Actions

Work Header

Câu chuyện Sinh Đôi (Twintale)

Summary:

"Howdy!" Bông hoa tươi cười nói "Hai cậu bị lạc phải không?"

Notes:

  • A translation of [Restricted Work] by (Log in to access.)

Chapter 1: Rơi xuống.

Summary:

Dipper và Mabel rơi xuống Underground trước khi kịp đến thị trấn Gravity Falls nghỉ hè...Ai biết chuyện gì sẽ xảy ra?

Notes:

(See the end of the chapter for notes.)

Chapter Text

“Mabel! Chị có sao không?”
Cậu con trai, nhăn mặt vì những vết trầy xước, lồm cồm bò tới chỗ chị gái mình. Cô đang ngồi trên một đám hoa vàng, ánh mắt chăm chú nhìn lên vết nứt nơi hai đứa vừa trượt chân qua và rơi xuống. Nắng mặt trời rọi xuống qua khe nứt. Trên cằm cô bé có một vết bầm, tay cô cũng trầy xước y hệt tay Dipper vậy, nhưng cô vẫn ổn. Thở phào nhẹ nhõm, cậu đỡ cô đứng dậy.
Cô bé không trả lời ngay (như bình thường cô vẫn hay làm) mà lặng lẽ nhìn xung quanh. Cô đảo mắt qua cảnh vật lạ lẫm và mới mẻ, nhìn lớp rêu ẩm ướt mọc trên đá, những phiến màu đỏ cam trên những hòn sỏi, đến những tia nắng len được qua đường ranh , rọi lên những bông hoa vàng dưới chân mình và nhe răng cười. Ngó qua vai em trai mình, biểu cảm của cô bỗng chuyển sang sự bối rối
“Dipper này” cô khẽ nói “Bông hoa đó đang nhìn chúng ta thì phải?”
Cậu quay phắt lại và thấy một bông hoa vừa trồi lên từ mặt đất phẳng lý. Trông thì giống mấy bông hoa màu vàng kia, vẫn những cánh màu vàng mật ong đó nhưng bông hoa này lại có mắt. Đôi mắt nhỏ, tròn, sáng và một cái mồm. Bắt gặp ánh mắt của cậu, bông hoa mỉm cười có vẻ e thẹn và vẫy một chiếc lá. Cậu bé thét lên và lùi lại, đưa tay chắn trước chị gái mình.
“Xin chào!” Bông hoa tươi cười nói “Mình tên là Flowey. Hai cậu bị lạc phải không?” Cánh của nó rủ xuống đầy cảm thương trước hai đứa trẻ con người không may mắn
Nhẹ nhõm, Mabel gật đầu lia lịa. Cô bé luôn sẵn sàng kết bạn bất kể trong tình cảnh nào. Mà người bạn đó lại là một bông hoa nữa chứ!
“Ôi trời! Bạn đáng yêu quá! Mình vuốt cánh bạn được không?”
“Ừ thì….” Bông hoa chưa kịp nghĩ ra một câu từ chối khéo léo để không làm cô bé kia bị tổn thương, thì cô đã đưa tay ra. Một bàn tay khác giữ người Mabel lại, không quá chặt nhưng đủ để gây sự chú ý với cô bé. Cô ngước nhìn lên và thấy một Dipper với vẻ mặt đầy cảnh giác. Ánh mắt cậu nheo lại, ghim chặt vào bông hoa, người cậu khẽ run lên. “Đừng có chạm vào nó, Mabel. Ai biết được, nhỡ nó lại là một kẻ xấu xa tột độ thì sao?”
Nghe thật vô lý! Chẳng có ai xấu xa mà lại là một bông hoa đáng yêu, vô hại tự dưng nhô lên và nói mấy thứ kiểu như “xin chào” cả. Mabel định nói em mình đừng hoang tưởng quá thế thì một cái gì đó sượt qua mặt bông hoa. Một vẻ gì đó hắc ám và xấu xa, làm cô gần như nghĩ đó là do mình tưởng tượng. Gần như thôi.
Cảm thấy sự thay đổi đột ngột ở chị gái mình, Dipper nhìn lại cô, ánh mắt như thắc mắc tại sao cô không nói cậu đang hành xử điên rồ (như cô vẫn hay làm) hay cái gì đó đại loại thế.
“Hai cậu sao thế?” Bông hoa ngây thơ hỏi, nghe như bị tổn thương “Mấy cậu sẽ không sống sót nổi dưới này nếu không có bạn đâu! Đây-” mấy hạt-giống-thực-chất-là-đạn hiện ra, quay mòng mòng về phía hai đứa. “Nhận mấy ‘hạt tình bạn’ này đi. Chúng sẽ giúp nhiều cho các cậu trên đường đó”
“Thôi, cảm ơn!” Mabel nói nhanh, thụp đầu xuống “Bọn mình ổn mà! Nên là bạn cứ để bọn mình đi-” cô dừng lại và thét lên khi một hạt đạn bay sượt qua mặt. Nếu không có Dipper đẩy cô ra thì nó đã bay vào mặt cô rồi. Một vòng nữa lại xuất hiện, lần này nhanh hơn và hai đứa phải lăn xuống đất mới tránh được chúng.
Flowey nheo mắt “Đứng lại đây. Không thấy mình đang cố giúp à?”
“Giúp gì chứ?!” Dipper hét trả,, hai bàn tay co lại thành nắm đấm như muốn quăng nó vào mặt bông hoa kia “Rõ ràng là ông đang cố giết bọn tôi!!”
Nghe thấy thế, bông hoa nở một nụ cười, biến nó thành một hình thù kinh dị với những cánh hoa, khác hẳn vẻ mặt đáng yêu xinh xinh trước đó. “Các ngươi cũng thông minh phết ha? Ít ra còn hơn mấy đứa con người khác đã từng rơi xuống đây, ta công nhận” Nhún vai kiểu-thực-vật, Flowey nói thêm “Mà đằng nào các ngươi cũng chết thôi”
Vòng tấn công cuối cùng nhanh hơn rất nhiều. Nó bao vây Dipper và Mabel, tạo thành một vòng tròn không lối thoát. Cậu nắm lấy tay chị gái mình, cố trấn an cô bằng giọng nói vũng vàng nhất có thể: “Sẽ ổn thôi” Mabel, mắt rưng rưng nhưng vẫn cười lại và siết nhẹ tay cậu.

