Work Text:
Freed không hiểu tại sao mình cứ để gã bạn trai lôi kéo bản thân vào mấy cái trò này. Đã vậy, anh còn là người phải tự mình cày cuốc để nghiên cứu cách tạo ra các ký tự rune cô lập giác quan. Bởi vì rõ ràng, đó là điều mà Laxus muốn thử trên người anh. Chẳng biết gã đã nghe ngóng được cái trò này từ xó xỉnh nào, rồi lại bảo mình quá "kèo trên" để tự làm chuột bạch. Và thế là Freed phải đứng ra lãnh đạn, vừa trở thành vật chủ thí nghiệm, vừa phải lo hết mọi chuyện từ A tới Z.
Anh đã bố trí các ký tự rune xung quanh giường, và chỉnh sửa sao cho chúng chỉ tác động lên duy nhất bản thân mình. Anh bước vào vòng tròn ma pháp, nằm xuống giường rồi kích hoạt các rune. Hiệu quả đến ngay tức thì. Anh không còn cảm giác được bất cứ thứ gì nữa, như thể đang như trôi bồng bềnh giữa một khoảng không vô định vậy. Đến cả khứu giác cũng biến mất. Anh chỉ có thể nhìn và nghe thấy những suy nghĩ của chính mình. Cảm giác này thật sự quá kỳ lạ.
Các ký tự rune được lập trình để anh chỉ có thể cảm nhận được những gì Laxus tác động lên mình, thông qua cơ thể hoặc ma pháp của gã; và thừa hiểu tính Laxus, gã hẳn cũng hẳn cũng đã chuẩn bị sẵn một bất ngờ bằng ma pháp rồi. Freed thực sự rất thích cảm giác khi ma pháp của Laxus chạm vào mình trên giường, nhưng làm gì có đời nào làm gì có chịu thừa nhận điều đó một cách dễ dàng, dù cho cho phản ứng của cơ thể đã bán đứng anh hoàn toàn.
Và rồi, cuối cùng thì Laxus cũng xuất hiện phía sau cánh cửa. Gã thu trọn khung cảnh trước mặt vào tầm mắt, chậm rãi cởi chiếc áo khoác ngoài rồi vắt lên ghế.
"Rốt cuộc thì cậu cũng chịu làm rồi à," Laxus trêu chọc. "Ngoan lắm," Gã nhướng mày, nở một nụ cười nửa miệng đầy thích thú. "Nãy giờ cảm thấy thế nào rồi?" Gã hỏi anh.
"Lạ lắm," đó là tất cả những gì mà mà Freed có thể đáp lại. Việc không cảm nhận được đôi môi khiến chuyện phát âm trở nên vô cùng khó khăn.
"Vậy, thứ duy nhất cậu có thể cảm nhận được bây giờ là tôi, đúng không?" Laxus từ từ tiến lại gần anh.
"Phải," Anh đáp. Laxus đã ở ngay sát bên cạnh.
"Tuyệt vời." Ngón tay Laxus chạm nhẹ lên ngực Freed, tức thì một luồng khoái lạc nhanh chóng chạy dọc khắp cơ thể anh, khiến anh mất kiềm chế chế mà bật ra một tiếng rên rỉ.
Đó là thứ duy nhất mà anh có thể cảm nhận ngay vào lúc này, nó khiến anh muốn bám víu cái chạm của gã như vớ lấy chiếc phao cứu sinh. Nó cũng là thứ duy nhất neo giữ anh lại với thực tại, cái cảm giác ấy còn dường như còn mãnh liệt hơn hơn gấp mười lần so với một cái chạm thông thường. Giờ thì anh đã hiểu rõ phần nào ý đồ của gã rồi. Nếu cái chạm đó mà rơi vào những điểm nhạy cảm, Freed nghĩ chắc có lẽ mình sẽ chẳng tài nào chịu nổi mất.
Laxus không lãng phí thời gian vào đối thoại nữa. Gã bắt đầu cởi bỏ quần áo của Freed, để lại những cái chạm nhẹ hẫng suốt suốt dọc đường đi. Mỗi một sự đụng chạm đều như được nhân lên gấp bội đối với Freed. Đến lúc anh đã đã hoàn toàn khỏa thân, Laxus cúi xuống hôn anh, vẫn cuồng nhiệt và thô bạo như mọi khi, đúng gu mà Freed thích. Laxus hôn theo một cách rất... Laxus. Mạnh mẽ, dứt khoát, chiếm đoạt và dâng hiến không chút do dự. Freed yêu mọi thứ thuộc về Laxus, nên dĩ nhiên anh cũng si mê những nụ hôn từ gã.
Bàn tay của Laxus mơn trớn khắp cơ thể anh, bắn ra những luồng khoái cảm râm ran. Nhưng rồi Laxus khẽ cười ma mãnh lúc dừng lại khi dừng lại ngay trên môi anh, trong lúc các ngón tay đang đang di chuyển, những tia điện nhỏ bắt đầu tuồn ra từ đầu ngón tay. Đây không phải lần đầu tiên Laxus làm vậy với anh, nhưng vì đó là thứ duy nhất anh có thể cảm nhận được hiện giờ, luồng điện tê dại ấy nhanh chóng nhấn chìm anh. Chỉ sau một hay hoặc hai khoảnh khắc, anh đã bắt đầu rên rỉ yếu ớt áp sát vào người Laxus.
Sau đó, Laxus tiến tới siết chặt lấy eo Freed, tì sát hông gã vào hông anh. Một tiếng rên rỉ bật ra khỏi miệng Freed trước sự tiếp xúc đó, chính điều này lại càng khiến những tia lửa điện từ tay Laxus thoát ra nhiều hơn.
