Chapter Text
Ánh hoàng hôn cam đỏ hắt qua những ô cửa kính rực rỡ sắc màu của nhà thờ, rọi thẳng vào bóng lưng thẳng tắp của một người đàn ông đang quỳ gối trước cây thánh giá khổng lồ.
Hơn ba mươi năm tồn tại trên cõi đời, sinh mệnh của Linh mục Julius Ju Ji Hoon vốn dĩ đã thuộc về Giáo hội từ thuở lọt lòng.
Anh lớn lên trong tiếng kinh cầu nguyện, ăn cơm của nhà thờ và dâng hiến trọn vẹn cả linh hồn lẫn thể xác của mình cho Đức tin. Ji Hoon chưa từng nếm thử mùi vị của rượu chát, cũng chưa từng vướng bận chuyện tình ái.
Dẫu luôn khoác trên mình bộ tu phục chùng thâm, dáng vẻ của vị linh mục này lại là tâm điểm của vô số những lời xì xầm mang đầy dục niệm trong giới con chiên. Bọn họ lén lút dán mắt vào chiều cao vượt trội gần một mét chín, bờ vai vững chãi và khuôn mặt sắc lạnh như được tạc từ đá cẩm thạch. Chỉ một cái rủ mắt hay chuyển động khẽ khàng của yết hầu nơi cổ áo cứng nhắc cũng đủ khiến cả những quý bà đoan trang lẫn những gã đàn ông si tình phải nuốt khan. Sự tồn tại của Julius Ju Ji Hoon vốn dĩ đã là một loại cám dỗ ngay giữa chốn thánh đường.
Thế nhưng, đáp lại tất cả sự cuồng nhiệt trần tục ấy chỉ là một cái gạt ngang đầy lạnh lùng, xa cách nhưng vẫn vẹn nguyên nét lịch thiệp. Khối thân xác và trái tim kiên định ấy từ lâu đã thuộc về nơi duy nhất có Đức Chúa ngự trị.
Chính sự trinh bạch tuyệt đối ấy đã hun đúc nên một luồng sức mạnh nội tại vô cùng thuần khiết. Nó biến anh trở thành một trong những linh mục trừ tà xuất sắc nhất của giáo phận trong hơn mười năm qua, một thanh gươm sắc bén chuyên cắt đứt mọi vòi bạch tuộc của quỷ dữ.
Cạch!
Tiếng cửa gỗ vang lên phá vỡ không gian tĩnh lặng trang nghiêm. Một tu sĩ trẻ tuổi bước vào, kính cẩn cúi đầu: "Thưa Cha Julius, Đức Giám mục triệu tập ngài đến phòng làm việc ngay lập tức. Ngài ấy nói có chuyện vô cùng khẩn cấp."
Ji Hoon mở bừng mắt. Anh vẽ một dấu thánh giá trước ngực, từ tốn đứng dậy và vuốt phẳng những nếp nhăn trên chiếc áo chùng thâm đen tuyền. Vị linh mục gật đầu, rồi sải những bước dài ra khỏi cửa.
Ngay khi Ji Hoon bước vào phòng làm việc của Đức Giám mục, ông đã ngồi đợi sẵn sau chiếc bàn gỗ uy nghi. Vị cha già nhíu chặt đôi lông mày đã điểm bạc, đẩy một tập hồ sơ về phía trước.
"Julius," Đức Giám mục cất giọng. "Chúng ta vừa nhận được một lời thỉnh cầu từ một gia đình sống tại khu biệt thự vùng ngoại ô. Một thế lực ác ma đã nhắm trúng cậu con trai của bọn họ và biến thân xác cậu bé thành vật chứa. Người nhà đã thử mời vô số thầy cúng, pháp sư, thậm chí nhờ cậy vài vị linh mục giáo xứ lân cận, nhưng tất cả bọn họ đều tháo chạy trong kinh sợ chỉ sau một đêm. Ta cần con đích thân tiếp quản ca trừ tà này."
Ji Hoon điềm tĩnh lật tập hồ sơ. Anh lướt mắt qua tấm ảnh đính kèm, phía dưới có ghi rõ tên "Choo Young Woo". Chàng trai trong hình mới bước sang tuổi mười tám. Gương mặt thanh tú ấy toát lên vẻ ngây thơ, trong sáng, mang năng lượng tích cực vô cùng. Vậy mà, cậu vẫn không thoát khỏi nanh vuốt tàn độc của một thế lực siêu nhiên khủng khiếp.
"Xin Đức Cha cứ an tâm," Ji Hoon gập hồ sơ lại. "Ánh sáng của Chúa luôn soi rọi tâm hồn con. Dù quỷ dữ có hung hãn đến mức độ nào, con cũng sẽ dùng Đức tin đánh bại nó, trả lại sự bình yên cho gia đình họ."
Trái ngược hoàn toàn với thái độ kiên định của Ji Hoon, vị Đức Giám mục lại khẽ thở dài. Ông ngập ngừng nhìn vị linh mục ưu tú nhất của mình. Bầu không khí trong phòng làm việc bỗng chốc rũ bỏ đi vẻ uy nghiêm của Giáo hội, chỉ còn lại sự lo âu của một người cha già đang nhìn đứa con mình trưởng thành.
"Ta hoàn toàn tin tưởng vào sự thánh thiện của con, Ji Hoon à. Tuy nhiên… ca trừ tà lần này có quá nhiều biến số." Giám mục đan hai tay vào nhau. "Và điều khiến ta lo lắng nhất, chính là việc con phải đi một mình."
Bàn tay đang đặt trên tập hồ sơ của Ji Hoon khẽ khựng lại trong một phần mười giây. Chuyển động vô cùng tinh vi ấy không qua mắt được vị giám mục già.
"Đáng lý ra, ta phải đợi Cha William đồng hành cùng con. Hai đứa vốn dĩ đã sát cánh cùng nhau từ những ngày đầu tiên khoác áo tu sĩ. William có kinh nghiệm thực chiến, còn con có sự thuần khiết tuyệt đối. Bọn con là một khối thống nhất. Thế nhưng William hiện tại lại vướng bận nhiệm vụ thanh tẩy vô cùng phức tạp tại giáo phận Busan. Cha ấy không thể nào quay về Seoul kịp lúc."
Nói đến đây, vị Giám mục chợt nhẹ giọng, mang theo sự quan tâm rõ rệt. "Ji Hoon, con tự đánh giá xem... liệu con có thực sự ổn không? Ta biết con rất mạnh mẽ, nhưng từ trước đến nay, cậu ấy luôn là người yểm trợ phía sau con... Nếu con cảm thấy không chắc chắn, hãy chờ Jung Woo trở về."
Cái tên "Jung Woo" vang lên khiến hàng lông mày của Ji Hoon khẽ nhíu lại. Sâu thẳm trong thâm tâm, anh biết rõ vị trí của người kia quan trọng đến mức nào. Bọn họ cùng nhau lớn lên, cùng nhau ăn cơm nhà thờ. Tấm lưng vững chãi của Ha Jung Woo đã che chắn cho anh khỏi biết bao móng vuốt của ác ma. Nhưng chính sự bao bọc ấy lại là thứ khiến một kẻ có lòng tự tôn ngút trời như Ji Hoon cảm thấy bức bối. Anh không muốn mãi làm một cậu em trai cần được bảo bọc.
Ji Hoon dứt khoát lắc đầu.
"Đức Cha quá lo lắng rồi." Ji Hoon hếch cằm lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào bức tượng Chúa Jesus dang tay trên tường, che giấu đi sự dao động vừa xẹt qua trong đáy mắt. "Việc anh Jung Woo vắng mặt quả thật là một sự thiếu sót. Tuy nhiên, ma quỷ không bao giờ chừa thời gian chờ đợi chúng ta đoàn tụ. Hơn nữa..."
Ji Hoon nhấn mạnh từng chữ, như để thuyết phục Giám mục, và cũng là để tự nhắc nhở chính bản thân mình:
"Con là một linh mục trừ tà của Tổng Giáo phận, không phải là một đứa trẻ lúc nào cũng cần anh ấy cầm tay chỉ việc. Cơ thể con, linh hồn con hoàn toàn đủ sức cáng đáng nhiệm vụ này. Con tự tin mình có thể tống cổ thực thể đó về địa ngục trước khi anh Jung Woo kịp đặt chân về lại Seoul."
Đứng trước sự cố chấp và quyết tâm sắt đá của Ji Hoon, Giám mục biết mình không thể cản được. Ông đành thỏa hiệp, chậm rãi đứng dậy, vẽ một dấu thánh giá lên trán anh và thầm thì những lời chúc phúc bình an.
.
Vài giờ sau đó, khi màn đêm đen kịt bắt đầu nuốt chửng những tia sáng của ngày tàn, linh mục Ju Ji Hoon xách theo chiếc va li đã sờn chứa đầy nước thánh, chuỗi hạt mân côi và quyển Kinh Thánh. Anh ngồi vào băng ghế sau của chiếc taxi. Xe băng băng tiến về phía vùng ngoại ô.
Bánh xe ma sát vào mặt đường nhựa, để lại một tiếng rít chói tai trước khi dừng hẳn trước cổng sắt to lớn.
Ngay khi Ji Hoon vừa bấm chuông, đã có một người đàn ông vội vã chạy ra mở cửa. Ông ta có mái tóc điểm bạc, khoác trên người bộ vest sẫm màu cắt may tỉ mỉ, nhưng vẻ mặt lại không giấu nổi sự hoảng loạn.
"Cha Julius phải không thưa ngài? Ông chủ chúng tôi đang đợi ngài nãy giờ." Người đàn ông vừa nhìn thấy bộ áo chùng thâm liền vội vã cúi rạp người xuống.
