltover. Hai người quay cuồng với những bông hoa màu trắng xung quanh, Jayce nhìn bạn đời của mình bằng đôi mắt ấm áp nhất thế giới. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên tay của người ấy, thì thầm những lời yêu thương từ tận đáy lòng.

Đột nhiên, khung cảnh bắt đầu thay đổi, những đóa hoa màu trắng bị dẫm nát bởi một con quái thú đáng sợ, mặt đất nứt ra và rung chuyển dữ dội. Jayce vội ôm cô dâu của mình vào lòng, anh cố gắng bảo vệ người ấy-bạn đời của anh với mái tóc dài bồng bềnh. 

Không, không phải—-- tại sao lại không có ngực. Không có cảm giác mềm mại cơ chứ

Jayce vội vã nhìn xuống người mà anh đang âu yếm, chiếc váy màu trắng vàng được thiết kế tỉ mỉ đã biến mất mà trở thành một chiếc váy rách rưới, đầy bụi và đầy máu. Cô dâu của anh khập khiễng với một cái chân bị hỏng, Jayce thở hắt ra đau đớn nhưng đôi tay anh lại tiếp tục siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh đó. 

Thế rồi, người ấy ngẩng mặt lên, một đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào Jayce, người ấy mỉm cười quyến rũ, người ấy nghiêng đầu suýt làm rớt khăn voan xuống đất. Jayce nghe thấy anh ấy cười khẽ và nhón chân cắn lên yết hầu trên cổ của Jayce, Jayce rên rỉ mà thì thầm:

“Viktor–Viktorr-Viktorr của tôi–” Người ấy tiếp tục ôm chặt cổ Jayce mà ngân nga một giai điệu xưa cũ trong đám cưới truyền thống của đất nước mà Jayce đoán có lẽ là Zaun. Giọng nói của Viktor trầm khàn và du dương, nó đưa Jayce đi đến một cảm giác mà anh không thể hiểu nổi. 

Anh say mê trong cảm giác đó, nhưng cô dâu của anh lại mạnh mẽ mà đẩy anh ra, ánh mắt của Viktor lạnh lùng nhìn vào Jayce, anh ấy gằn từng chữ một: “Tôi chẳng muốn gặp lại anh đâu, tạm biệt.” Nói xong, Viktor quay mặt đi để lại Jayce với vùng sương mù đang gặm nhấm cả hai. Jayce cố gắng gọi tên Viktor, nhưng anh không quay lại, hình bóng ấy cứ mờ dần còn Jayce như bị đóng đinh tại chỗ không thể di chuyển. Có những sợi xích xuất hiện từ đằng sau xỏ xuyên qua người của Jayce, ghim anh xuống để mục rữa trong đau đớn. Jayce tiếp tục hét lên khàn cả cổ, anh cố gắng vẫy gọi trước khi bị nhấn chìm trong xích sắt.

“Viktorr-VIKTOOORRRRRRR—” Jayce bật dậy ở trên giường, kéo theo tiếng leng keng bên cổ tay, khuôn mặt anh ướt đẫm nước mắt và mồ hôi, đôi mắt anh trở nên đờ đẫn trong giây lát. Một bóng người ngồi cạnh đấy vội vã tiến tới gần anh mà chạm nhẹ vào người Jayce. Anh giật mình, nhưng không đẩy ra, vì anh biết đó là ai. Người phụ nữ nhẹ nhàng lên tiếng: 

“Con trai của mẹ, con có sao không, mẹ thấy con giẫy dụa khi ngủ, có lẽ con đã gặp ác mộng.” Bà ngồi xuống bên cạnh anh mà ôm lấy anh, vỗ nhẹ vào lưng của anh: “Không sao cả, mọi thứ đã ổn rồi, con đang kiểm soát được sức mạnh của mình, Jayce. Các bác sĩ sẽ theo dõi thêm một hai ngày nữa, những người tiên tri cũng đã đến và xem tình trạng của con rồi. Họ nói con đã có thể hoàn thiện dấu ấn thứ hai của mình, đúng không con yêu…” Ximena nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của Jayce và vuốt ve nó.