Laxus bất chợt rời đi, và Freed lập tức bị đẩy vào vào trạng thái rơi tự do. Mọi thứ giúp anh định vị thực tại đều biến mất. Nhưng rồi Laxus quay lại rất nhanh, cái chạm từ làn da trần trụi của gã lúc này quả là tất cả những gì mà Freed hằng khao khát.
Laxus chuyển động nhanh hơn, để lại một chuỗi những nụ hôn và vết cắn rải rác khắp cơ thể Freed, hai tay gã bóp chặt lấy cặp mông anh. Gã cầm chai chất bôi trơn, làm ướt các ngón tay rồi thành thục giúp Freed nới lỏng. Cảm giác sâu bên trong cơ thể anh lúc này như muốn nổ tung, anh bắt đầu rên rỉ ngay cả trước khi Laxus kịp đưa một ngón tay vào. Và để mọi chuyện tồi tệ hơn - hoặc tuyệt vời hơn - gã vừa dùng chất bôi trơn vừa phóng ra những tia điện nhẹ, khai mở anh bằng những cái chạm tê rần, hết sức kích thích.
Nếu gã cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ phải bắn ra một cách nhục nhã mất thôi. May mắn thay, không lâu sau, khi gã nhận thấy anh đã đủ mềm mại liền rút ngón tay của mình ra. Đó vừa là sự giải thoát mà cũng vừa là một cực hình thực sự. Nhưng rồi Laxus tiếp tục áp sát môi anh, và anh cảm nhận được thứ to lớn của gã đang tiến vào trong mình.
Anh không thể đáp lại nụ hôn được nữa, anh quá bận rộn với việc thở dốc và hổn hển trước cảm giác ấy. Bởi vì, rõ ràng là, cái gã khốn kiếp này còn có thể tạo ra điện qua cả chỗ đó nữa cơ đấy. Chà, cái này mới à nha. Anh ngửa đầu ra sau, Laxus chớp lấy cơ hội đó để bắt đầu liếm mút trên cổ anh. Bây giờ anh gần như có thể cảm nhận được mọi thứ, vì cơ thể của Laxus đang đè nặng lên anh, mà Laxus thì to lớn hơn nên gã hoàn toàn bao bọc lấy thân hình anh.
Laxus bắt đầu thúc mạnh khi thấy Freed đã dần thích nghi, và một khi gã đã chuyển động, nhịp độ trở nên dồn dập không ngừng nghỉ. Freed hoàn toàn mất đi ý thức trước làn sóng đó. Những gì anh có thể cảm nhận và những gì không thể chạm tới tạo nên một mớ hỗn độn vô nghĩa của hư vô và tất cả. Anh chỉ có thể cảm nhận được sự sung sướng xen lẫn chút đau đớn từ những cú thúc và luồng điện đang chạy dọc khắp cơ thể. Lúc này anh rên la thành tiếng rất lớn, thầm cảm tạ trời đất vì họ đang ở nhà một mình.
Anh mất hết khái niệm về thời gian, nên cũng chẳng rõ đã trôi qua bao lâu cho đến khi nhịp hông của Laxus trở nên hỗn loạn, thúc đã sâu còn mạnh. Rồi anh cảm nhận được Laxus bắn vào bên trong mình, dòng chất lỏng ấm áp quen thuộc tràn vào cơ thể, anh cũng bắn ra theo sau hắn, rên rỉ gọi tên Laxus khi cảm nhận trọn vẹn khối nóng bỏng ở trong anh.
Laxus rút ra khỏi anh rồi lăn ra bên cạnh trên giường. Freed nằm lại, không cảm nhận được gì ngoài dòng tinh dịch đang yên vị bên trong cơ thể mình. Khi đã lấy lại được chút sức lực, anh chủ động tắt các ký tự rune, mọi giác quan lập tức ùa về với cơ thể. Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, đi từ tình cảnh không có gì cho đến việc cảm nhận được toàn bộ tất cả mọi thứ.
Anh nhìn sang bên trái, chỉ thấy Laxus đang cười nửa miệng đắc ý, cái vẻ mặt vênh váo mỗi khi gã biết mình đã đúng về một chuyện gì đó.
"Vậy ra cậu cũng thích ý tưởng của tôi đấy chứ." Freed muốn chối bay chối biến, nhưng điều đó là hoàn toàn không thể.
"Phải," Anh đáp, vẻ mặt chỉ toàn là bất lực. Rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh. "Thực ra tôi thích nó lắm," Anh nói tiếp. "Biết đâu lần tới anh sẽ là người thử cái này thì sao." Dứt lời, anh nháy mắt với gã. Anh thích thú quan sát sự lưỡng lự đang hiện rõ trên khuôn mặt Laxus, lớp vỏ bọc mạnh mẽ của gã và ham muốn được trải nghiệm một thứ khoái cảm tột đỉnh đang đấu đá lẫn nhau. Gã nhìn ngắm dáng vẻ xộc xệch, rã rời của Freed, và có vẻ như đã đưa ra được kết luận cho mình.
"Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện đó." Tôi chắc chắn là anh sẽ nghĩ rồi, Freed muốn đáp lại như vậy, nhưng anh chọn cách im lặng vào lúc này, cố nén tiếng cười thầm đang chực chờ thoát ra khỏi miệng. Anh còn rất nhiều điều phải học hỏi, nhưng anh đang đi trên con đường đó rồi, và anh yêu gã vì chính con người như thế.
Freed chỉ rúc vào gần hắn hơn, cảm nhận cánh tay của Laxus choàng qua vai mình, và cứ thế, anh chìm vào giấc ngủ.