Lần đầu tiên, từ sâu thẳm đáy lòng, Dipper nhận ra ‘tình yêu’ có thể làm một con người ‘ghét bỏ’ người khác đến thế nào. Vì cậu có thể sắp chết và Mabel cũng có thể sắp chết và cái thứ kia vẫn sẽ tiếp tục cười, còn cậu thì chẳng làm được gì. Không thể làm được gì hết. Nếu bằng một cách nào đó mà hai đứa sống sót, sẽ chẳng có gì ngăn được Dipper tước từng cái cánh một khỏi bông hoa kia.
Nhưng mà chuyện đó không xảy ra. Có một người khác đã can thiệp.
Một cơn lốc nhỏ cuốn vào, không lớn hơn Flowey là bao nhưng đủ nhanh và mạnh để cuốn bay nó đi. Và, không, dưới lòng đất thì không thể có lốc được-. Cái ý nghĩ đó của hai đứa cũng bị gạt đi ngay tức khắc khi một bà dê mặc váy dài bước vào. Với phong thái và dáng đi của một bà hoàng hậu, bà ấy nhẹ nhàng nói: “Thứ lỗi cho ta. Nếu ta biết hai con đang gặp nguy hiểm, ta đã đến sớm hơn.
Kêu lên vui sướng, Mabel chạy tới, cố kìm lại mong muốn vuốt bộ long trắng xốp và mượt của sinh vật mới này. “Bà đẹp quá” cô bé khẽ nói. Má bà dê ửng hồng lên. “Cám ơn con, cô gái bé nhỏ. Đã lâu rồi ta không được nghe những lời khen ngợi thật lòng như thế. Hai con có muốn đi vào không? Nhà ta ở cách đây không xa lắm, và ta e rằng nếu hai con cứ phải đứng ở đây thì sẽ bị cảm lạnh mất”
Dipper nheo mắt. Sự phản bội của ‘người bạn đầu tiên’ chúng gặp ở dưới này đã đẩy độ cảnh giác (vốn đã cao) của cậu lên mức cực độ. Nếu có thể tự quyết định, cậu sẽ chỉ tin chị gái mình thôi. Nhưng bông hoa nói đúng ở một điểm: “Để sống sót dưới này, nơi mà các quy luật vật lý là vô nghĩa và động vật thì biết nói, hai đứa sẽ cần có bạn. Nhất là những người bạn có sức mạnh và năng lực. Tuy nhiên, cậu vẫn cần phải chắc chắn trước đã. “Làm sao bọn tôi biết có thể tin được bà?”
Mabel nhìn em trai với ánh mắt như trách móc. Tuy vậy, dù cô không thích phải hành xử thế này tý nào, cô hiểu tại sao cậu lại nói thế. Cô bé lùi lại và nhún vai như xin lỗi
“Chúng con không biết gì về bà hết”
“Tên ta là Toriel” Bà dê nói ngay, vẻ lo lắng khi thấy Mabel lùi lại của bà được thay bằng một nụ cười “ Chừng nào các con còn ở với ta, ta xin đảm bảo rằng không ai có thể làm hại các con được cả”
Nghĩ rằng quyết định này quá quan trọng cho một người, Dipper ra hiệu hội ý với Mabel. Thấy hai đứa đặt tay lên vai nhau, đôi tay bông dài của Toriel vểnh lên và bà cố che tiếng khúc khích.
“Chị nghĩ sao? Đi theo bà ấy chứ?”
“Còn lựa chọn nào khác hử, em giai? Ở lại đây và chờ bông hoa xấu tính nhất quả đất quay lại chắc?” Tay cô khẽ run lên vì lạnh, chiếc áo len ẩm ướt trở nên nặng hơn. Cô hắt hơi.