"Là tôi. Tòa Giám mục đã dặn dò tình hình sơ bộ rồi." Ji Hoon khẽ gật đầu, trầm giọng đáp.
"Tạ ơn Chúa... Xin Cha đi lối này."
Người quản gia dẫn anh băng qua thảm cỏ rộng lớn. Ngay khi ông ta vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch dẫn vào nhà chính, một cảnh tượng hỗn loạn lập tức đập vào mắt vị linh mục. Toàn bộ người nhà và đám người làm đang đứng túm tụm ở giữa phòng khách rộng lớn, nét mặt người nào người nấy đều cắt không còn một giọt máu.
Vị chủ nhà khúm núm tiến lại gần, lắp bắp thuật lại tình hình. Bọn họ kể rằng vì thằng bé Young Woo dạo này thường xuyên phát điên, cào cấu và cắn xé, chửi bới người làm, nên hiện tại gia đình tạm thời đã dùng dây thừng được yểm phép trói chặt tứ chi vào bốn góc tường hòng ngăn cản cậu làm hại bản thân và người khác.
Lắng nghe những lời thuật lại rời rạc và hoảng loạn của gia chủ, Ji Hoon khẽ gật đầu. Khuôn mặt anh không biểu lộ lấy nửa tia dao động, chỉ điềm tĩnh xoa dịu nỗi sợ hãi của họ bằng chất giọng trầm ổn: "Xin hãy ở yên dưới này. Bắt đầu từ bây giờ, không ai được phép bước lên tầng hai nếu không có sự cho phép của tôi."
Vị linh mục siết chặt quai chiếc vali, sải những bước chân vững chãi theo gót người quản gia lên tầng lầu.
Dừng lại trước cánh cửa gỗ đang đóng kín mít của phòng Young Woo, nơi sát khí và mùi lưu huỳnh đã bắt đầu rỉ ra qua từng khe hở, Ji Hoon ra hiệu cho người quản gia rời đi. Anh đặt chiếc vali xuống sàn hành lang. Bằng những động tác dứt khoát, anh mở vali, Ji Hoon cẩn thận khoác chiếc áo các phép màu trắng tinh khôi, ống tay rộng thùng thình ra bên ngoài bộ tu phục chùng thâm đen tuyền. Tiếp đến, anh lấy sợi dây các phép màu tím, trang trọng vắt nó qua cổ.
Không hề có lấy một tia chần chừ, Ji Hoon một tay xách vali, tay còn lại vặn chốt khóa.
Cánh cửa vừa bật mở. Một luồng khí lạnh buốt xương sống tát thẳng vào mặt vị linh mục. Không gian bên trong đặc quánh thứ mùi lưu huỳnh khai nồng. Căn phòng hoàn toàn chìm trong bóng tối, chỉ có duy nhất ánh trăng bợt bạt hắt qua khung cửa sổ kính to lớn, rọi thẳng vào chiếc giường giữa phòng.
Ngay khi gót giày của Ji Hoon vừa chạm xuống mặt sàn gỗ, sinh vật đang bị trói gô trên nệm lập tức phản ứng. Nó rướn cái cổ nổi chằng chịt gân máu đen ngòm lên, tròng mắt đỏ tươi phi nhân loại ngay lập tức xoáy thẳng vào anh. Chẳng cần đợi vị linh mục tiến lại gần, một tràng cười sùng sục, quái dị đã dội thẳng ra từ cổ họng nó:
"Lại thêm một con chó săn của Chúa đến nộp mạng sao?"
Con ác ma không dừng lại ở đó. Nó sử dụng tà giao, bắn một luồng dị năng nhớp nháp, nhơ nhuốc xuyên thẳng vào tâm trí Ji Hoon. Những âm thanh tà dâm, rít ráo không vang lên trong không khí, mà nó lẩn khuất, cào cấu trong màng nhĩ của vị linh mục: "Đến đây nào, Ju Ji Hoon... Bước vào hang ổ của ta đi. Ta có thể ngửi thấy cái mùi trinh bạch buồn nôn của ngươi từ cách xa mười dặm rồi..."
Đứng trước sự khiêu khích trực diện đầy tà ác ấy, Ji Hoon không hề nao núng lấy nửa li. Anh bỏ ngoài tai những tràng gào thét và lời nguyền rủa tục tĩu đang liên tục phun ra từ miệng con quỷ, vị linh mục điềm nhiên sải bước tới chiếc bàn học ở góc phòng.
Anh đặt vali xuống. Mặc cho phía sau lưng, chiếc giường rắn chắc đang rung lên rền rĩ, cọt kẹt bởi con quỷ đang điên cuồng giãy giụa hòng bứt đứt dây thừng để lao vào xé xác anh, Ji Hoon vẫn từ tốn lấy ra bình nước thánh, cây thánh giá bằng bạc tinh khiết cùng quyển Sách Lễ nghi La Mã dày cộm. Anh cẩn thận bày biện chúng thành một bàn thờ dã chiến, thao tác mượt mà không lỡ lấy một nhịp run rẩy.
Chỉ khi mọi thứ đã sẵn sàng, vị linh mục mới chậm rãi xoay người lại. Anh sải bước tiến đến cạnh giường, ánh mắt kiên định và uy quyền nhìn thẳng vào đôi con ngươi đỏ tươi của ác ma, cất giọng trầm ấm, dõng dạc vang vọng:
"Nhân danh Chúa Cứu Thế, ta ra lệnh cho ngươi phải câm miệng và lập tức rời khỏi thể xác của cậu bé này!"
Ji Hoon dứt khoát vung vẩy nước thánh lên gương mặt tà ác của sinh vật nọ. Đồng thời, bờ môi mỏng mím chặt giờ đây liên tục mấp máy, tuôn trào những câu kinh trừ tà bằng tiếng La-tinh cổ đại:
"Exorcizamus te, omnis immundus spiritus, omnis satanica potestas, omnis incursio infernalis adversarii... Vade retro, Satana! Et exi ab eo!" (Chúng ta trừ tà ngươi, mọi thần ô uế... Hãy lui ra, Satan! Và hãy ra khỏi người này!)
Ngay khi nước thánh chạm vào làn da Young Woo, những làn khói xám xịt lập tức bốc lên nghi ngút kèm theo mùi thịt khét lẹt. Con ác ma gầm rống lên, những âm thanh chói tai khiến vách tường rung chuyển. Nó há miệng, văng ra hàng tá lời nguyền rủa, báng bổ Đức Chúa Trời bằng chất giọng kinh tởm nhất.
Thế nhưng Ji Hoon đã đối mặt với việc này không biết bao nhiêu lần. Anh càng tụng kinh lớn tiếng hơn, khí thế hoàn toàn áp đảo. Anh dâng cao cây thánh giá bạc, ánh sáng từ kim loại phản chiếu ánh trăng trông chói lòa như một thanh gươm công lý, ép con quỷ phải khuất phục.
Ji Hoon siết chặt cây thánh giá, ánh mắt kiêu ngạo nhìn sinh vật đang quằn quại. Đối với anh, đây chỉ là một buổi lễ thanh tẩy lặp đi lặp lại không hơn không kém.
Sau một hồi gào thét cuồng loạn, thân ảnh trên giường đột nhiên tắt ngấm mọi âm thanh kháng cự.
Cậu trai trẻ lập tức đổ gục xuống nệm, mềm nhũn hệt như một con rối đứt dây. Thứ mùi lưu huỳnh tởm lợm, nghẹn ứ nơi cổ họng cũng từ từ tan biến. Không gian nháy mắt trở lại với sự tĩnh lặng và trong trẻo đến mức kỳ lạ.
Ji Hoon ngừng đọc kinh, nhíu mày quan sát thân thể mềm oặt của Young Woo ở trên giường.
Lúc này, cậu khẽ cựa quậy, từ từ mở bừng đôi mắt. Màu đỏ khát máu trong đôi con ngươi đã hoàn toàn biến mất, trả lại một màu đen láy, trong veo mà ngập nước hệt như một con cún lạc mẹ. Cậu cố gắng ngẩng đầu lên, cất chất giọng thều thào, đứt quãng vì kiệt sức:
"C-chuyện gì... anh... anh là...?"
"Tôi là linh mục Ju Ji Hoon, người được gia đình mời đến đây. Cậu có nhớ mình là ai không?" Ji Hoon vẫn nắm chặt cây thánh giá bằng bạc nguyên khối trên tay, giọng nói lạnh nhạt nhưng không giấu được sự dò xét.
"Tôi... là Choo Young Woo..." Young Woo cựa mình, cảm giác đau rát từ cổ tay bị dây thừng siết chặt đến rướm máu khiến cậu nhăn mặt ứa nước mắt. "A... đau... Cha cởi nó ra giúp tôi được không? Tay tôi đau quá..."
Mặc dù nhìn cậu nhóc hiện tại có vẻ bình thường, nhưng Ji Hoon vẫn chưa thể tin tưởng được ngay lập tức. Anh vươn tay, áp chặt thánh giá ngay giữa vầng trán đẫm mồ của Young Woo.
"In nomine Patris, et Filii, et Spiritus Sancti. Amen. Per hoc signum crucis, libera nos, Deus noster!" (Nhân danh Cha, Con và Thánh Thần. Amen. Qua dấu chỉ thập giá này, xin Thiên Chúa cứu chuộc chúng con!)