“Vâng…” Jayce đáp một cách chậm rãi, anh nhìn sợi xích trên tay của mình và những sợi xích khác khắp cơ thể mình. Nữ hoàng thấy thế liền gọi những người lính khác vào mà tháo gỡ xích sắt trên người hoàng từ. Bà xoa nhẹ cánh tay anh, xoa nhẹ trên đôi mắt trống rỗng của anh: “Mẹ sẽ gọi những người truyền tin vào nhé..”

Jayce lập tức khôi phục trạng thái phấn khởi, anh mỉm cười nhẹ nhàng hôn vào bàn tay của mẹ mình, áp nó lên má trái để tìm kiếm sự an ủi từ gia đình của mình. Ximena không biết Viktor là ai, nhưng bà biết rằng người đó có liên quan trực tiếp đến lời nguyền của con trai bà hoặc là việc giải lời nguyền đó, Jayce vẫn chưa quyết định nói cho bà biết, nhưng bà sẽ chờ cho đến khi mọi chuyện được lắng xuống. Người này có lẽ rất quan trọng với con trai bà, Ximena tự nhủ mình sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ cả hai.

Khi đồ ăn được dọn lên và những người tiên tri đang thông báo về phát hiện của họ thì Jayce vẫn ngồi bần thần trên giường, anh ngắt lời họ: “Vậy dấu ấn đang được hình thành hết rồi đúng không?”

“Vâng thưa ngài, mọi thứ đều quy tụ lại đúng chỗ, ngài đến đúng nơi, đúng thời điểm, người đấy cũng thế, trận chiến này như một phép tính phải xảy ra….” Một người trong số đó nói to và cố gắng diễn đạt nhiều nhất có thể.

Jayce dơ tay ngăn lại bài thuyết trình dài dòng sắp được diễn ra: “Được rồi, ta hiểu rồi, ta sẽ trao đổi với mọi người thông qua nhà vua và nữ hoàng sau, giờ thì ra ngoài đi ta muốn được nghỉ ngơi…” Nữ hoàng cũng gật đầu, thế rồi những người lính tiến lên và hộ tống đội tiên tri đang muốn giải thích tiếp cho hoàng tử ra ngoài.

“Cha vẫn an toàn chứ mẹ..”Jayce ôm đầu, nhẹ nhàng nằm xuống giường lần nữa. “Con có nghe thấy tiếng nổ, nếu con ở đấy con có thể giúp ích cho mọi người rất nhiều..”

Ximena thở dài, đẩy nhẹ bát súp đến bên Jayce: “Mọi thứ diễn ra nhanh quá, mẹ cũng chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, mẹ chỉ biết rằng thông tin bí mật của các đế quốc đã bị lộ ra ngoài. Không hiểu tại sao họ lại biết.. Chúng ta phải có một cuộc họp để ngăn chặn thông tin bị rò rỉ, cho dù phải làm cách nào đi chăng nữa.” Ximena nhớ lại buổi tiệc đêm hôm đó, những người đứng đầu vẫn trò chuyện với nụ cười giả tạo và nhạt nhẽo, họ tâng bốc lẫn nhau để có thể lấy thêm nguồn tài nguyên, bà cũng ở đó với nụ cười chuyên nghiệp nhất của mình. Bà đã gặp nữ hoàng Ambessa và cô công chúa xinh đẹp được yêu chiều là Mel Madara. Cô gái đấy nổi bật tới nỗi bà muốn giới thiệu Jayce cho cô ấy, đôi khi bà tự hỏi liệu đây có phải định mệnh của con trai bà hay không?

Khi họ bắt tay và ôm nhau trong kiểu chào truyền thống thì có một nhóm người xông vào từ cửa chính, họ mặc thứ đồ lạ lùng và treo trên vai những quả bom tử vì đạo, họ hét lên và chĩa súng vào những người dự tiệc: “Tự do, tự do cho dân tộc của chúng ta, giải thoát cho chúng ta, tất cả vì ngôi sao trên bầu trời đêm…”

Rồi khung cảnh trở nên hỗn loạn, bom rung chuyển mặt đất và đạn phá tan không khí, người người gục ngã khắp nơi, binh lính bắt đầu tràn vào và khống chế mọi chuyện nhưng cũng phải trả một cái giá khá đắt. 

