Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-05-20
Updated:
2025-10-20
Words:
43,189
Chapters:
8/?
Comments:
190
Kudos:
263
Bookmarks:
24
Hits:
4,513

Tay em gõ nhịp xuân thì

Summary:

Tay em gõ nhịp xuân thì,
Nghe lòng khắc khoải mỗi khi anh về.

Notes:

Disclaimer: Truyện chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan tới người thật hay đại diện cho tổ chức, hội nhóm nào.

Chapter 1: Gõ nhịp (1)

Chapter Text

Tấm bản lề cửa sổ đã long tới hai con ốc vít mà Khánh không buồn sửa. Mấy ngày nay mưa gió liên miên, dù có đóng chặt thì mưa vẫn lọt được qua chớp cửa gỗ nâu bạc phếch một cách tài tình. Tối qua Khánh lấy cái áo sơ mi cũ chặn vào các khe chớp, coi như chặn cả gió cả mưa. Xong xuôi thì đi ngủ.

Sáng tỉnh dậy trong hơi gió lành lạnh, Khánh ngoái đầu nhìn về phía cửa sổ thì thấy cái áo màu ghi sáng đã trở thành một đống bùi nhùi như con chuột chù to kềnh dưới đất. Khánh giật mình vì nghĩ là chuột vào nhà thật, qua một lúc mới bình tĩnh lại rồi tự cười mình.

Ở giữa Sài Gòn thì chuột chù làm gì còn chỗ dung thân mà chạy vào nhà dân quậy phá? 

Lòng cứ ngán ngẩm làm sao. Nhìn mà coi. Gió lớn đến mức thổi được cả cái áo ướt xuống sàn. Nhắm chừng làm sai cách rồi.

Cái giọng nức nở của nhỏ bạn thân ngày hôm qua vẫn còn quanh quẩn bên tai Khánh. Ai nói tình đẹp là tình còn dang dở thì bước ra đây giao lưu đi. Xin mời rửa sạch đôi mắt này coi tình mấy độ ngọt ngào lại mấy độ đắng cay?

Khánh sờ tay lên ngực trái, tưởng chừng như muốn ve vuốt trái tim thông thống một lỗ hổng to đùng. Ừ thì cũng đâu phải lần đầu nếm mùi, cùng lắm Khánh khóc lóc vật vã một trận như nhỏ bạn rồi đời lại tươi thôi.

Nhưng mà cũng không thể để trái tim trống huơ trống hoác như thế này mãi được. Mấy ngày rồi chẳng thấy lành. Chẳng biết phải lấp bằng cái gì mới đặng. 

Nếu là một ngày bình thường, dù cho có lỡ tỉnh giấc sớm, Khánh cũng sẽ rất vui vẻ xách xe chạy một vòng Nhà thờ Đức Bà, rồi quay về gánh canh bún trước cổng toà soạn để làm một tô cho ấm bụng. Đời có mấy khi, lúc nào cũng phải tranh thủ vui hết lòng hết dạ. Phương châm sống của Khánh là thế.

Thế mà từ hơn một năm trước, phương châm này có hơi biến tướng đi một xíu. Lúc vui thì chẳng dám tới bến tới bờ, mà lúc buồn thì cứ gọi là sầu đọng trên mi.

Tất cả là tại Nam. Rõ ràng là như vậy.

Không phải nhóc Nam bán cây cảnh ở gần chợ, không phải thằng Nam bạn đại học, cũng không phải anh Nam phòng Công tác xã hội.

Mà là Nam, người yêu Khánh.

Nhưng Khánh cũng chẳng biết người ta có muốn yêu tiếp không nữa.

Trong số ít tật xấu của Khánh, có một cái thói mà cậu rất ghét nhưng mãi không sửa được, đó là thói nghĩ nhiều. Người ta bảo để đánh lạc hướng suy nghĩ thì cần tập trung vào một việc duy nhất, việc khiến mình dễ chịu ấy. Mà đối với Khánh, một trong những việc cậu thích nhất chính là chăm mấy chậu xương rồng.

Vì sợ mưa lớn làm úng cây, cậu đã chuyển hết mấy chậu cây xương rồng từ ban công vào trong phòng. Chậu cây cảnh be bé đường kính cỡ hai gang tay, chậu sứ thì nặng chứ cây thì chẳng đáng bao nhiêu. Chúng nó đều là con yêu con quý của Khánh đó.

Cây xương rồng tai thỏ này cậu mua từ ngày lĩnh khoản nhuận bút đầu tiên trong đời, tức là từ hồi năm hai đại học. Anh hai, không có hoa nhưng dễ thương nhất nhà.