Theo quy luật thông thường, nếu tà linh vẫn còn lẩn khuất, kim loại thánh sẽ lập tức nung rực lên, thiêu đốt da thịt vật chứa và ép quỷ dữ phải hiện nguyên hình. Thế nhưng, trái ngược với mọi lo xa của Ji Hoon, Young Woo chỉ khẽ nấc lên một tiếng nức nở. Bề mặt da thịt tiếp xúc với thánh vật của cậu không hề bị cháy hay tỏa ra một tia khói đen nào.
"Được rồi. Tôi đã đuổi được con quỷ ấy ra khỏi người cậu rồi. Giờ tôi sẽ cởi trói cho cậu."
Ji Hoon lúc này mới nhẹ nhõm thu hồi cây thánh giá, triệt để buông lỏng phòng thủ. Anh cúi thấp người, vươn những ngón tay thanh nhã ra tháo gỡ những nút thắt đang cắn chặt cổ tay của cậu trai.
Ngay khi vòng dây gai góc cuối cùng tuột khỏi cổ tay và cổ chân Young Woo, Ji Hoon khẽ phủi nhẹ hai bàn tay. Anh chậm rãi ngẩng mặt lên, định buông lời hỏi han xem hộp y tế ở đâu để sơ cứu vết thương.
Tuy nhiên lời chưa kịp thoát khỏi môi thì bầu không khí bên trong phòng ngủ nháy mắt tuột dốc xuống âm độ, đặc quánh trở lại thứ mùi lưu huỳnh khai nồng, tởm lợm. Young Woo đột ngột ngẩng phắt dậy, đôi mắt lại nhuốm một màu đỏ rực tà ác.
Ji Hoon, vì bất ngờ chưa kịp phản ứng thì đã bị cậu nắm lấy. Ác quỷ với sức mạnh phi thường dễ dàng đè ngửa anh xuống chiếc giường rộng lớn.
"Ngươi—" Vị linh mục mở to mắt, kinh hãi nhìn trân trân vào gương mặt cậu trai đang kề sát chóp mũi mình.
"Thế nào cha cố bé nhỏ? Cảm giác chiến thắng có phải tuyệt lắm không?" Nó khẽ nheo mắt đỏ ngầu. "Ngươi ngây thơ thật đấy. Ngươi thực sự nghĩ rằng chỉ bằng vài ba giọt nước bẩn thỉu và dăm ba câu kinh rẻ rách của ngươi mà có thể tiêu diệt được ta sao? Ta chỉ đang phối hợp diễn một vở kịch nhỏ để ngươi tự tay dâng mình mở khóa cho ta thôi."
Sống lưng Ji Hoon lạnh toát, nhưng mười năm thực chiến giúp anh phản xạ nhanh như chớp. Ji Hoon cắn chặt khớp hàm, dồn toàn bộ sinh lực vào vòng eo săn chắc, hung hăng vặn người hòng hất văng con quỷ đang đè trên ngực mình ra.
Đồng thời, anh vung một cú đấm uy lực mang theo mười phần sức mạnh nhắm thẳng vào thái dương của ác ma. Lực va đập ngàn cân ép nửa thân trên của Young Woo loạng choạng, đổ gục sang một bên nệm. Chớp lấy cơ hội ngàn vàng ấy, tay còn lại của Ji Hoon lập tức vươn tới, chộp lấy cây thánh giá bằng bạc đang nằm lăn lóc.
"Cút ngay! Nhân danh Chúa..."
Thế nhưng, mọi giãy giụa của người phàm trước sức mạnh tuyệt đối của địa ngục chỉ như châu chấu đá xe.
Ác ma bật dậy, nó chỉ khẽ nghiêng đầu, vặn vẹo khớp cổ phát ra những tiếng răng rắc quỷ dị, hoàn toàn không hề hấn gì trước cú đấm của anh. Và chỉ trong một cái chớp mắt, bóng đen khổng lồ ấy lại chồm lên, lao vút về phía Ji Hoon hệt như một dã thú. Bàn tay to lớn, lạnh ngắt của nó vung ra, dễ dàng tóm gọn lấy cổ tay đang lăm lăm thánh giá của vị linh mục.
"Sức phản kháng của con chó săn xuất sắc nhất Giáo hội chỉ đến thế này thôi sao?"
Young Woo cười khẩy, tà ác dồn lực bóp mạnh.
Rắc...
Lực bóp tàn bạo đến mức xương cổ tay vị linh mục như muốn nát vụn.
"Aah!"
Ji Hoon đau đớn kêu lên một tiếng, những ngón tay mất lực buông thõng, cây thánh giá bằng bạc vừa chạm vào đã văng vút ra xa. Vị linh mục tuyệt vọng vung cánh tay còn lại lên định phản đòn, nhưng ác ma đã dễ dàng tóm gọn nốt. Lật ngược tình thế chỉ trong nháy mắt, Young Woo dứt khoát ép chặt cả hai cổ tay đang điên cuồng chống cự của Ji Hoon lún sâu xuống nệm, khóa ghim anh ngay trên đỉnh đầu. Đồng thời, hai đầu gối của nó đè nghiến lên hai bắp đùi đang giãy giụa của anh, triệt để khóa kín mọi đường lui.
Nó cúi đầu xuống hõm cổ anh, hơi thở nóng rực phả lên phần da nhạy cảm làm anh rùng mình. Ác quỷ trong hình hài của cậu trai tận lực hít một hơi thật sâu, tham lam thu nạp lấy mùi hương đặc trưng của vị linh mục - một thứ mùi pha trộn giữa mùi nhang trầm nhà thờ, nước thánh thanh khiết và trên hết là mùi hương của sự trinh bạch chưa từng bị vấy bẩn suốt hơn ba mươi năm.
"Ah... thơm quá..." Giọng nó khàn đặc nhục dục. "Cái mùi của một kẻ chưa từng nếm khoái lạc trần gian... nó làm ta hứng thú rồi đấy, cha cố ạ. Cha có biết thân xác trinh nguyên của cha mời gọi ta thế nào không?"
Cùng lúc đó, từ những góc khuất tăm tối nhất của căn phòng, vô vàn vệt đen ngòm bắt đầu trồi lên lúc nhúc. Khi Ji Hoon nhìn rõ nó là thứ gì thì anh không khỏi kinh hoàng trợn trừng hai mắt. Những khối vật chất đen ngòm đó dần vặn vẹo, biến đổi thành hàng chục sợi xúc tu to lớn và nhầy nhụa.
Vút! Vút!
Chúng lao đi xé gió, hung hăng vươn tới quấn chặt lấy hai cổ tay và hai cổ chân của vị linh mục. Những vòng thắt siết chặt lấy tứ chi của anh, sau đó tàn bạo kéo dạt ra bốn hướng. Cả cơ thể bị ép mở ra thành hình chữ X vô cùng nhục nhã, bóp nghẹt mọi khả năng giãy giụa.
"Buông ta ra! Đồ quỷ dữ dơ bẩn!" Ji Hoon cố gắng vặn vẹo cơ thể trong vòng dây, nhưng lực siết của mấy xúc tu trơn tuột này thật quá kinh hoàng, đến việc xoay nhẹ cổ tay cũng bất khả thi.
Mặc dù lâm vào tình thế tuyệt vọng, nhưng Ji Hoon vẫn cố chấp ngửa cổ, bờ môi mỏng liên tục nhép lại, tuôn trào hàng loạt những câu kinh trừ tà bằng tiếng La-tinh cổ đại. Anh lớn tiếng kêu gọi sức mạnh của ánh sáng, khẩn thiết cầu xin Đức Chúa Trời giáng tia sét xuống trừng phạt thứ sinh vật nhầy nhụa đang bò trườn trên cơ thể mình.
"Ngôi Lời đã trở nên người phàm! Ta nhân danh Chúa, xua đuổi ngươi xuống vực thẳm..."
Nghe những âm thanh vang vọng chói tai, ác quỷ khẽ nhăn mặt khó chịu. Nó đang an vị ở khoảng trống giữa hai chân của Ji Hoon, đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào khuôn mặt đang đỏ bừng vì phẫn nộ của linh mục.
"Ngươi ồn ào quá. Cất công mang thân xác này đến tận giường dâng cho ta, vậy mà cái miệng nhỏ của ngươi lại cứ lải nhải mấy câu kinh nhàm chán đó. Để ta giúp ngươi làm một việc có ích hơn nhé."
Lời vừa dứt, ác ma lập tức điều khiển một nhánh xúc tu to bằng bắp tay con nít, rỉ nước dâm trườn ngoằn ngoèo lên phía trên. Đầu xúc tu nhớp nháp chà xát qua lại quanh gò má anh, sau đó thô bạo cạy mở khớp hàm đang run rẩy của Ji Hoon.
"Ah—không... buông... ưm!"
Cái xúc tu đen ngòm có phần đỉnh tròn xoe, béo mập chui vào sâu bên trong khoang miệng ướt át của linh mục. Chiếc vòi thịt trơn tuột đẩy lùi chiếc lưỡi rụt rè của Ji Hoon xuống tận cuống họng, chặn đứng mọi lời cầu nguyện vô vọng. Hơn thế nữa, nó còn chủ động rỉ ra một thứ chất dịch sền sệt, mang mùi vị ngòn ngọt, tanh tanh, ép vị linh mục phải nuốt trọn thứ chất lỏng ghê tởm đó.
Cổ họng Ji Hoon nghẹn ứ, lồng ngực phập phồng liên hồi vì thiếu dưỡng khí, chỉ còn biết phát ra những tiếng ư ư ngột ngạt, nhục nhã.