“Nếu con ở đó thì mẹ sẽ lo lắng đến điên lên được, nhưng tạ ơn trời là con đã đi theo sự chỉ dẫn của những nhà tiên tri..” Ximena mỉm cười dịu dàng nhìn Jayce nhưng bà lại nhận lại được một ánh mắt đang chực chờ rơi nước mắt.

Jayce kéo bà vào một cái ôm chặt: “Con đã suýt mất mẹ đấy mẹ à, tuy lời tiên tri nói rằng phải diễn ra trận chiến này nhưng con đã rất lo lắng, nên điều ấy làm cho mụ phù thủy có thể thâm nhập và biến đổi con dễ dàng hơn..” Jayce sụt sịt, nước mắt của anh ước đẫm vai của Ximena.

Anh thở nhẹ, vẫn còn nức nở: “Nhưng con nghĩ vụ hóa sói của con cũng đã bị lộ rồi..”

Ximena giật mình: “Cái gì cơ? Tại sao có thể, không một ai biết được điều này, chúng ta không để một bức tường nào lọt gió mà.” Bà lo lắng đi xung quanh.

“Con nghĩ đã có người phản bội chúng ta, mặc dù chúng ta đã thiết lập một lời thề phép thuật trung thành cho những ai biết được vụ này nhưng mà phép thuật rộng lớn và hùng mạnh mẹ à, chúng ta không thể ngăn cản tất cả. Khi con chiến đấu cùng người đó, có những binh lính đã hát vang lời ca bị nguyền rủa, con đã đọc được giai điệu ấy trong căn phòng của phù thủy, nó ảnh hưởng đến cả con và con quái thú nữa. Vì thần linh phù hộ nên tụi con đã thoát được. Họ chắc chắn đã dọn sạch dấu vết rồi nên ta đi kiểm tra thì cũng sẽ không thấy gì… Họ không có huy hiệu hay bất cứ cái gì cả…” Jayce nhăn mặt.

Ximena nói khẽ: “Mẹ sẽ giải quyết chuyện đó, thu nhập lại toàn bộ thông tin, con có cần mẹ giúp cái gì không?”

Jayce cười nhẹ: “À—vâng— con cần thứ kim loại đẹp đẽ mà lại nhẹ nhất trong Piltover, con sẽ tới lò rèn khoảng hai tiếng nữa, mẹ giúp con chuẩn bị nhé.”

Ximena thắc mắc: “Con cần chúng để làm gì cơ?”

Jayce đáp lại một cách chắc chắn: “Để làm một món quà tuyệt vời tặng cho một người đặc biệt, nó cũng là một vé thông hành để con không chết trên chuyến đi tìm kiếm người đó.” Jayce gật nhẹ với cái nhìn lo lắng của Ximena: “Con vẫn biết mình đang làm gì mà mẹ, nó đang trong tầm kiểm soát, con sẽ gọi thêm đội tiên phong bóng tối đi nữa, mẹ đừng lo lắng quá.” 

—-------------------------------------------------------------------------------------------------

Tiếng gõ búa đập mạnh mẽ trong căn phòng rực ánh lửa, mồ hôi chảy dọc theo gò má của người đàn ông. Jayce nhớ lại những điều kiện mà làm cho anh thực sự nhận ra định mệnh của cuộc đời mình.

Khu vườn rộng lớn của lâu đài đã có từ hàng trăm năm trước, nó là bằng chứng cho tình yêu của những người cai trị vùng đất đó. Khu vườn sẽ chỉ mở khóa và quy phục những cặp đôi đã tìm thấy người bạn đời của mình. Đấy là một việc lạ lùng khi mà khu vườn có trái tim của chính nó và nó đang cảm nhận được nhịp bước yêu thương từ hai trái tim cháy bỏng. Những lớp bảo vệ, những dây leo nhọn hoắt xé toạc cơ thể kẻ thù muốn xâm nhập, những bóng đèn pha lê sáng lên theo từng bước chân của họ. Mọi thứ đều là dấu ấn thiêng liêng của vùng đất hôn lên khế ước vĩnh cửu tình cảm chân thành nhất thế giới. Không một ai biết cái đình hay khu vườn được hình thành làm sao, mọi người chỉ biết rằng khi nữ hoàng và đức vua của họ nắm tay nhau thề nguyện thì khu vườn sẽ thờ phụng họ như thể họ chính là chủ nhân mà nó thầm mong ước từ lâu.