Còn cái chùm “bí xanh” đội “bí đỏ” trên đầu là xương rồng hồng ngọc. Chậu này Khánh được mấy đứa trong lớp tặng khi tốt nghiệp. Kiêu lắm, nom vậy mà khó chăm, mấy phen chết hụt rồi.

Xương rồng kim hổ trồng chậu nhỏ nom vừa xinh. Cái giống này mà trồng chậu to thì gai góc kinh hồn. Tính Khánh vẫn thích mấy thứ nho nhỏ đáng yêu hơn.

Cuối cùng là chậu xương rồng bạch đầu ông. Nghe cái tên đã thấy mắc cười. Mà nó mắc cười thiệt. Toàn thân nó phủ một lớp lông gòn trắng xoá như đầu cụ già nên mới có tên như vậy. Tướng tá thì cao tuổi, nhưng thật ra nó là con út trong nhà. Tính ra nó về với cậu mới hơn một tuần thôi. 

Nghĩ đến đây, nụ cười mủm mỉm bỗng tắt ngúm. Bởi vì nhìn nó làm Khánh nhớ đến người tặng nó cho mình.

Còn có thể là ai chứ? Cậu chẳng quen ai có mắt thẩm mỹ xấu xí như thế này cả. Mắc gì tặng cậu – một chàng trai giữa tuổi đôi mươi phơi phới – cái cây xương rồng ông cụ này chứ? Ý là sao, là sao? Là chê cậu già đó hả? 

Khánh hậm hực khó chịu, tay vẫn rất dịu dàng xới nhè nhẹ đất trong chậu cây. Bực cái người kia thôi, chứ cái cây đâu có làm nên tội gì. Xấu xấu vậy chứ nhìn riết cũng thấy xinh lắm.

Cậu mân mê “sắp nhỏ” được một lúc thì cái đồng hồ báo thức màu nâu gỗ đặt ở đầu giường bắt đầu kêu réo inh ỏi. Khánh lập tức chạy lại tắt trước khi nó kịp reo tiếng thứ hai, thở dài thườn thượt rồi quyết định đi vệ sinh cá nhân. Thời tiết này khiến người ta chẳng muốn đi làm chút nào, nhưng cậu nghĩ lên toà soạn sẽ tốt hơn nhiều so với việc một mình ở nhà gặm nhấm nỗi buồn.

Hơn bốn mươi phút sau, Khánh mới yên vị ở bàn làm việc với ổ bánh mì thịt nướng còn bốc khói nghi ngút. Đường sá lầy lội do mưa gió liên miên nên cậu lái xe chậm hơn ngày thường, song vẫn không tránh khỏi tình trạng bùn đất bắn tứ tung lên người. Khánh lấy khăn giấy lau sạch đôi xăng đan yêu thích, xong xuôi mới phủi tay rồi bắt đầu ăn sáng. Vừa cắn được miếng đầu tiên thì Thiện – trưởng ban Văn nghệ – đã đập lên bàn cậu một bì thư.

“Đây, phần của Khánh.”

“Ủa gì vậy anh?”

“Mở ra xem đi.”

Khánh tò mò đặt ổ bánh mì xuống bàn, đoạn xé bì thư ra. Nhìn tờ giấy in họa tiết đỏ trên tay, cậu chưng hửng.

“Ủa thiệp cưới? Thằng Huy á? Ủa, nó có bồ từ bao giờ mà đùng cái cưới vậy ta?”

Thiện cười hí hí, vỗ vai Khánh, “Nó đến phát thiệp từ sớm, mà hôm nay em đến muộn nên nó nhờ anh. Giờ nó đang lên tầng trên mời các sếp rồi.”

Hai anh em nói năng chẳng ăn nhập câu nào, nhưng thật ra cũng không ai có nhu cầu giao lưu sâu hơn. Thiện đưa thiệp mời cho Khánh giùm Huy là xong nhiệm vụ, liền tung tẩy đi mua một ly cà phê để khởi động buổi sáng. Chỉ còn Khánh thần người ra nhìn tấm thiệp.

Lại là đám cưới nhà người ta.

Thôi nào! Cậu có một chồng tài liệu phải nghiên cứu và gõ lại vào máy tính, còn phải chạy sang Chợ Lớn lấy tin nữa đây này! Ngày hôm nay bận rộn lắm, làm không hết việc, hơi đâu mà nghĩ ngợi chuyện linh tinh!

Đúng là khi bận rộn, nỗi buồn không làm phiền Khánh nữa. Sau khi lấy tin về, cậu lại bù đầu soạn bài để lên tin cho nóng hổi. Toà soạn của cậu xuất bản cả nhật báo, tuần báo và tạp chí nguyệt san. Khánh phụ trách mục Tin tức xã hội nên chẳng lúc nào ngớt việc. Làm tạp chí thì có thể thư thả, nhưng nhật báo thì vất vả như con quay. Có điều đã đam mê thì cũng không thấy khổ, nên Khánh chẳng nề hà gì.