Thành công làm vị linh mục xinh đẹp câm miệng. Nó khẽ vung tay, thêm những vòi bạch tuộc khác lại vươn dài ra, hung hăng lao tới cắn xé toàn bộ lớp trang phục tôn nghiêm trên người đối phương. Chúng xé nát chiếc áo các phép màu trắng tinh khôi, giật phăng hàng cúc nhựa của chiếc áo chùng thâm đen tuyền, vứt luôn sợi dây các phép màu tím vương vãi xuống sàn. Tiếp đó, bầy xúc tu dứt khoát lột tuột chiếc quần tây cùng lớp đồ lót bên trong, phơi bày trọn vẹn cơ thể của Ji Hoon ra trước ánh sáng trăng mờ ảo.
Young Woo điều khiển một sợi xúc tu khổng lồ trơn tuột, rỉ đầy dịch nhầy từ từ trườn lên từ bắp chân. Nó quấn siết vài vòng quanh cặp đùi săn chắc của vị linh mục. Thứ chất lỏng tà dâm từ thân xúc tu bôi trét lên da thịt anh, khiến hai bắp đùi màu mật ong trở nên bóng lưỡng, ướt át và dâm dật dưới ánh trăng.
Sau khi đã thưởng thức đủ sự tương phản tuyệt mỹ giữa sắc đen ngòm của quỷ dữ và làn da trinh nguyên của con người, đỉnh xúc tu mang vô số giác mút nhỏ xíu mới trườn vào giữa háng, dứt khoát quấn chặt lấy dương vật đang say ngủ của Ji Hoon. Lập tức liền sục sạo lên xuống. Dịch nhầy từ xúc tu không ngừng ứa ra, bôi trơn toàn bộ thân trụ, tạo ra những âm thanh lép nhép dâm loạn vang vọng khắp bốn bức tường.
"Mmphh!!!"
Đầu óc Ji Hoon như nổ tung. Đám xúc tu ấy vừa mềm lại vừa trơn ướt, chúng bao bọc, siết lấy con cặc của anh mà liên tục tuốt lộng, mang lại một cảm giác sung sướng đáng ghét vô cùng.
Trải qua hơn ba mươi năm cuộc đời tu hành, đừng nói là người khác, ngay cả chính đôi bàn tay của anh cũng chưa từng một lần vuốt ve hay chạm vào mình, ngoại trừ những lúc tắm rửa vệ sinh. Vậy mà giờ đây, anh sắp xuất tinh chỉ vì một cái vòi bạch tuộc tởm lợm.
Đồng thời, hai sợi xúc tu mang kích thước nhỏ hơn cũng đang trườn bò trên ngực anh. Bề mặt chi chít những giác mút của chúng lướt trên da anh, rồi bất ngờ dán chặt vào hai núm vú trinh nguyên nhỏ xíu màu hồng phấn. Những nốt giác mút lạnh ngắt bám rít lấy quầng vú màu hồng trinh nguyên. Mỗi khi chúng nhấc lên, bề mặt da thịt lập tức in hằn những vòng tròn tụ máu đỏ chót.
Làn sóng khoái cảm hoang đường từ núm vú và dương vật đâm thủng mọi rào cản luân lý, nung chảy dòng máu thanh khiết đang chảy dọc trong huyết quản của anh.
Đúng lúc này, vòi thịt lớn bên trong khoang miệng đột ngột ngọ nguậy. Nó không chịu nằm yên mà trườn mạnh, đâm lút cán vào tận sâu cuống họng anh. Cảm giác nghẹn ứ kịch liệt ập đến khiến Ji Hoon trợn trắng hai mắt. Dị vật trơn tuột, thô bạo đụ vào vách họng mỏng manh, tước đoạt toàn bộ dưỡng khí khiến nước mắt sinh lý của vị linh mục trào ra giàn giụa. Anh đau đớn ưỡn cong cần cổ, lồng ngực phập phồng nôn khan trong tuyệt vọng.
"Ư... ực... oẹ!"
Young Woo nhìn gương mặt góc cạnh đỏ lựng lên vì sắp thiếu dưỡng khí, đôi mắt xinh đẹp giàn giụa nước vì bị xúc tu chèn lút cán tận cổ họng của vị linh mục thì không khỏi bật cười hài lòng. Nó dứt khoát vẫy tay, thu hồi nhánh xúc tu to lớn, nhầy nhụa ra khỏi khoang miệng ướt át của đối phương.
Bóp... phọt!
Âm thanh ma sát ướt nhẹp vang lên khi khối thịt trơn tuột rút ra. Một sợi chỉ bạc dâm mị, đặc quánh kéo dài từ khóe môi đang sưng tấy của Ji Hoon rơi rớt xuống tấm nệm, cái lưỡi đỏ tươi cũng thè ra ngoài nằm vắt vẻ bên khóe miệng, họa nên một bức tranh đồi bại vô cùng.
"Sao thế?" Young Woo cúi sát mặt, dùng ngón tay cái miết nhẹ lên giọt nước mắt sinh lý đang lăn dài trên gò má Ji Hoon. "Khóc thảm thương quá vậy? Ngươi nói cho ta nghe xem, cái miệng nhỏ vừa mới tụng kinh Chúa nay ngậm vòi thịt của quỷ có ngon không?"
Lấy lại dưỡng khí, Ji Hoon há hốc miệng thở dốc liên hồi. Anh cố gắng khép chặt hai đùi lại để trốn tránh, nhưng những vòng thắt xúc tu dứt khoát khóa chặt mọi cử động.
"K-không... hức... dơ bẩn quá... tha cho ta... xin ngươi... dừng lại đi thứ ác ma khốn nạn... ta là người của giáo hội... ứm... ah... sướng... đừng... ta cấm ngươi... á!"
"Dơ bẩn sao? Cái miệng thì chửi rủa, nhưng cái cặc trinh nguyên của ngươi thì đang rỉ nước, nứng đến mức giật nảy lên trong tay ta đây này."
Như để chứng minh lời nói của mình. Young Woo lập tức truyền thêm ma lực, gia tăng tốc độ ma sát lên mức tối đa.
Cùng lúc đó, hai nhánh xúc tu trên ngực càng ra sức nhào nặn đôi gò bồng đảo màu nâu láng mịn. Chúng kéo căng hai núm vú đến mức sưng đỏ tấy lựng, trướng đau hệt như sắp rỉ ra dòng sữa ngọt ngào.
"Á á á... hức... dừng... ta xin ngươi... đừng... ta sắp... không được... Chúa ơi... ta sắp—ahhhhh!"
Ji Hoon ngửa cổ gào thét thất thanh. Anh oằn mình nảy lên không trung, hai mắt dại đi vì cơn cực khoái ập đến.
Ngay tức khắc, dòng tinh dịch thanh khiết xối xả xịt thẳng ra ngoài không khí hệt như một đài phun nước. Những tia chất lỏng trắng đục dâm tà tưới ướt sũng cả mớ xúc tu đang quấn lấy thân cặc.
Young Woo vươn những ngón tay thon dài, nhàn nhã quệt lấy một ít tinh trùng dính dớp do chính vị linh mục vừa phóng thích. Ngay sau đó, nó bôi trét thứ hỗn hợp dâm tà ấy lên gò má đang ửng đỏ của đối phương.
"Mới nếm thử vài cái vuốt ve cỏn con của đám xúc tu mà ngươi đã bắn nước dầm dề thế này sao?" Young Woo cất giọng. "Nhưng chưa xong đâu. Đêm nay, ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị sung sướng thực sự của chốn địa ngục là như thế nào."
Dứt lời, hai nhánh xúc tu đang quấn chặt quanh lồng ngực Ji Hoon thu nhỏ kích thước lại. Từ những vòi bạch tuộc to bản, chúng nhanh chóng biến đổi thành hai sợi tua mỏng, bé xíu.
Hai xúc tu nhí trườn quanh đỉnh ti sưng tấy một vòng và tiết ra thứ dịch nhầy tanh tưởi làm chất bôi trơn. Sau đó, những mũi nhọn bé xíu ấy nhắm thẳng vào trung tâm nụ hoa màu hồng đã sưng tấy, rồi chúng đâm xuyên qua khe hở li ti - nơi vốn dĩ chỉ tồn tại những tuyến sữa đã thoái hóa của nam giới.
"Ngươi... đừng... cái gì—áh!!!"
Ji Hoon trợn trừng hai mắt, kinh hãi nhìn xuống lồng ngực mình. Hàm răng anh cắn ngập lấy bờ môi dưới đến tứa máu tươi. Gân xanh nổi dọc vầng trán đẫm mồ hôi, tuyệt vọng gồng mình chờ đợi một cơn đau đớn xé rách thịt da chuẩn bị ập tới.
Thế nhưng, có lẽ ma thuật tà ác từ địa ngục đã luồn lách vào máu, cải tạo hoàn toàn hệ thống thần kinh của vị linh mục đáng thương. Thay vì mang đến cảm giác đau nhói thấu xương như anh tưởng, những sợi xúc tu nhỏ xíu ấy lại tạo ra một luồng khoái cảm kỳ dị vô cùng.
Đám vòi thịt ma quái không ngừng ngọ nguậy, thụt ra thụt vào bên trong lỗ vú bé tí. Kích thước của chúng giãn nở, ma sát trực tiếp vào thành ống dẫn nhạy cảm sâu bên trong núm vú, tạo ra cảm giác ngưa ngứa, nhồn nhột ở đầu ti. Các xúc tu càng ra sức đâm ngoáy thì hai đầu vú sưng tấy lại càng nứng đến mức bứt rứt, điên cuồng. Đầu óc mụ mị đi, Ji Hoon lúc này chỉ hận không thể tự bứt hai cái vòi kia vứt đi, để chính tay mình được ngắt nhéo hai cái núm dâm đến khi đã ngứa thì thôi.
"Ưm... á á... Chúa ơi—dừng lại... b-bên trong... ngứa quá... ahhhh!"