Cha mẹ của Jayce cũng làm đám cưới tại chỗ đó, Jayce đã thắc mắc tại sao phải thế nhưng họ chỉ đáp lại rằng họ cần làm thế vì họ không thể chống lại sự thôi thúc đó. Trong nhiều năm, Jayce khá bất mãn về điều này vì anh cũng không thể đi vào khu vườn đó vào buổi tối nếu không có cả hai người. Cha mẹ của Jayce lưu giữ bí mật về đế quốc ở giữa đình vì nơi đó an toàn nhất. Vì khu vườn có cơ chế tự bảo vệ nên không có quá nhiều lính canh ở đó. Ngày hôm đấy, Jayce đã đi theo sự chỉ dẫn của những người tiên tri, nhưng đến tối muộn anh cũng không thấy định mệnh của cuộc đời mình, anh đã định bỏ đi vì khu vườn đã thể hiện sự bất mãn của nó với kẻ xâm nhập lẻ loi. 

“Người mà khiến trái tim của ngươi rung động thì đó chính là tình yêu của ngươi.”

Lời nói ấy như một sự ràng buộc tâm trí, mụ phù thủy bắt đầu nổi lên và nhấn chìm anh trong sức mạnh nguyền rủa. Anh đã thực sự bị mất kiểm soát khi nghe thấy tiếng bom ở đằng xa, ở phía cha mẹ của anh, anh bất lực trong sự sợ hãi. Lúc đó, tiếng gọi của phù thủy dần dần phá vỡ tâm trí anh và làm anh đau đớn khôn nguôi. Trong cơn tuyệt vọng đó, có một người bay lên từ phía xa và đáp thẳng mặt của Jayce, trái tim anh rung động nhưng không phải là tình yêu mà là sự bàng hoàng và sợ hãi. Không ai có thể biết được bạn gặp định mệnh của đời mình như thế nào. Jayce đã tự hỏi liệu đó có phải là cuộc gặp gỡ ngớ ngẩn nhất hay không, nhưng anh phải cảm ơn mọi thứ vì đã cho anh thấy được Viktor. Cho nên khi Viktor muốn lấy bí mật của đế quốc thì anh không ngần ngại đưa nó cho anh, vì Jayce biết rằng họ sẽ gặp lại nhau và họ sẽ cùng nhau chiến đấu trong tương lai.

Xèo—xèo xèo—

Jayce lấy thanh kim loại và nhúng vào nước, anh miệt mài chế tác một món quà tinh xảo bằng đôi tay to lớn của mình. Anh đập rồi lại đập, đập cho đến khi miền kí ức của anh chỉ còn lại bóng hình mờ ảo với đôi mắt sáng ngời kiêu ngạo.

—-------------------------------------------------------

Mặt trăng chiếu sáng nhè nhẹ trong mái vòm của những căn nhà ở Zaun, có một số người đi qua đi lại ngôi nhà nhỏ và thắc mắc có chuyện gì đang diễn ra khi mà căn phòng ấy cứ một khoảng thời gian lại lóe sáng một lần.

Viktor đập mạnh tay xuống bàn, anh cau có và gắt gỏng: “Tại sao cơ chứ, đã một tuần trôi qua rồi, sao nó không có tiến triển gì vậy.” Anh bực mình ném vội kính mắt bảo hộ lên trên bàn, nó bay đến chỗ ngồi của của cô gái tóc xanh, cô thở dài và đảo mắt:

“Viktor, anh biết là tức giận sẽ không giúp ích được gì mà, đừng tự trách mình vì chỉ mang một nửa bí mật về nữa, chúng ta vẫn đang tìm ra cách mà, thấy không? Mặc dù cách nào cũng đi vào ngõ cụt sau một giờ..” Powder thổi bụi cây súng mà cô hay mang theo, cô nhảy xuống đi về phía cửa.

“Ít ra anh cũng ăn gì đó đi chứ, nhìn bộ dạng của anh như chúng em bỏ đói anh vậy..” Nói rồi, cô chạy vội đến ôm chầm lấy Viktor.