Viết bài xong, cậu mang bản thảo đi duyệt thì mới phát hiện ra đã quá giờ tan tầm được nửa tiếng. Mọi người đã về gần hết, chỉ còn lại cậu với mấy anh phóng viên phải đi lấy tin.

Đây cũng là chuyện bình thường, nên Khánh chỉ kẹp bản thảo dưới con chuột máy tính của chị trưởng phòng rồi về chỗ. Đúng ra Khánh có thể đi về được rồi, tất nhiên, ở toà soạn này điểm chuyên cần của cậu là hạng nhất đó. Ấy thế mà, khi cậu soạn đồ vào cặp táp, tấm thiệp in chữ song hỷ vuông vức lại trượt ra khỏi xấp tài liệu, đập vào mắt khiến Khánh thoáng bần thần.

Đã lâu rồi Khánh mới nhận được thiệp mời đám cưới. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng đây chính là thứ đã nối duyên cho cậu và Nam. 

Khánh là người hòa đồng và quảng giao từ ngày ngồi ghế nhà trường, còn năng nổ hoạt động trong đoàn thanh niên và hội sinh viên. Nói cậu quen biết với nửa cái trường Đại học Tổng hợp cũng không ngoa.

Hai năm trước, cụ thể là năm 1994, không hiểu phong thuỷ như thế nào mà mọi người xung quanh Khánh thi nhau cưới. Cưới từ đầu năm tới cuối năm mới quái. Gần như tháng nào cậu cũng nhận một cái thiệp báo hỷ. Mỗi lần tham dự đám cưới, Khánh đều nghĩ bụng, sợ rằng tới mùa cưới thì còn phải ăn tiệc thay cơm.

Y như rằng, bắt đầu từ tháng Mười, tần suất Khánh đi ăn cưới tăng lên mỗi tháng ba bận bốn lần. Cũng từ lúc ấy, những chuyện kỳ khôi bắt đầu xảy ra mà Khánh không tài nào kiểm soát được.

Hôm đó Khánh đi dự một đám ở Phú Nhuận. Cậu có chiếc máy ảnh của toà soạn, nên được bạn gửi cho cuộn phim và lời nhờ vả chụp cho ít ảnh đám cưới để lưu niệm. Vì được lời nên Khánh đến khá sớm, lúc ấy chú rể vẫn còn đang sửa soạn trong phòng. 

Cậu ghé vào chào hỏi và chúc mừng mấy câu, rồi được mời qua phòng khách ngồi cho mát. Ba mẹ chú rể còn đang tất bật mời khách bên ngoài rạp, nên Khánh định uống xong ly nước thì cũng chạy ra vừa chụp ảnh vừa tiếp khách giùm.

Trong phòng khách có cậu học sinh vận áo sơ mi trắng với quần tây đen đang ngồi loay hoay với cây đàn ghi-ta bị mẻ một góc nhỏ trên thùng đàn. Khánh vào luôn chế độ nhà báo, xởi lởi cất lời chào.

“Bé bé, bé là em họ của Văn hả? Xíu nữa lên biểu diễn mừng anh chị sắt cầm hảo hợp, loan phụng hoà minh ha? Có muốn anh chụp cho bé mấy tấm kỷ niệm không?”

Cậu học sinh đó ngẩng lên, bộ dạng ngơ ngác như chú nai con. Khánh thích ghẹo con nít, nhất là con nít xinh xắn dễ thương. Cậu phải kiềm chế lắm mới không thò tay bẹo má người trước mặt.

“Tách!”

“Nè, tặng bé trước một tấm tập đàn. Mốt nhớ kiếm Văn lấy hình nha.”

Cậu học sinh bất ngờ mở lời, “Ừm… Thật ra…”

“Sao? Bé không thích chụp hình hả? Ủa vậy anh xin lỗi ha.”

“Không phải. Ý tui là, ờm, tui là bạn của chú rể á.”

Khánh đang cười tít mắt thì chưng hửng. Bạn? Bạn gì? Bạn vong niên à? 

“Ồ… Bạn chú rể ha? Thằng Văn chơi với cả con nít hay sao ta?” Cậu buột miệng lầm bầm. 

“Tui đâu phải con nít…”

Khánh giật mình, gãi gãi đầu, “Ủa anh không có ý đó. Vậy chứ bé nhiêu tuổi nè?”

“Dạ tui hăm sáu nè.”

“Ơ…”

“... Trái mơ có hột?”