Trong lúc Ji Hoon còn đang vùng vẫy tuyệt vọng, cong người rên rỉ giữa biển khơi khoái cảm dị biệt, bàn tay to lớn, lạnh toát của Young Woo đã cho cái xúc tu quấn chặt lấy dương vật của Ji Hoon rời đi, và thay thế bằng bàn tay lạnh lẽo của mình.
"Ngươi... định làm gì... buông ra... á!" Ji Hoon giật mình kêu lên, nhưng đã quá muộn.
"Ngoan nào, một chút quà nhỏ của ta dành tặng cho ngươi."
Ngay tức khắc, ác ma truyền thẳng một luồng ma lực hắc ám đặc quánh, nóng rực như dung nham từ lòng bàn tay xâm nhập vào sâu bên trong cơ thể vị linh mục.
"AAAAGHH!!!"
Ji Hoon gào thét thất thanh, hai bắp đùi thon dài giãy giụa điên cuồng. Một cơn nóng rát dữ dội bùng phát ngay giữa háng anh. Dưới bàn tay thao túng của ma quỷ, vùng da thịt bằng phẳng phía sau tinh hoàn bắt đầu nứt toác, tự động tách ra và gấp nếp lại. Một khối thịt đỏ hỏn nhô lên, mọng nước, thô bạo định hình thành một khe rãnh ướt át, hồng hào.
"Ah... ahhhh! Không... cái gì thế này... Chúa ơi..." Ji Hoon nấc nghẹn, cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó ở dưới háng của mình đã bị thay đổi.
Thế nhưng, ác mộng chưa dừng lại ở đó. Vùng lồng ngực cũng bắt đầu sinh ra phản ứng vặn vẹo kinh hoàng không kém.
Hai nhánh xúc tu nhỏ vốn dĩ đang cắm ngập sâu bên trong lỗ vú của Ji Hoon đột nhiên rung lên bần bật. Chúng không chỉ đâm thọc bôi trơn nữa, mà còn bắt đầu bơm từng đợt ma thuật dạng lỏng sền sệt vào tận sâu bên trong các mô tuyến ngực.
Hai khối cơ ngực nam tính màu bánh mật của vị linh mục sưng phồng lên, lớn nhanh như thổi. Lớp da ngực bóng bẩy căng giãn ra hết cỡ, đẩy khối thịt nhô cao vút lên tạo thành hai bầu vú đẫy đà, nặng trĩu. Chúng căng tròn hệt như hai quả bóng chứa đầy nước, rung lên tưng tưng theo từng nhịp thở dốc. Trọng lượng mới mẻ, trĩu nặng đè ép xuống lồng ngực làm Ji Hoon tức thở. Hai nụ hoa vốn dĩ nhỏ nhắn nay phình to ra bằng quả nho. Ngay chỗ lỗ vú bị xúc tu cắm vào, dường như đang trào ngược ra chất lỏng màu trắng đục trông như sữa.
Ji Hoon hoảng loạn nhìn chằm chằm xuống hai bầu vú khổng lồ, căng ứ sữa dâm vừa mọc ra ngay trên ngực chính mình.
"Ngươi... ác ma khốn kiếp! Ngươi làm cái trò quỷ quái gì với cơ thể ta vậy?! Dừng tay lại mau... trả lại thân xác cho ta... á... hức..."
Đáp lại tiếng khóc lóc thảm thiết đó, nó chỉ bật cười. Con quỷ vươn tay bóp mạnh lấy một bên vú to mọng mới nhú của anh, thô bạo nhào nặn làm Ji Hoon ré lên rên rỉ. Sau đó, nó vẫy nhẹ một ngón tay trong không khí, lập tức triệu hồi một chiếc gương pha lê cỡ lớn bọc viền vàng cổ kính từ cõi hư vô. Ma pháp bóng tối nâng chiếc gương khổng lồ bay vút lên, lơ lửng ngay phía trên đầu họ.
"Ngoan ngoãn mở to mắt ra mà nhìn xem kiệt tác tuyệt mỹ của ta đi." Young Woo ra lệnh.
Theo phản xạ tự nhiên của một kẻ đang hoảng loạn, Ji Hoon ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn lên hình ảnh phản chiếu rõ nét trên trần nhà.
Ngay khoảnh khắc ấy, nhận thức của vị linh mục như muốn vỡ nát.
Trong tấm gương pha lê cổ kính, phản chiếu khuôn mặt góc cạnh, sắc lạnh của vị linh mục nay đỏ ửng vì nhục dục. Ngay bên dưới bờ vai vững chãi của đàn ông, hai bầu vú ngoại cỡ trĩu nặng đang xối xả phun sữa . Và chướng mắt nhất, nơi hai bắp đùi săn chắc đang mở toang, biểu tượng nam tính đã bị tước đoạt hoàn toàn, thay thế bằng một đụn mu nây nẩy, rỉ dâm thủy nhóp nhép, đỏ hỏn như đang thèm khát được lấp đầy.
"Ngươi thấy thế nào?" Young Woo đắc ý nhếch mép cười khẩy. Nó cho bầy xúc tu tí hon tạm thời rút ra khỏi lỗ vú.
Ngay khoảnh khắc dị vật rút lui, vách thịt bên trong bầu ngực khổng lồ lập tức phản ứng mãnh liệt. Từ sâu bên trong bầu vú mới mọc, những tia sữa trắng đục xối xả phun trào ra ngoài không khí, như hai cột nước nhỏ.
Ji Hoon trố mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cái cơ thể nữ tính hóa, đang phun sữa dầm dề của chính mình.
"Dơ bẩn quá... kinh tởm quá! Ngươi thà giết ta đi! Giết ta ngay lập tức đi, đồ ác quỷ! Ta xin ngươi, đâm xuyên qua tim ta đi, đừng chà đạp thân xác ta thêm một giây phút nào nữa... hức!"
"Giết ngươi sao? Ngươi nhìn lại hình bóng tuyệt mỹ của mình trong gương đi." Young Woo châm biếm đay nghiến. "Một cơ thể dâm đãng và khát tình đến nhường này, ta làm sao nỡ lòng nào phá hủy nó cơ chứ? Ngươi phải sống, sống để dùng cái cơ thể mới mẻ này ngoan ngoãn hầu hạ dục vọng của ta mỗi ngày."
Vừa dứt lời, ác ma lập tức cúi gập người xuống. Nó há miệng, ngậm trọn lấy một bên bầu vú núng nhính đang phun sữa.
Hai má Young Woo hóp lại, tạo ra một áp suất chân không thít chặt cả quầng vú màu hồng nhạt cùng núm ti sưng tấy vào khoang miệng của mình. Chiếc lưỡi mềm mại gảy qua gảy lại trên đầu vú, kích thích dòng sữa trắng đục liên tục tiết ra, nhiều đến nỗi không kịp nuốt trôi đã trào ngược ra hai bên khóe mép.
Cùng lúc đó, Young Woo hoàn toàn không bỏ bê bên vú còn lại. Một nhánh xúc tu bằng thịt trườn lên, chăm sóc quả núi múp míp đang căng trướng kia. Những chiếc giác mút quỷ dị liên tục co bóp, hút chặt nụ hoa nhạy cảm.
Kích thích bạo liệt từ đầu ti trực tiếp giật một đường dây thần kinh xuống tận vùng bụng dưới. Tử cung mới mọc nằm sâu bên trong ổ bụng. Ji Hoon bắt đầu co thắt dữ dội.
"Ưm... hức—dừng... chậm thôi... xin ngươi... đừng hút vú ta nữa... ứm... khó chịu quá... ah...!" Ji Hoon rên rỉ nghẹn ngào.
Lượng dâm thủy tích tụ tràn trề nơi khóe huyệt, sôi sục tìm đường giải phóng. Khoái cảm hoang đường ứ đọng tạo thành một áp lực như cảm giác mắc tè, đánh sập mọi nỗ lực nhẫn nhịn của kẻ tu hành.
"D-dừng... dừng lại đi... ưm... hức... thả ta ra..." Ji Hoon lắp bắp, nước mắt giàn giụa. Eo xinh của anh vô thức uốn éo, hai bắp đùi thon dài gồng cứng, vô thức muốn cọ xát vào nhau hòng xoa dịu cơn ngứa ngáy muốn phát điên nơi hạ bộ. "Ở dưới... hức... ở dưới lỗ đó lạ quá... trướng quá... bứt rứt quá... có cái gì đó sắp trào ra... ahhhhh!"
Nghe thấy tiếng rên rỉ mềm nhũn đó, Young Woo bấy giờ mới luyến tiếc nhả bầu vú căng mọng ra khỏi cái miệng ướt át của mình. Nó ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào bộ dạng hạ tiện của vị linh mục, liếm mép cười tà:
"Ở dưới muốn ra sao? Đâu, để ta xem thử cái miệng nhỏ bên dưới của ngươi thèm khát đến mức nào rồi."
Nói đoạn, Young Woo trườn người di chuyển xuống phía dưới. Bầy xúc tu ma quỷ lập tức nhịp nhàng phối hợp như có thần giao cách cảm. Những vòng thắt đang ghim chặt cổ chân Ji Hoon ở tư thế chữ X đột ngột thay đổi phương hướng. Chúng bạo lực đẩy gập hai đầu gối của anh lên, sau đó ép hai bắp đùi thon dài phải giạng rộng sang hai bên hết cỡ hệt như tư thế cánh bướm.