“Không ai trách anh cả, anh hiểu điều này mà đúng không? Anh cũng phải vui lên vì mình có một buổi khiêu vũ đáng nhớ cùng chàng hoàng tử quái vật chứ….” Cô cười khúc khích.

"Này–” Powder vội buông Viktor ra trước khi anh có thể gõ vào đầu cô, cô nhảy chân sáo rời khỏi chỗ này nhanh chóng.

“Anh đã không kiểm tra lại nó vì chìm đắm trong niềm vui quá đột ngột, anh đã quá ngu ngốc, sao lại có thể bị vẻ đẹp của con sói đấy đánh lừa mà tin tưởng lời hắn ta nói cơ chứ…Anh ta nói đúng khi bảo là chúng ta sẽ gặp lại nhau.” Viktor gục ngã trên bàn, đầu anh tựa vào tay trái, tay phải của anh thì mân mê những câu chữ chưa có lời giải đáp của tờ giấy. Đôi mắt anh buồn bã nghĩ về viễn cảnh lại phải lên một kế hoạch nguy hiểm xâm nhập Piltover thêm một lần nữa.

Bỗng nhiên anh nghe thấy tiếng bước chân vội vã: “Anh ổn rồi mà, anh sẽ xuống anh sau đừng đem đồ ăn lên đây nữa..” 

Ngay trước khi anh kết thúc lời nói của mình thì Ekko đã mở cửa phòng anh cách mạnh bạo nhất, cậu xông vào bên trong, đôi mắt của cậu hiện lên sự lo lắng rõ rệt. Ekko thường là người bình tĩnh nhất trong số họ trong mọi trường hợp, nếu có chuyện gì đó khiến cậu phải bày ra vẻ mặt như thế này thì chuyện đó phải rất nghiêm trọng, cậu thở hắt nói: 

“Người đó, cái người mà anh nói là người bảo vệ các thứ gì đó, hắn ta đến đây và yêu cầu được người gặp anh đấy Viktor.” Ekko nắm chặt tóc của mình: “Anh thậm chí còn cho hắn biết tên của anh sao? Viktor? Viktor luôn á hả..” Ekko hét khàn cả giọng, cậu cố gắng lay cơ thể bất động của anh.

“Không thể nào, tại sao hắn có thể biết được cơ chứ..” Viktor lẩm bẩm nhìn lên trần nhà.

“Hắn thậm chí còn mang theo một đội quân, mặc dù họ đã hoàn toàn ẩn núp trong bóng tối, nhưng mà Vi, Claggor và Mylo đã phát hiện những cái bóng, anh phải chạy đi thôi Viktor, tụi em đã chuẩn bị các tuyến đường hết rồi..” Ekko vội vàng dọn dẹp đồ đạc trên bàn vào một túi vải nhỏ, cậu hối Viktor phải nhanh lên.

Sau cơn bàng hoàng, Viktor chạm nhẹ vào vai Ekko, giọng anh bình tĩnh nhưng vẫn có chút run rẩy: “Anh sẽ đi gặp hắn, chúng ta sẽ không đi đâu hết, người phải tránh mặt là các em mới đúng, nói với Vi dùm anh nếu có chuyện gì đó xảy ra bất ngờ.” Viktor lướt qua phía Ekko và đi về phía cửa, Ekko lập tức dữ chặt Viktor lại một chỗ, cậu tiếp tục quát tháo: “Anh bị điên hả Viktor, đấy là người của đế quốc đó–anh không hiểu sao…” Viktor lập tức ngắt lời cậu: “Nếu anh ta muốn bắt giữ hay tấn công chúng ta thì đã làm từ lâu rồi, anh ta sẽ không để cho chúng ta có thời gian trò chuyện như thế này đâu–và—-sao cũng được, các em phải trốn chỗ cho kĩ vào..”

Viktor vùng khỏi Ekko và đi thẳng xuống lầu cách khập khiễng, một phần hy vọng nhỏ nhoi trong anh mong rằng hắn ta sẽ không làm tổn thương đến mọi người như cách mà hắn ta đã thể hiện cho anh thấy. Anh đau đớn thở dài với đôi chân mới, nó không hoàn hảo và vừa vặn như cái cũ, nhưng nó đủ dùng, việc khai thác quặng ở sâu trong khe nứt không phải khi nào cũng có và không phải ai cũng làm được. Viktor nghĩ rằng anh bắt buộc phải tìm và chế tạo cái mới nhanh chóng nếu không anh sẽ chết vì khó chịu mất.