Khánh nửa bàng hoàng nửa tức cười, vội vàng cúi đầu xin lỗi, “Ui em nhìn lộn, em xin lỗi anh nha. Em không cố ý đâu, tại anh mặc như vầy giống học sinh quá nên em tưởng…”

Người kia cũng xua tay cười huề, “Không có chi hết á. Tui coi như bạn khen tui trẻ là được.”

Khánh nặn ra một nụ cười tươi tắn, cái miệng hoạt ngôn lúc này chẳng nói được gì để bầu không khí bớt ngượng ngùng. Thấy cậu bối rối, người kia mới đưa tay ra, giọng nghiêm túc, “Trước lạ sau quen mà. Tui tên Nam, còn bạn?”

“Em là Khánh.” 

Hai người vừa bắt tay nhau thì có tiếng gọi í ới từ mấy đứa bạn học cũ của Khánh. Cậu gật đầu chào Nam rồi chạy vụt đi, không hề biết vành tai đỏ nhừ của mình đã làm anh bạn mới quen phải phì cười.

Người thành phố làm thủ tục cưới hỏi rất nhanh, gói gọn hết trong một ngày. Khánh đi theo đoàn tới nhà gái làm lễ ăn hỏi, rồi tới lễ rước dâu. May sao hai nhà khá gần nên đỡ mệt. Xong hết phần lễ thì tới phần tiệc, cũng là phần được mọi người mong chờ nhất.

Đám tiệc đãi ở nhà hàng ngon bậc nhất Sài Gòn nên Khánh ăn uống nhiệt tình lắm. Cậu mang trọng trách làm phó nháy cho sự kiện trọng đại của đời bạn nên càng phải nhanh chóng thưởng một bữa no để còn đi tác nghiệp.

Có lẽ vì tiệc ngon quá, thành thử khi Khánh đứng dậy thì các cô các bác vẫn đang mải dô hò cùng cô dâu chú rể, không ai lên sân khấu cướp mi-crô. Khánh chỉ cần theo sát đôi vợ chồng son đi chúc rượu từng bàn là được.

Đám hỷ mà, chuyện vui không bao giờ được thiếu phần văn nghệ. Sau khi đi chúc rượu hết các mâm, chú rể dìu cô dâu về bàn tiệc. Khánh đang đứng ở giữa phòng thì ánh đèn trắng chợt chuyển sang đèn vàng dịu nhẹ. Tiếng thử đàn ghi-ta vang lên mấy nhịp, làm không khí náo nhiệt trong nhà hàng cũng lắng dần xuống.

Hoá ra cậu học sinh, à không, là Nam lên sân khấu. Khánh vội chỉnh lại thông số máy ảnh cho vừa với ánh sáng hiện tại, đoạn giơ máy lên ngắm sẵn vài góc. 

Nam không mất nhiều thời gian để chỉnh dây đàn. Có lẽ anh đã chỉnh tới chỉnh lui từ khi ngồi trong phòng khách rồi. Khánh cầm máy đứng dưới sân khấu, bỗng thấy hồi hộp lạ.

Dù cậu không hiểu mình mắc cái gì mà lại vậy.

Ban nhạc phía sau Nam bắt đầu trước. Khánh nhận ra ngay nhạc dạo của “Yêu đến muôn đời”. Đây là bài tủ của cậu đó! Cậu chưa từng thấy ai đệm ghi-ta hát khúc này cả. Cảm giác hồi hộp tăng lên nhanh chóng làm Khánh liếm môi theo thói quen.

Khoảnh khắc tiếng hát của Nam cất lên đã làm Khánh chấn động tâm can. Không phải vì anh hát như ca sĩ chuyên nghiệp, mà vì sự kết hợp giữa giọng ca ngọt ngào với cách hát có chút chuệch choạc vụng về. Điều đó không khiến màn trình diễn bớt hay, mà khiến Nam trông hệt như một chàng trai dại khờ ôm đàn đi tỏ tình với mối tình đầu vậy.

“Anh yêu em, yêu đến muôn đời
Như đôi chim tung cánh trên trời
Ta bên nhau ta yêu nhau hoài
Cho nhớ nhung không chia làm hai
Trong tim anh bóng em dâng đầy
Như hoa thơm dâng hiến cho đời
Anh yêu em yêu em lâu dài
Cho dấu yêu không bao giờ phai.”

Ơ kìa! Cái anh này còn sửa lại lời nữa, mà sửa siêu mượt! Nếu không vì cậu đã nằm lòng bài này thì đã tưởng Nam hát lời gốc rồi!

Mặc dù liên tục chịu vài cú sốc, Khánh vẫn giữ vững tinh thần chuyên nghiệp bằng cách chụp lại khoảnh khắc cô dâu chú rể cùng vui trong điệu nhạc. Những lúc nghỉ tay, cậu cũng thả hồn đi luôn theo tiếng hát. Tay cậu gõ nhịp trên máy ảnh, không giấu được niềm vui thích của mình.