Ngay khi đôi chân bị khóa cứng ở tư thế mở toang, một nhánh xúc tu to bản, trơn tuột khác vươn ra luồn dưới khe lưng, nâng bổng vòng eo thon gọn cùng cái mông đào của anh nhô cao lên không trung. Tư thế mở rộng này ép cái bướm non nớt phơi bày lồ lộ ngay trước tầm mắt ác ma hệt như một bữa tiệc thịnh soạn. Hai mép thịt nộn sưng đỏ tấy lựng, không ngừng co bóp, nhả ra những sợi dâm thủy trong suốt.
Young Woo kề sát khuôn mặt điển trai vào ngay giữa háng đối phương. Hơi thở nóng rực mùi diêm sinh của ác quỷ phả thẳng vào khe thịt hồng hào. Nó vươn chiếc lưỡi dài đỏ tươi, tà dâm liếm một đường ướt nhẹp từ dưới lên trên, quét dọc theo khe rãnh ngập úng nước dâm.
"Á! Đừng... nhột... ưm~... đừng liếm..." Ji Hoon giật thót mình. Cái mông cong mẩy vô thức nảy lên định bỏ trốn, nhưng nhánh xúc tu to lớn dưới eo đã dứt khoát khóa chặt anh lại,
"Ngọt lắm," Young Woo lầm bầm trong cổ họng. Ngay khi vách thịt mỏng manh mở hé ra vì cái liếm ướt át, đầu lưỡi quỷ quyệt của nó bất ngờ đổi hướng. Nó nhắm chuẩn xác hạt le mập mạp, sưng tấy đang trồi hẳn ra ngoài khe thịt. Young Woo ngậm trọn lấy viên trân châu nhạy cảm đó, ra sức mút mát chùn chụt, rồi dùng đầu lưỡi đá liên hồi vào đốm thịt mẫn cảm.
Cơ quan đĩ điếm mới mọc đó không ngờ được liếm láp lại sung sướng đến kinh hồn bạt vía. Chỉ mới vài đường lưỡi thô bạo đùa bỡn mà cả bím nhỏ đã giật nảy lên tê rần. Chúa ơi, đúng là miệng lưỡi ma quỷ. Ji Hoon chịu không nổi, lồng ngực cong lên hết cỡ hình cánh cung, vô thức hẩy lồn non chà xát thẳng vào mặt ác ma hòng tìm kiếm thêm sự cọ xát.
"Aaa! Không được! R-ra rồi... hức... đừng mút... ra mất—Aaahhh!!"
Phụt... Xè xè...
Ngay khoảnh khắc đó, từ sâu bên trong chiếc bím hồng hào vừa mới thành hình, một dòng nước trong suốt hòa lẫn dâm thủy xối xả vọt ra ngoài không khí với áp lực kinh hoàng. Cột nước dâm xịt thẳng vào miệng, mũi, gò má... làm ướt sũng cả khuôn mặt của ác ma đang kề sát mặt ở đó.
Khác hoàn toàn với lần giải phóng tinh trùng chớp nhoáng của nam giới, cơn cực khoái nữ tính này kéo dài lê thê và giật tung từng tế bào trên cơ thể. Ji Hoon co giật bần bật, mười đầu ngón chân cuộn tròn lại cào cấu vào khoảng không. Anh há hốc miệng thở dốc, nước bọt trào ra khỏi khóe môi sưng tấy, hai mắt dại đi, hoàn toàn đánh mất khả năng tư duy logic. Lần đầu tiên trong hơn ba mươi năm tồn tại, vị linh mục đồng trinh tự mình nếm trải sự thăng hoa mãnh liệt đến như vậy.
"Chậc chậc... Cha đang bắn nước thánh làm phép thanh tẩy cho ta đấy à?" Young Woo đưa ngón tay cái quệt đi dòng dâm thủy đang chảy dọc trên má mình. "Chỉ mới bị liếm một cái mà đã phun nước ướt cả mặt ta rồi này. Linh mục gì mà dâm đãng hệt như chó cái đến kỳ phát tình vậy hả?"
"N-ngươi... hức... im đi... đừng nói nữa... huhu... đồ khốn... dừng lại...!" Ji Hoon khóc nấc lên thảm thiết, cả cơ thể bủn rủn, xụi lơ trên nệm. Anh cố gắng nhép miệng phản bác hòng vớt vát chút liêm sỉ.
Tuy nhiên, ác ma vĩnh viễn không bao giờ ban phát sự nhân từ. Nó búng tay một tiếng tách!
Nhận được mệnh lệnh, những nhánh xúc tu đen ngòm, to lớn mang theo vô số giác mút gồ ghề lập tức trườn tới như rắn độc, hung hăng tấn công thẳng vào cái bím non còn giật giật vì vừa mới trải qua trận cao trào.
Một sợi vòi bạch tuộc nhỏ lại mò đến hột le cực kỳ sưng to, trồi lên giữa khe thịt. Bầy giác mút li ti bám riết lấy điểm mẫn cảm.
"Ah... hức... đừng chà chỗ đó... ứm... nhạy cảm lắm... k-không muốn... aaa! Bắn... ta lại bắn mất... hức!" Anh oằn mình kháng cự, nhưng những vòng thắt xúc tu to bản đã ghim chặt tứ chi anh xuống nệm.
Chưa để vị linh mục kịp thở dốc, nhánh xúc tu thứ hai mang kích thước to bằng cổ tay trẻ con không hề báo trước, dứt khoát thúc mạnh một nhịp vào sâu bên trong huyệt động chật hẹp.
Phập!
"Áaaa!!!"
Lồn trinh mới mọc còn non nớt, mà phải chịu sự thâm nhập thô bạo như vậy. Tầng tầng lớp lớp nếp nhăn ướt đẫm dâm thủy hoảng loạn co thắt, như muốn bài trừ dị vật ra ngoài. Nhưng sợi xúc tu vẫn tàn nhẫn nong rộng lối vào, liên tục đâm thụt, chọc ngoáy vào tận cùng cổ tử cung. Sự va chạm thô lỗ khuấy đảo vũng dâm thủy nhão nhoét, nhồi ép không khí ra ngoài tạo thành những âm thanh nhóp nhép vô cùng dâm ô.
"Sâu... sâu quá... ôi Chúa ơi... hức... rút—rút thứ đó ra đi... á a... đừng đâm vào chỗ đó... ứm!" Ji Hoon điên cuồng lắc đầu, tiếng rên rỉ vỡ vụn.
"Rút ra sao? Cái lồn của ngươi đang mút chặt lấy vòi thịt của ta như vậy mà bảo ta rút ra? Thật là dối trá." Young Woo nhếch mép, thỏa mãn ngắm nhìn bộ dạng dâm đãng thảm hại của vị linh mục. "Nhưng một lỗ thì làm sao thỏa mãn được con đĩ khát tình như ngươi chứ."
Ngay lập tức, nhánh xúc tu thứ ba luồn lách xuống khe mông cong mẩy màu bánh mật. Nó tẩm đầy thứ dịch nhầy trơn trượt. Đỉnh xúc tu tròn xoe, chọc chọc vào lỗ cúc hoa màu hồng đang khép chặt vì sợ hãi hòng thăm dò, rồi đột ngột chèn bạo lực vào trong.
"A a a! Lấy ra đi... ưm... đau quá... hức... xin ngươi... t-ta chết mất!"
Ji Hoon ngửa bặt cổ ra sau, gân xanh nổi dọc trán, đôi mắt trợn ngược. Thân thể nhạy cảm triệt để bị lấp đầy. Trên ngực, bầy giác mút vẫn kiên trì vần vò hai quả núi đôi căng mọng, hút cạn từng giọt sữa ngọt ngào. Dưới háng, một nhánh nghiền nát hạt le, một nhánh thọc lút cán vào bướm non, một nhánh dập liên hồi vào lỗ đít chật hẹp.
Khối lượng thịt ma quỷ khổng lồ nhồi nhét quá mức căng đầy. Nước mắt đau đớn túa ra, giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp. Cả cơ thể ra sức vặn vẹo trong đám xúc tu, nhìn đến tội nghiệp.
Thế nhưng, sự tra tấn thể xác ấy chỉ kéo dài không quá vài chục giây.
Thứ chất lỏng nhớp nháp tiết ra từ đám xúc tu có vẻ không đơn thuần là chất bôi trơn, mà còn chứa cả ma pháp kích dục. Nó ngấm sâu vào từng mao mạch, từng nếp nhăn ướt át bên trong hai lỗ nhỏ, phong bế mọi dây thần kinh cảm giác đau đớn. Nỗi đau xé thịt lóc xương ban nãy bỗng chốc bay biến, nhường chỗ cho một ngọn lửa dục vọng nóng hừng hực, ngứa ngáy đến tận xương tủy.
"Ưm... ngứa quá... sao lại..." Ji Hoon bối rối vì cảm giác ngứa ngáy, nhột nhạt bắt đầu dâng lên từ cả lỗ lồn cùng lỗ đít đang bị xúc tu chèn ép.
Và bầy xúc tu dưới sự điều khiển của Young Woo không đâm thụt một cách vô tri cứng nhắc như những công cụ bạo dâm thông thường. Dưới sự điều khiển tinh vi của quỷ dữ, những vòi thịt ma quái ấy mềm oặt ra, uốn lượn, len lỏi tìm kiếm mọi ngóc ngách bên trong cơ thể Ji Hoon.
Bên trong cái lồn múp ướt nhẹp, nhánh xúc tu to lớn cong gập lại, những giác mút nham hiểm trên thân nó liên tục miết dọc theo vách thịt phía trước.
Lép nhép...
Đỉnh xúc tu trơn tuột ma sát chuẩn xác vào một điểm gồ ghề nhạy cảm ẩn sâu bên trong ống âm đạo.