Người đầu tiên mà anh nhìn thấy giữa phòng là một người đàn ông cao lớn, hắn ta khoác một cái áo choàng màu nâu thẫm với chất vải mịn màng. Hắn còn có một ít kiến thức bảo vệ khi không mang cả màu trắng của Piltover đến Zaun, có vẻ hắn đã trở lại hình dạng người của mình. Anh có thể cảm nhận được đôi mắt đấy liếc theo sự di chuyển chậm chạm của anh, nếu người đó định bội ước hay định bắt giữ anh thì anh sẽ kéo người đó xuống mồ chôn cùng mình, anh không thể để hắn điều tra ra được gia đình của anh.

Trái ngược với nỗi bận tâm của Viktor, Jayce tiến lại gần cái ghế anh đang ngồi với sự thoải mái vô cùng, anh ta tháo mũ trùm đầu và Viktor đã phải kinh ngạc vì điều đó.

Hắn đẹp trai kinh khủng khiếp —-Viktor muốn tự tát mình vì anh đã không còn phẩm giá nào trước đôi mắt ánh kim dịu dàng đó. Anh ta từ từ ngồi xuống đối diện Viktor và nói nhẹ nhàng: “Có lẽ tôi đến đây có hơi đột ngột quá, nhưng mà tôi chỉ muốn gặp lại anh thôi, đừng tỏ ra nghi ngờ, tôi không giận gì anh vì mũi tiêm đó đâu.”

Jayce xích lại gần hơn, anh bỏ cái túi đang đeo trên vai xuống bàn, Viktor hơi lùi lại một chút: “Tôi có mang một nửa lời giải đáp khác, chúng ta có thể cùng nhau tìm đến kết quả cuối cùng, được chứ?”Jayce nhìn lên Viktor cách nhún nhường, anh ấy khẽ mím môi khi thấy Viktor vẫn nhìn mình bằng đôi mắt lùng như trong mơ, thế rồi Jayce thở dài não nề: “Tôi xin lỗi vì đã lừa anh bằng cách đưa anh một nửa thông tin, nhưng tôi hứa sẽ bù đắp lại tất cả mà…” Jayce cố gắng đưa tay mình cho Viktor.

“Bù đắp bằng cách dẫn cả một đội quân đến tiêu diệt tôi sao?” Viktor hắng giọng nói. Anh không hề tin tưởng Jayce nữa, anh ta không nhắc đến bất cứ thứ gì và luyên thuyên quá nhiều về ngày hôm đó.

Mắt Jayce mở to: “Sao anh biết—à–không—-không phải, tôi không định hù dọa anh, đây chỉ là những người bạn chinh chiến của tôi, khoảng mười người để thôi. Dù sao thì chuyến đi này cũng là một quyết định nguy hiểm mà, nếu anh không muốn thì tôi có thể bảo họ trở về. Họ không làm hại ai hả, chúng tôi đã sát cánh cùng nhau nhiều năm, anh biết đấy haha—-” Jayce cười một cách gượng gạo, anh đưa tay ra xoa gáy. Viktor đã gặp quá nhiều trường hợp mà người ta lượn lẹo cách đáng kinh ngạc, nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp một khả năng nói dối kém cỏi đến như thế. Anh nhớ lúc chiến đấu cùng Jayce thì anh ta cũng che giấu rất là kĩ, hay là do bộ lông đã biến sự không tự nhiên ấy thành điều bình thường nhất trên thế giới.

“Tôi biết là anh không tin tôi, tôi sẽ nói lại với những người bạn của tôi mà, nhưng tôi đến đây không phải chỉ để làm thế, Viktor–” Jayce nói một cách gấp gáp.