Từ góc nhìn của Khánh, ánh sáng rơi trên gương mặt Nam rất đẹp. Lồng ngực cậu nao nao những cảm xúc không thể gọi tên. Khánh gần như đứng nguyên vị trí ấy từ ca khúc đầu tiên anh hát cho đến ca khúc cuối cùng, có lúc lắng nghe rất chăm chú, có khi sực tỉnh để chụp cho chàng ca sĩ không chuyên ấy những pô ảnh thật chỉn chu. 

“Lời cuối cùng xin gửi tới người bạn mà Nam rất yêu quý: Trăm năm tóc bạc da mồi, mong cho mãi mãi là người yêu thương.”

Trong lúc mọi người vỗ tay rần rần, Nam lại nói, “Dạ sau đây Nam xin phép mời các cô các chú lên sân khấu góp vui cho tiệc cưới của cô dâu chú rể.”

Vì khách khứa lại đổ lên trên sân khấu để hát hò, Khánh phải nhường đường sang một bên. Cậu vừa chụp ảnh khách mời vừa ngẫm nghĩ lời chúc vừa rồi của Nam.

Đó là một câu thơ của B mà Khánh đã viết vào sổ tay, thuộc làu làu vì quá thích.

Thơ của B bài nào cậu cũng nhớ, truyện của B thì ngấu nghiến muốn nát cả quyển tạp chí.

Nam đọc thơ của B sao? Không lẽ anh là một người yêu văn nghệ cùng gu với Khánh? Coi bộ đáng để kết giao qua lại đó nha!

Lu bu hết đám cưới thì đồng hồ đã điểm đúng mười giờ. Khánh ra nói chuyện với chú rể một lúc, hẹn ngày trả hình rồi xuống hầm gửi xe. Mấy người trong dàn nhạc đang đứng bàn tán rôm rả, tay thì chia thù lao cho nhau.

Cậu đưa mắt nhìn một hồi, chẳng thấy Nam đâu. Mới nãy còn nhác thấy trên lầu mà, không biết là đi về trước rồi hay sao nữa. Cái anh này nhỏ con mà lanh lẹ dữ!

Khánh phi xe máy ra khỏi hầm rồi rẽ trái để về nhà. Ba giây sau, cậu bẻ lái quành lại, đi rà rà về phía lề đường. Nam đang ngồi trên chiếc Super Cub 50 màu hồng, hí húi với một chiếc phong bì. Bao đàn ghi-ta đen sì che gần hết lưng anh. Trông Nam cứ lọt thỏm như vậy đó.

“Anh nói nè bé, học sinh mà chạy xe máy nguy hiểm lắm. Không nên đâu nha.”

Nam ngẩng đầu lên, thấy là Khánh thì cười chào, “Thợ chụp hình đi về đó ha? Nay chụp được nhiều hình đẹp không?”

“Cũng tương đối đó.”

“Bao giờ có hình thì gửi tui nha?”

Nhớ tới số lượng ảnh mình chụp cho anh ca sĩ trước mặt, Khánh dành ba mươi giây trong đầu xin lỗi cô dâu chú rể, ngoài mặt vẫn ra chiều ngẫm nghĩ, “Tuỳ duyên đi.” 

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc ở đây rồi ai về nhà nấy. Chính Khánh cũng không ngờ mình và Nam thật sự có duyên đến mức lại gặp nhau chỉ sau chưa đầy một tháng. Lần này là ở đám cưới em họ bên ngoại của Khánh. 

Vì muốn dự đám cưới một cách trọn vẹn và chơi hết mình, Khánh nhất quyết không nhận chụp ảnh, dù em cậu còn xin được gửi tiền. Với Khánh, tiền nong chưa bao giờ là vấn đề cả. 

Nhưng cuối cùng, Khánh vẫn phải chịu lời, vì mẹ Khánh xuất hiện và cho cậu một cái nhéo đau điếng vào bắp tay.

“Em mày cưới có một lần trong đời thôi đó Khánh. Phải thương anh thương em như bí thương bầu chứ. Chụp đẹp thì chụp cho vợ chồng em nó đi.” Mẹ cậu nói vậy.

“Rõ ràng là bầu ơi thương lấy bí cùng mà…” Khánh càu nhàu, nhưng vẫn phải cun cút đi kiếm xe chạy lên toà soạn lấy máy.

Ra đến sân thì Khánh không thấy chiếc xế nổ yêu dấu đâu cả. Cậu vồ lấy con nhóc tì cháu họ được phân cho việc trông nhà để hỏi mới biết ba cậu đã xách xe đi công sự rồi.