Cắn môi, Dipper liếc nhìn Toriel. Bà đang cố kìm lại ý muốn được bọc hai đứa vào một cái chăn bông dày và mang về. “Chị nói phải. Đằng nào cũng không có cách khác” Hai đứa quay lại đối diện với Toriel, tay nắm chặt tay như muốn bảo vệ lẫn nhau. Dipper ngẩng cao đầu để có thể nói rõ ràng hết mức có thể: “Chúng tôi sẽ đi cùng bà…nếu bà vẫn còn nhận chúng tôi?”
Hai cánh tay bất chợt ôm lấy cặp sinh đôi. Mùi bà dê phảng phất hương quế và kẹo đường, ấm áp làm Mabel cảm thấy vững tin hơn. Ừ, cô có mệt mỏi và bị thương thật, nhưng cô vẫn muốn tin tưởng vào bà dê và tin rằng Flowey chỉ là một mặt xấu xa rất nhỏ trong thế giới này và hai đứa có thể sống sót trở về nhà. Dipper không có sinh lực và sự lạc quan như của Mabel, nhưng cô bé đã tin và với cậu thế là ổn. Cậu thả lỏng hai vai, tự cho mình một khoảng nghỉ ngơi mà có thể kết thúc trong chốc lát, tự hứa mình sẽ không hạ cảnh giác sau đó thêm một phút nào nữa.
Ha! Đúng rồi đấy nhóc! Dưới này ngươi sẽ không tin được ai cả. Cả giọng nói trong đầu ngươi cũng sẽ không tin được đâu!
Cái này…rất đáng lo đây.
Cậu quay người trong vòng tay của Toriel, úp một bên mặt vào lớp vải bông áo bà để nhìn Mabel. Cô bé có vẻ rất mệt, nhưng vẫn đang cười cái điệu giống khi mẹ hai đứa chải tóc và hôn chúc hai đứa ngủ ngon. Mi mắt của cô dần khép lại, đầu ngả lên người Toriel, lắng nghe nhịp tim vững chãi của bà như đang ru cô bé vào giấc ngủ. Thấy vẻ mặt của Dipper, cô buộc mình phải ngước lên khỏi cơn buồn ngủ và khẽ hỏi:
“Sao vậy hử Dipper?”
Mỉm cười yếu ớt, Dipper nói:
“Có lẽ không sao đâu. Em chỉ cần ngủ một giấc thế thôi”
“Ta nghĩ-” Toriel nói, nâng hai đứa lên, ôm mỗi đứa trong một tay mình “Cả hai con nên đi ngủ đi. Và khi tỉnh dậy, ta sẽ có một bất ngờ đó”

Notes:

(Author's Note)
Fanfic này được truyền nhiều cảm hứng từ những bức crossover* của mudkipful trên Tumblr. Tôi hoàn thành bản nháp của fic trước khi xem một vài bức crossover khác nữa, nên những sự giống có lẽ chỉ là ngẫu nhiên (một cách rất ngầu)
*Crossover: Đại khái là những pic/truyện/... kể về N/v của truyện/game/phim này gặp N/v của truyện/game/phim khác (Chú thích của Translator)
------------------------------------------------------------
(Translator's Note)
Cám ơn các bạn đã đọc đến đây!
Có lẽ sẽ dài hơn mình nghĩ
Thông tin/tham gia dịch thì cứ PM mình
VÀ XIN HÃY NHẬN XÉT ĐỂ MÌNH DỊCH TỐT HƠN CÁM ƠN NHIỀU
Anywayy
Thanks to the author who gave me the permission to translate the amazing fic. Go check it out! (Link's on the head note)