“Anh muốn gì vậy Jayce?” Viktor giờ đã đứng dậy, đi lên một bậc cầu thang mà nhìn xuống Jayce, nếu không quen thân với Viktor sẽ không biết rằng anh đang trong trạng thái chiến đấu căng thẳng nhất. Bàn tay anh chạm nhẹ vào công tác của căn nhà đã được biến đổi, dù chỉ một dấu hiệu nhỏ nhất thì cũng đáng để thử xem công suất của nó như thế nào. Có những họng súng chĩa thẳng vào Jayce trong bóng tối, những con mắt như rắn rết bò trườn khắp nơi, Viktor biết đấy là gia đình của anh, họ không bỏ anh lại mà quyết định chiến đến cuối cùng.

Jayce không chậm trễ tháo lớp vải của đồ vật được để trên bàn lúc nãy, mắt Viktor mở to khi thấy nó, anh thậm chí đã nín thở. Dưới bàn tay của Jayce, đó là một chiếc chân giả được thiết kế hoàn hảo và mỹ lệ đến tận cùng, nó có thể siết chặt cổ của người ta nếu được đem đi bán đấu giá. Một sản phẩm tuyệt diệu bằng sự chế tác của con người, những lớp kim loại óng ả nhưng không mang màu vàng đặc trưng của Piltover, nó mang màu trắng trong trẻo và thuần khiết đã được đo đạc tỉ mỉ. Nó có những dòng điện màu đỏ chạy dọc theo xung quanh để tiếp thêm sức mạnh cho cái chân giả, có những nút thắt được mài nhẵn hoàn hảo để có thể vừa với người sử dụng. Viktor không hiểu tại sao Jayce có thể chế tác một thứ gì đấy theo tỷ lệ hoàn hảo của anh chỉ với một lần tiếp xúc. 

Anh bỏ tay ra khỏi nút bấm, đi chầm chậm về phía Jayce với sự cảm thán: “Anh đã làm cái này sao? Nó trông đẹp lắm…” Viktor nhìn Jayce trước khi đưa tay chạm vào cái chân giả, anh không cần đoán cũng biết được nó làm để dành cho anh. Nó nhẹ, nó đẹp, nó—- anh không biết miêu tả làm sao nữa, cái chất liệu này không bao giờ xuất hiện ở Zaun. Nó quá quý giá.

“Anh bị hỏng đôi chân của mình trên đất nước của tôi, nên tôi nghĩ mình cũng phải đền bù anh bằng cách nào đó, trả giá về tinh thần chẳng hạn–” Jayce cười ngây ngô khi Viktor tỏ ra thích thú về chiếc chân giả, Jayce tỏ rõ sự thiện chí của mình đối với mọi người.

Viktor ậm ừ, đôi tay anh sờ mó cái chân giả, anh thực sự muốn lắp nó vào mình ngay lập tức, chân anh đau nhói từng giây nếu anh vẫn còn đeo sản phẩm lỗi mà anh làm ra để chống đỡ. Theo dự đoán của anh thì Jayce khá là an toàn, nhưng vẫn còn phải chú ý nhiều, anh cá là chị em của mình cũng đang rất kinh ngạc.

“Được rồi, chúng ta có thể hợp tác, nhưng anh phải nói lại với “bạn bè” của anh. Vì ở đây chúng tôi không thích nhiều người đến thế đâu, không có đủ chỗ cho những anh chàng to lớn thô kệch.” Mặc dù thái độ Viktor đã tốt lên nhưng anh vẫn lạnh lùng đối với Jayce.

Jayce tiếc nuối khoảng thời gian mà họ khiêu vũ dưới ánh trăng. Anh vuốt mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi của mình. Khi có được sức mạnh bị nguyền rủa, thì giác quan của anh đã được cải thiện đáng kể. Ngay khi bước vào căn phòng này, Jayce đã có cảm giác gai góc khắp người vì bị những cây súng ở khắp mọi nơi chĩa thẳng vào mình, anh ngửi thấy mùi thuốc súng đã được đốt cháy, anh nghe thấy tiếng lạch cạch của viên đạn đã được lên nòng. Giờ đây, mọi thứ dừng lại, anh có thể cảm nhận được họ không định bắn anh ngay lập tức. Nhìn lên trên anh thấy Viktor vẫn chạm nhẹ vào thành cầu thang, giọng nói của Viktor trầm nhẹ nhưng mang một sự tự hào khó tả.

“Chào mừng đến với Zaun, Jayce.”




 

Notes:

All comments are appreciated. All comments are appreciated. All comments are appreciated.