Khánh vò đầu kêu trời, “Giờ mà còn không đi lấy máy được thì chút không kịp về chụp đám hỏi đâu! Còn cái xe nào khác không ta?”

“Còn cái xe tui nè.”

Khánh ngẩng phắt đầu lên, thấy Nam với chiếc xe Cub màu hồng rực rỡ trước cổng. Cậu đang rối trí lắm, chẳng kịp nghĩ nhiều, vội vàng nói.

“Cho em mượn xe chút nha, em đi gấp có công chuyện.”

“Đi đâu vậy Khánh?”

“Em lên toà soạn lấy máy về chụp cho nhỏ em họ, nhỏ cô dâu á.”

Nam vỗ tay lên yên sau, đoạn nói, “Vậy lên xe tui chở đi. Xe tui bị hư củ đề, hơi khó nổ máy, Khánh đi không quen thì nguy hiểm lắm.”

“Đi thôi.” Khánh ào tới như một cơn lốc, vững vàng ngồi sau tay lái của Nam, “Anh Nam biết đường Sương Nguyệt Anh không?”

“Biết.”

“Toà Sài Gòn Tân Văn bảy tầng bự bự ở kế bên cái lò bánh ngọt đó anh.”

“Rồi, ngồi chắc nha.”

“Dạ chắc rồi.”

“Đi nha.”

Vừa dứt lời thì Nam cũng nổ máy, vòng lại theo hướng ra đường lớn. Sáng sớm mát mẻ, nắng nhẹ lên cao. Ngó trong gương chiếu hậu, thấy mặt Khánh nghiêm trọng như sắp đi đánh giặc, Nam nghĩ ngợi rồi mớm lời hỏi chuyện.

“Bữa nay không sợ ngồi sau tay lái của học sinh hả?”

“Ủa anh nói gì ngộ vậy?”

“Học sinh chạy xe máy là không an toàn đó.”

Khánh quyết tâm giả ngu, “Đâu có. Anh Nam tay lái lụa quá chừng.”

Cậu ký giả vừa dứt câu thì tay lái lụa trong lời cậu đột nhiên tăng tốc. Khánh quýnh quáng túm chặt vạt áo Nam, mười giây sau mới nghe thấy tiếng cười khanh khách của người ngồi trước. Cái anh này trông hiền lành mà cũng nghịch ghê!

Sáng Chủ nhật nên đường phố tương đối vắng vẻ, cả hai chỉ mất mười lăm phút đã đến nơi. Nam dừng xe cách cổng toà soạn vài chục mét, ngồi nhìn ngó mây trời chừng năm phút thì Khánh lon ton chạy ra. Thấy anh nhướng mày nhìn mình, chẳng hiểu sao cậu lại hơi chột dạ, “Gì đó?”

“Tự nhiên tui nhớ lần trước Khánh chụp tui nhiều lắm. Khánh rửa hình chưa?”

“Em rửa rồi. Nhưng mà nhiều hình bị hư lắm, do cuộn phim á anh, em bị thằng Văn la quá trời.”

Khánh nói một hơi, mặt tỉnh queo nhưng trong bụng đã đánh lô tô liên hồi, đến khi thấy Nam gật đầu với vẻ mặt tiếc nuối mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cậu chưa kịp thở hết hơi, Nam lại hỏi tiếp, “Hình chụp tui không được tấm nào hả?”

“... Hình như có đâu một, hai tấm gì đó, em không nhớ nữa.”

“Văn nó chả đưa tui tấm nào.” Nam hơi cau mày, “Hiếm khi nào tui được chụp hình mà…”

Nhìn Nam tội quá, Khánh lại buột miệng, “Để em về kiếm phim gốc, em rửa lại cho.”

Đám mây đen che kín mặt Nam tan biến ngay tức thì. Nụ cười sáng bừng vô tư lự làm lòng Khánh cứ thấy nhoi nhói.

“Hứa rồi nha Khánh. Hôm nay chụp tui thêm mấy tấm nữa nha.”

“Sao anh thích chụp hình mà lại hiếm khi chụp vậy?” Khánh trèo lên xe, hỏi với lên đầy thắc mắc.

Nam đạp ga ba lần liên tiếp rất thành thạo, chiếc xe Cub rùng mình lên ga rần rần. Anh ngoảnh lại nhìn Khánh, chúm chím đáp, “Tại đâu có ai chụp tui ngoài Khánh đâu.”

Ơ cái anh này… Khánh nghĩ thầm, miệng nói, “Thì ra tiệm chụp hình á anh, hoặc đi chơi với bạn bè thì thuê máy nè.”

“Tui bận nhiều việc lắm, đâu có thì giờ đi chơi.”

“Anh làm gì mà bận hoài vậy?”