Cùng lúc đó, nhánh xúc tu bên dưới lỗ đít hồng xinh cũng cong lên, móc lốp thẳng vào tuyến tiền liệt của đàn ông. Nó bám rễ tại đó, liên tục day dưa, cọ xát và nghiền ép chỗ thịt sưng tấy với tốc độ ngày một tăng dần. Và ở bên ngoài, nhánh vòi nhỏ nhắn vẫn không ngừng rung bần bật, bú mút lấy hạt le đang trướng to bằng hạt đậu.
"Ưm... á! K-không... chỗ đó... ah..."
Ji Hoon giật nảy mình, toàn bộ cơ bắp căng cứng. Sự tấn công bạo liệt, dồn dập vào cùng lúc ba tử huyệt khoái cảm khiến đại não vị linh mục hoàn toàn chìm vào đê mê.
Anh muốn gào thét rủa xả, muốn cầu xin Chúa trời cứu rỗi, nhưng âm thanh thoát ra khỏi vòm họng lại từ từ biến dị, pha lẫn vào đó là thứ âm sắc nức nở, lẳng lơ đến dâm tình
"Ư—aah... sâu... sâu quá... hức... đừng móc vào chỗ đó... á á... chịu không nổi... ứm~"
Khoái cảm quá mức chịu đựng khiến lồng ngực anh tức tối.
"Chậm... chậm một chút... xin ngươi... ưm... ta chịu không nổi... ah~" Ji Hoon lắp bắp. Rõ ràng là muốn bảo dừng lại, nhưng cái eo thon gọn, dẻo dai của người đẹp lại vô thức uốn éo lên cao, tự động đẩy cái mông đào cong mẩy và chiếc lồn ướt nhẹp về phía trước, tham lam nuốt trọn lấy dị vật nhầy nhụa vào sâu hơn nữa.
Sự mâu thuẫn giữa vẻ mặt đau khổ, cắn môi nhẫn nhịn và sự thành thật, dâm dật của vị linh mục thánh khiết khiến Young Woo nở một nụ cười thỏa mãn. Ác ma cúi xuống, vươn ngón tay trỏ dính đầy nước dâm thô miết lên đôi môi mím chặt của đối phương.
"Lúc nãy còn chửi bới ta dơ bẩn, gào khóc đòi chết cơ mà? Sao bây giờ tiếng khóc lại biến thành tiếng rên rỉ nũng nịu gọi cặc thế này?"
Bị vạch trần tâm tư nhục nhã, Ji Hoon nhắm nghiền hai mắt, lắc đầu quầy quậy. Nước mắt tủi nhục trào ra nóng hổi.
"Không... hức... không phải... ta không có... á á... đừng đâm chỗ đó... ưm~ sướng... sướng quá... Chúa ơi tha tội cho con... ahhhh!"
Mặc cho sự phủ nhận yếu ớt đến thảm thương của vị linh mục, Young Woo ra lệnh cho bầy xúc tu đẩy nhanh tốc độ lên mức tối đa.
Bạch! Bạch! Bạch!
Âm thanh xác thịt va chạm vang dội liên hồi. Hai vòi bạch tuộc khổng lồ bên trong cơ thể anh bắt đầu nện như điên. Chúng thậm chí còn căng trướng, lớn thêm một vòng, nông toác bờ môi lồn sưng tấy, rút ra đến tận cửa miệng lỗ rồi lại cắm phập vào trong. Những nốt sần sùi ma sát triệt để các điểm sướng ở trong âm đạo cùng lỗ đít.
Lồng ngực của anh ưỡn cong lên không trung hình cánh cung. Hai bầu vú to lớn, nặng trĩu tưng tưng theo từng nhịp nắc, xịt những tia sữa trắng đục tung tóe khắp nơi. Ji Hoon không nhẫn nhịn nổi nữa, cái miệng xinh đẹp mở to, dãi rớt kéo sợi, thả phanh cho những tiếng rên la dâm đãng, đê tiện nhất thoát ra ngoài, hòa cùng tiếng nước nhớp nháp dưới hạ bộ.
"Ahhhh! Đâm ta... đâm sâu nữa đi... ư a... sướng... sướng chết mất... aaa"
Trải qua hàng trăm cú đâm rút tàn bạo từ vòi bạch tuộc, vách thịt non nớt bên trong chiếc bím hồng hào đã ngoan ngoãn mềm nhũn ra. Hai mép bướm sưng đỏ tấy lựng, bị cọ xát đến lật cả thịt nộn ra ngoài, liên tục nhóp nhép, tiết ra hàng lít dâm thủy trong suốt, làm mọi chuyển động càng thêm trơn tru.
"Linh mục đáng kính rốt cuộc cũng chịu thừa nhận bản thân sướng phát điên rồi sao? Ngươi vứt bỏ Đức tin nhanh thật đấy." Young Woo dùng ngón tay trỏ, luồn lách giữa đám xúc tu mà chạm vào cái hột le mập mạp của Ji Hoon. "Thế nhưng, dăm ba cái vòi bạch tuộc lạnh ngắt này vẫn chưa đủ để lấp đầy cái lỗ lồn dâm đãng của ngươi đâu."
Vừa nhả từng chữ thao túng, ác ma dứt khoát quỳ thẳng dậy. Nó đưa tay tháo khóa quần.
Ngay tức khắc, một khối cự vật khổng lồ, đỏ au, nổi đầy gân xanh chằng chịt hung hăng bung ra, bật nảy bật trong không khí. Dương vật của loài quỷ dữ mang kích thước to lớn, thô kệch hệt như cặc ngựa, vượt xa mọi giới hạn sinh lý của con người phàm trần. Khối thịt đỏ hỏn ấy tỏa ra một lượng nhiệt nóng hầm hập, phả hừng hực vào không khí hệt như một thanh sắt vừa được nung đỏ trong lò rèn, lỗ sáo rỉ ra thứ dịch nhầy đặc quánh, sẵn sàng gieo rắc sự hủy diệt.
Nhìn thấy cái thứ khổng lồ ấy, đôi mắt Ji Hoon trợn ngược, cơ thể theo bản năng lùi lại, nhưng bầy xúc tu đã ghim chặt anh tại chỗ.
Quỷ dữ vươn bàn tay to lớn, túm chặt lấy thân trụ nóng rực, nổi gân guốc của mình, nhắm chuẩn xác vào khe thịt chật hẹp vẫn đang ngậm chặt một nhánh xúc tu to bằng cổ tay con nít.
Nó ấn mạnh phần đầu nấm khổng lồ đâm sầm vào ngay bên cạnh vòi bạch tuộc nhầy nhụa.
Phập!
"Áaaahhh! ĐAU!!!"
Tiếng thét của Ji Hoon vang lên kinh thiên động địa.
Khối cự vật nóng rực chen chúc chui tọt vào bên trong huyệt động chật hẹp, thô bạo nông toác lối vào vốn đã bị xúc tu lấp đầy.
Vách thịt múp míp vốn dĩ đã no nê, giờ đây phải gồng mình giãn nở ra mức cực đại hòng dung chứa cả hai dị vật to lớn. Cảm giác căng tức, xé rách dội thẳng từ hạ bộ lên tận đỉnh đầu. Hai mép bím mỏng manh căng mỏng như tờ giấy, tấy lựng lên. Sự chật chội hoang đường ấy mang đến cảm giác ma sát bạo liệt gấp hàng vạn lần bình thường. Đầu khấc mập mại ủi thẳng qua lớp thịt mềm mại, cọ xát cùng thân xúc tu trước khi đâm sầm vào tận sâu trong lồn non.
"Ah... hức... lấy ra... lấy ra đi... đau chết ta rồi... không chứa nổi đâu... c-căng quá... chết mất... ưm... hức... van ngươi tha cho ta—!"
Khoái cảm cùng đau đớn đan xen, dội bom liên tục khiến cơ thể nhạy cảm vừa được ác ma tái tạo này không ngừng run rẩy. Cùng lúc đó, ngay tại huyệt cúc hoa chật hẹp phía sau, nhánh xúc tu thứ ba vẫn kiên trì đụ địt liên hồi, chọc ngoáy vào tuyến tiền liệt. Song, bầy giác mút trên ngực liên tục kéo giãn hai nụ ti đã sưng tấy, làm chúng nó liên tục ứa sữa dâm. Trên cơ thể không có lấy một khe hở để thở.
"Mút chặt cặc ta thế này mà đòi rút ra à?"
Nói đoạn, ác ma vươn hai bàn tay to lớn siết chặt lấy vòng eo thon gọn đang trơn tuột mồ hôi của người đẹp, dứt khoát dập hông thật sâu.
"Ư... đ-đừng... a... ah..." Ji Hoon nấc lên từng hồi vỡ vụn khi phải cùng lúc hứng chịu hai luồng xúc cảm hoàn toàn đối lập cọ xát, nghiền ép vách lồn non nớt của mình.
Một bên là khối cự vật đàn ông vĩ đại nóng hầm hập, cứng ngắc, mang theo những đường gân xanh nổi cộm đang thô bạo ủi phẳng lớp nếp nhăn ướt át. Phía còn lại là thân vòi bạch tuộc với vô số những nốt giác mút sần sùi cứ liên tục bám rít, mút mát lấy thành thịt mỗi lần cặc lớn đâm vào rút ra.
Cặc thịt và xúc tu ma quái chen chúc, o ép lẫn nhau trong cái không gian chật hẹp, chèn ép đến mức đẩy toàn bộ dâm thủy và bọt mép trào ngược ra cửa mình. Khối dương vật ma sát dọc theo lớp da nhầy nhụa của xúc tu, nhồi nhét, kéo giãn bên trong lồn tơ ra đến giới hạn cực đại.