“Tui bán đồ ăn, đi hát sự kiện, đi đòi nợ, làm mấy việc vặt linh tinh.”

Khánh ngả người ra sau, nghi ngờ hỏi lại, “Anh mà đi đòi nợ á?”

“Có chứ, đòi nợ khách ăn thiếu ở tiệm.”

Giọng Nam tỉnh bơ làm Khánh bật cười, “Anh bán gì vậy? Ngon không, để bữa nào em chạy qua ăn thử.”

“Thử mới biết ngon hay không chớ. Bánh canh nhà tui là công thức gia truyền từ thời cụ nội đó nha.”

“Nghe anh nói có vẻ bán buôn kiếm khá lắm, sao anh còn đi hát vậy? Nay anh nghỉ bán để đi hát hả?”

Nam đánh một khúc cua rẽ sang phải rất mượt, Khánh chỉ thấy mình chao nhẹ một cái rồi lại ngồi thẳng như thường. Cậu xuýt xoa trong đầu, không hiểu sao lại bật ra cảnh Nam lái chiếc Honda 67 của mình. Nom cũng… thú vị?

“Tiệm bánh canh là của anh chị tui mở. Tui làm chân chạy việc thôi. Tiền có kiếm được nhiêu đâu, tui vô sản lắm, nên có việc gì làm là tui nhận hết à. Miễn là việc đứng đắn thì tui chả chê gì.”

“Có con xế như này thì anh cũng đâu tới mức vô sản.”

Tiếng cười khúc khích của Nam tan theo gió, nghe hiền khô, “Xe chị tui đó. Bả chê cũ không đi nữa nên bỏ xó, tui mượn chạy cho đỡ phí.”

“Ra vậy, nên mới có màu hồng ha?”

“Bộ Khánh nghĩ tui khoái màu hồng hay gì?”

Khánh bặm môi, “Biết đâu được, tại có vẻ dễ thương.”

“Ý là tui dễ thương hay xe hồng dễ thương?”

Nam hỏi một câu nhẹ tênh, song Khánh không muốn trả lời mà đánh trống lảng, “Mà nay anh đi hát đám cưới nhà em hả?”

“Chú Thìn gọi dàn nhạc tui tới á.”

“À, chú Ba. Mà sao không thấy anh mang ghi-ta?”

“Mấy bài hôm nay không cần tới.”

“Ò.”

“Sao vậy? Tiếc hả?”

“Ai nói vậy cà?”

Nam nhìn vào gương chiếu hậu, cười ha hả, “Tại dòm mặt Khánh giống đang tiếc đó.”

Cậu nhà báo bĩu môi chẳng thèm nói thêm câu nào. Vậy mà Nam cũng im im, cứ thế chở Khánh về nhà chú Ba Thìn. Tới đầu hẻm đã thấy cặp chữ song hỷ, hoa giăng khắp lối, đề bảng vu quy, người ra người vào náo nhiệt hơn cả lúc Nam mới tới. Nắng chói chang hơn, lấp lánh trên những mái đầu nhấp nhô. Tiếng nói cười ồn ã làm giọng Nam trở nên nhỏ xíu. Khánh ghé tai lại gần hơn, tay khều nhẹ vai anh.

“Anh nói lại đi, em nghe hổng rõ.”

“Tui hỏi là Khánh có người quen nào sắp cưới nữa không, biết đâu tui lại là ca sĩ đó.”

Nói đoạn, Nam dừng xe lại trước cổng, ngoái đầu nhìn cậu rồi đá lông nheo một cái rất điệu.

Hôm đó Nam và dàn nhạc biểu diễn một loạt nhạc phẩm quen thuộc theo yêu cầu của già trẻ lớn bé trong gia đình, từ “Ngày xuân vui cưới” cho đến những bài kinh điển của Modern Talking. Anh vừa hát vừa cầm mi-crô giao lưu với mọi người và khuấy động bầu không khí, trông chẳng khác gì ca sĩ chuyên nghiệp.

Lúc Nam đang hát “Brother Louie” thì cô Sáu Thanh nhà Khánh chạy lên song ca cùng, mấy đứa con nít cũng ùa lên múa phụ hoạ. Nam chẳng có vẻ gì là lạ với cảnh này, còn biết nhìn mặt từng người để nhường mi-crô cho chú Sáu Thanh – người đang bị vợ giận mấy hôm nay. Đợi hai cô chú lên sân khấu rồi, Nam bèn tranh thủ xuống bàn âm thanh để nghỉ mệt, uống miếng nước nhuận hầu.

Chụp được cho vợ chồng chú Sáu nhà mình hai tấm ảnh là hết cuộn phim, Khánh lựa ghế ngồi xuống để thay cuộn mới. Nam thò lõ mắt nhìn, tò mò hỏi.