Ji Hoon bị địt cho đến thở không ra hơi. Anh ngửa bặt cổ ra sau, yết hầu trượt lên xuống liên hồi, tuyệt vọng nhìn chằm chằm lên trần nhà, chứng kiến cảnh tượng đồi bại của chính mình phản chiếu rõ nét qua tấm gương khổng lồ.
Bao quanh thân thể trần truồng của anh là những vòi bạch tuộc đen ngòm nhung nhúc, không ngừng mơn trớn, đâm thọc. Và ngay giữa hai bắp đùi bị xúc tu quấn chặt, dang rộng, ác ma Young Woo đang thúc hông với tốc độ kinh hồn. Chuyển động giã thịt nhanh và bạo liệt đến mức hình ảnh trong gương chỉ còn là những vệt mờ ảo.
Tuy nhiên, sự tàn phá thể xác vĩ đại ấy lại vĩnh viễn không mang đến cái chết. Ma thuật hắc ám từ loài quỷ dữ đã nung chảy mọi ranh giới lý trí. Nó tước đoạt hoàn toàn khái niệm về sự đau đớn, chỉ còn lại cảm giác no đầy, thỏa mãn.
Ji Hoon oằn mình, hai bầu vú liên tục nảy tưng tưng sau mỗi cú thúc. Anh không còn chống cự nữa, đúng hơn là không thể chống cự khi khoái cảm cứ lũ lượt chiếm trọn thân xác và tâm trí anh, biến anh từ một con chiên của Chúa, trở thành con điếm dưới thân quỷ dữ. Từ sâu thẳm yết hầu của vị linh mục, những tiếng rên rỉ lẳng lơ, đê tiện không ngừng tuôn trào:
"Ah... sướng... sướng quá... ứm... sâu quá... đâm nát lồn ta rồi... hức..."
Thấy vị cha xứ lúc đầu còn thanh cao, giờ đây lại buông thả trong dục vọng. Quỷ dữ không khỏi đắc thắng, sự sa ngã của con người trước dục vọng, luôn là thứ khiến nó thích thú nhất.
Ngay lúc Ji Hoon đang đê mê trong khoái cảm, Young Woo đột ngột giảm nhẹ nhịp độ giã hông, cái xúc tu chèn cùng thân cu bên trong đồng thời cũng giảm nhẹ biên độ, nhưng lại cố ý dùng phần đầu nấm chà xát thật mạnh, nấn ná rà qua rà lại trên điểm G ẩn sâu bên trong vách thịt.
"Á... đừng... đừng chậm lại... hah... ngứa... ngứa quá... đâm mạnh vào..." Ji Hoon rên rỉ vặn vẹo, vòng eo thon nhỏ nẩy lên hòng ép cự vật vào sâu hơn nhưng bất thành.
"Muốn ta đâm mạnh sao?" Young Woo ghé sát vành tai ướt đẫm mồ hôi của người đẹp, giọng nói khàn đặc mang rặt mùi thao túng. "Bây giờ, cha ngoan ngoãn mở cái miệng nhỏ này ra, gọi ta một tiếng 'chủ nhân'. Rên thật dâm, thật đĩ vào thì ta mới đụ tiếp. Cầu xin ta nắc nát cái lồn dâm này đi."
Ji Hoon cắn môi do dự. Dẫu thân xác đã lẳng lơ đến tận cùng, nhưng phần đức tin trong anh vẫn không muốn quy phục quỷ dữ, gọi hai tiếng "chủ nhân".
Ác quỷ nhếch mép, eo thon dứt khoát giật lùi về sau, rút tuột toàn bộ khối cự vật khổng lồ ra khỏi cửa huyệt.
Đồng thời,toàn bộ bầy xúc tu đang cắm ngập sâu bên trong lồn non, lỗ đít và cả những nhánh đang bám rít trên hai bầu vú đồng loạt rút lui ra ngoài trong cái chớp mắt.
Sự lấp đầy hoang đường bỗng chốc biến mất tăm. Hai cái lỗ nhỏ vốn đang bị nong rộng hết cỡ để ngậm lấy dị vật nay đột ngột trống hoác. Không khí lạnh lẽo bên ngoài lập tức ùa vào, đánh thẳng vào lớp vách thịt đỏ hỏn, nhạy cảm. Hai lỗ nhỏ háu đói liên tục co giật, nước dâm trơn tuột không có thứ gì chặn lại liền trào ra ào ào, rớt xuống nệm.
"Không rên? Không gọi sao? Được thôi." Young Woo giả vờ nhổm người dậy, chống tay lên nệm lùi hẳn ra xa, bỏ mặc thân hình trần trụi đang ướt sũng của đối phương. "Vậy thì ta sẽ rút sạch ra, để mặc cho cha tự nếm trải cảm giác rỗng tuếch, ngứa ngáy, nứng đến chết nhé."
Thấy con cặc nóng rực và bầy xúc tu nhầy nhụa hoàn toàn rời đi, cơn bứt rứt hệt như có hàng vạn con kiến bò cắn rứt thiêu đốt toàn bộ khoang bụng. Nó ép Ji Hoon phải gồng mình, chủ động uốn éo cái eo xinh. Cái lồn múp đang banh rộng tự động ưỡn lên cao, vách thịt không ngừng co thắt trong tuyệt vọng hòng tìm kiếm, nuốt ngược lấy bất cứ thứ gì có thể cọ xát để giải tỏa cơn ngứa ngáy điên cuồng.
Anh trố mắt nhìn hình bóng vỡ nát, dâm đãng của chính mình trong chiếc gương trên trần nhà. Cơ thể co giật, uốn éo vì thiếu thốn hơi đàn ông. Không còn một vị linh mục nào cả, chỉ còn một con đĩ khát cặc, ngoan ngoãn thốt ra lời quy phục dơ bẩn bằng chất giọng nũng nịu, ướt át:
"Đừng... hức—chủ... chủ nhân... hức... đút vào đi... xin chủ nhân... ah!" Ji Hoon khóc nấc lên. "Xin chủ nhân đụ ta... ah... đụ nát cái lồn dâm này đi... ứm... ngứa ngáy quá... ta muốn sướng... chủ nhân địt mạnh vào lồn cho ta sướng đi... ahhh!"
"Ngoan lắm! Đĩ dâm gọi chủ nhân ngọt thế này, ta chắc chắn sẽ bón no tinh trùng cho cái lồn khát tình này!"
Young Woo rướn hông, dập lút cán trở lại. Những nhịp nắc tàn bạo mang theo sức mạnh phi thường của quỷ dữ giáng xuống.
Ngay khi Ji Hoon hoàn toàn buông bỏ sự phản kháng, ngoan ngoãn giạng háng thần phục dưới thân ác ma, Young Woo khẽ nhếch mép. Nó lập tức cho những nhánh xúc tu, đang siết chặt lấy hai cổ tay và hai cổ chân và đùi của vị linh mục đồng loạt nới lỏng, rồi trườn nhanh rút thẳng vào bóng tối.
Sự tự do đột ngột ập đến. Cả cơ thể anh in hằn những vết siết đỏ tấy. Thế nhưng, với đầu óc đã mụ mị trong dục tình, Ji Hoon không hề bỏ chạy hay vùng vẫy kháng cự. Đôi chân thon dài của anh không hề khép lại, mà vẫn dâm đãng giang rộng ra hết cỡ, dâng hiến trọn vẹn khe bướm đỏ hỏn cho cặc quỷ chịch nát.
Lúc này đây, giam cầm anh không còn là những vòi bạch tuộc vật lý, mà là thứ khoái cảm hoang đường đang nung chảy tủy sống.
Young Woo hạ thấp trọng tâm, áp lồng ngực săn chắc đang rịn đầy mồ hôi của mình sát vào hai bầu vú to lớn đang nẩy lên của Ji Hoon. Hơi thở nóng rực, ngai ngái mùi lưu huỳnh của ác quỷ phả thẳng vào hõm cổ anh.
Trong một khoảnh khắc, Ji Hoon run rẩy nhấc hai cánh tay đang tự do của mình lên. Anh chủ động vòng tay ôm ghì lấy bờ vai của con quỷ. Anh kéo ghì Young Woo sát vào mình, hai bắp đùi cũng tự động quắp chặt lấy vòng eo săn chắc của kẻ thù. Anh chủ động rướn cổ, cọ cọ gò má đẫm nước mắt vào hõm vai ác quỷ, nức nở cầu hoan:
"Ưm... á... sướng quá... đụ sâu vào tử cung ta đi chủ nhân... ahhh! Địt nát ta đi..."
"Cha cố của ta. Ngươi đang ôm ấp một con quỷ đấy." Young Woo thì thầm, hàm răng sắc nhọn cắn phập lên vành tai anh, thân dưới vẫn nhấp nhả không ngơi nghỉ vào trong cái bướm dâm ngoan ngoãn. Đâm đến đâu, dâm thủy và bọt mép trào ngược ra đến đó, làm ướt đẫm hạ bộ của cả hai.
Ji Hoon nhắm nghiền mắt, há hốc miệng thở dốc, nước bọt trào ra khóe môi. Từng cú thúc bạo liệt giáng xuống mang theo một luồng cực khoái xé nát linh hồn.
Anh cảm nhận rất rõ... trong không gian đặc quánh mùi dâm dật này, vòng tay nhân từ của Đức Chúa mà anh dành cả nửa đời người tôn thờ đang tuột dần khỏi sinh mệnh. Ánh sáng thánh thiện, tiếng kinh cầu nguyện thiêng liêng vỡ vụn, chỉ còn lại cái ôm tội lỗi của quỷ dữ.