“Chụp hình có khó lắm không?”

“Úi! Anh ngồi đây hả?” Khánh giật thót.

“Tui Nam mà, có phải ma đâu mà Khánh la dữ vậy?”

Khánh méo xệch miệng, “Đâu có. Tại đang tập trung thay phim nên em bất ngờ thôi à.”

Nói rồi, cậu lại cắm cúi tháo phim cũ ra cất vào hộp rồi bỏ phim mới vào. Đợi Khánh làm xong xuôi, Nam mới nói tiếp.

“Mới nãy có chụp được tấm nào cho tui không?”

“... Lo chụp quan khách với cô dâu chú rể quá nên chưa chụp tới anh được.”

“Vậy hả? Tui còn hai bài nữa mới đủ sống, lát nhớ chụp cho tui một tấm lưu niệm nha. Chứ tui nói tui đi hát mà người ta kêu tui xạo không à.”

Khánh trố mắt, hỏi lại, “Anh hát hay vậy mà sao có người không tin?”

“Tui cũng không biết nữa, chắc tại người ta thấy tui không đẹp như ca sĩ xịn.”

“Tụi đó bị hâm á. Anh hát hay quá trời luôn. Siêu OK.”

Không hiểu sao Nam lại đưa mắt về phía mấy bàn tiệc, rồi quay qua nhìn Khánh đầy quan tâm, “Nãy giờ Khánh chưa ăn gì hả? Thèm gà ác tần ngải cứu à?”

“... Anh nghĩ đi đâu vậy hả?”

“Thì ô kê con gà đen cái gì đó đó.”

Cậu ký giả ngớ người, “Ô kê? Trời! Ô kê là nói kiểu ta thôi, chứ nó là OK, O-K, là tiếng Anh, nghĩa là ‘tốt’, là ‘được’, là ‘hay’ đó.”

“Âu cây? Cái âu ở trên cây hả?” Nam thử bắt chước cách phát âm “chuẩn Tây” của Khánh, lông mày nhăn tít lại.

Khánh bật cười, “Em còn tưởng anh là cao thủ Anh ngữ đó Nam! Hát mượt như Việt kiều luôn mà!”

“Tui nghe rồi nhái theo thôi mà, hiểu chữ nào chết liền.”

Anh ca sĩ đám cưới gãi đầu cười hì hì, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Con người mà, ai cũng thích được khen hết. 

Cả hai quen biết nhau chưa được bao lâu nhưng lúc nào Nam cũng nhận được những lời có cánh từ Khánh. Cậu nói rất chân thành, không có vẻ gì là đãi bôi. Một người thầy cũ từng nói Khánh là người luôn muốn đem lại cảm xúc tích cực cho người khác, chính vì vậy cậu rất dễ dàng kết bạn và giỏi duy trì các mối quan hệ.

Nếu là trước đây, Khánh nghĩ có lẽ bây giờ mình đã ngồi bá vai khoác cổ, chén chú chén anh và tìm bảy bảy bốn chín chủ đề nói chuyện với Nam rồi. Anh làm nhiều nghề vậy mà, quá hợp để người làm nhà báo như cậu hàn huyên đàm đạo. Khả năng cao anh là người yêu thơ B giống Khánh nữa, lần trước cậu còn chắc mẩm cả hai sẽ rất hợp tính nhau. 

Nhưng chẳng hiểu sao lần này gặp lại, cậu phát hiện mình dễ bối rối và ngượng ngùng trước anh hơn. Khánh đồ rằng mình dễ yếu lòng trước những giọng hát đẹp, nhất là khi chủ nhân của giọng hát ấy lại là một anh chàng xinh trai, duyên dáng và thật thà như Nam.

Lúc này Nam đang chuẩn bị hát ca khúc cuối cùng cho buổi tiệc hôm nay. Khánh vô thức gõ nhẹ lên thân máy ảnh theo tiếng nhạc dạo đầu, bắt đầu căn góc để chụp cho anh thật đẹp như lời đã hứa. 

Có lẽ gửi lời chúc đến cho cô dâu chú rể là thói quen của Nam. Và có lẽ dùng thơ của B để chúc tụng cũng là thói quen của anh. Khánh bồi hồi trong lòng, rất muốn kéo Nam đi ra tiệm cà phê để giao lưu người hâm mộ.

“Chúc người áo xống lụa là
Bên nhau sớm tối một nhà ấm êm
Chúc cho gió nhẹ chao thềm
Có nhau ta sẽ có thêm an lành.”

Muốn là muốn trong lòng vậy thôi, chứ Khánh không làm. Cậu cũng quên hỏi lại địa chỉ tiệm bánh canh nhà Nam. Có lẽ thế.