Actions

Work Header

Tuyết nặng trĩu (Fic dịch)

Summary:

“Anh nên đi khám đi.” Dottore nói với tông trầm và sự chính xác, xuyên qua không gian tĩnh lặng đông đặc của tuyết rơi.

Người kia mở mắt ra. Đó là màu tím oải hương, thứ sắc tím mà Dottore chưa từng được nhìn thấy bao giờ, tựa như thạch anh tắm mình trong ánh sáng. Trong một khoảnh khắc, họ chỉ nhìn chằm chằm vào nhau.

“Tôi khám rồi.” Người kia cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nói người ấy mượt như nhung, tao rã, nhưng ẩn trong đó là sự kiệt sức. “Cái gì làm được họ cũng đã làm rồi.”

“Vậy thì có khi anh nên đến gặp một vị bác sĩ giỏi hơn.”

----

Họ chưa từng nói với nhau câu nào, cho đến buổi tối định mệnh ấy.

Notes:

Cảm ơn @Cloudythunderstorms vì đã cho phép tôi dịch lại và đăng bản dịch này lên trên AO3.

Link fic gốc cho ai muốn đọc bản tiếng Anh: https://archiveofourown.org/works/85126136

Cảm ơn Charmcaster và những người bạn khác của tôi vì đã beta hoặc góp ý để tôi có thể hoàn thiện bản dịch này.

---

Many thanks to @Cloudythunderstorms, who permitted me to translate this beautiful fic. Please support the original author via the link: https://archiveofourown.org/works/85126136

Thanks my dearest Charmcaster and my other friends for the beta and everything else. I appreciate your help.

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Tuyết chưa từng ngừng rơi trên đất Snezhnaya.


Điều đó thật như việc thở, như kim đồng hồ vẫn tích tắc đều đặn. Những bông tuyết đổ thành những bức màn dày, át đi thanh âm, xóa nhòa ranh giới, biến thế gian thành thứ gì đó ngọt ngào và ngột ngạt. Ở nhà ga, sân ga cũng chẳng phải ngoại lệ – một con đường xi măng với sắt thép hoang vắng, nơi mà những kẻ làm công rúm mình trong những chiếc áo khoác dày cộp, hơi thở đông lại thành sương mờ, trông ngóng chuyến tàu lúc 7:42 sáng.


Dottore đã đi trên chuyến tàu này ba năm trời.


Hắn đứng ở một góc sân ga và luôn ở cùng chỗ ấy, áo khoác đen dài gài kín tận cổ họng, khăn choàng tối màu quấn quanh cổ, che đi nửa dưới khuôn mặt. Đôi mắt hắn sắc bén, nhạt màu, tĩnh tại đến dị thường, dõi theo mọi thứ: Cách người ta di chuyển, thói quen, những chi tiết vụn vặt tiết lộ bản chất của họ. Hắn là bác sĩ ở Viện Y học Zapolyarny, cái chốn nổi tiếng vì những nghiên cứu tiên tiến và tai tiếng vì thói thích thụt thò trên lằn ranh đạo đức. Đồng nghiệp bảo hắn là thiên tài. Bệnh nhân nói hắn là thiên tai.


Hắn thì thích vế sau hơn.


Băng ghế này là lãnh thổ của hắn. Ghế thứ ba tính từ quầy vé, được che chắn một phần nhờ mái hiên nhà ga nhưng vẫn đủ trống trải để tuyết cứ thế đọng dày trên bề mặt kim loại. Hắn sẽ phủi chỗ tuyết đấy bằng bàn tay đã đeo găng trước khi ngồi, lịch trình cứ thế chính xác như làm phẫu thuật.


Và đấy là cho tới tám tháng nay, hắn đã không còn ngồi một mình nữa.


Người đàn ông kia đến đúng chính xác 7:38 sáng, sớm hơn Dottore bốn phút. Người đó cao, dáng dấp thanh lịch không thể bị che phủ bởi cái áo khoác cồng kềnh – làm từ len, màu tím đậm và rõ là đắt xắt ra miếng. Mái tóc người kia tối màu, điểm chút bạc ở thái dương, gương mặt mang theo vẻ đẹp u sầu khiến cho những ngón tay của Dottore ngứa ngáy muốn lần theo từng đường nét trên đấy. Nhưng cái gậy chống mới là thứ hắn để tâm nhất.


Lộng lẫy. Đắt tiền. Làm từ gỗ với lớp sơn mài đen bóng và phần tay cầm bằng bạc được đúc thành hình dạng của một con rắn đang uốn mình.


Người kia phụ thuộc vào thứ ấy. Đôi mắt tinh tường của Dottore không bỏ qua sự hiển nhiên này. Cách người ấy dựa vào gậy chống, cẩn thận phân bổ trọng lượng cơ thể, tay trái run nhẹ khi nắm lấy tay cầm – mọi dấu hiệu đều chỉ về một căn bệnh mãn tính, một chứng thoái hóa nào đó, hoặc là di chứng của một cơn bệnh nghiêm trọng trước đây.


Mỗi sáng, họ ngồi cùng một băng ghế, với người kia bên trái và Dottore ở bên phải. Họ chỉ ngồi cách nhau chính xác hai bước chân.


Họ không nói với nhau câu nào.


Thực ra, cũng không hẳn. Đôi khi, khi họ vô tình chạm mắt nhau, người kia sẽ gật đầu. Đó là một cử chỉ xã giao đầy nhã nhặn, chỉ vậy. Một sáng đặc biệt khắc nghiệt, gió gào thét và tuyết rơi dày đến mức độ tầm nhìn xa chỉ là vài bước chân, người kia thì thầm, “Chào buổi sáng.”


Dottore đã gật đầu chào lại.


Và hết. 


Nhưng hắn cũng đã chú ý đến những thứ còn lại.


Hắn phát hiện ra người kia làm ở phố ngân hàng, với cặp táp da thuộc, đồng hồ đắt tiền lấp ló dưới tay áo khoác, với cách mà người kia đôi khi sẽ mở tài liệu ra đọc trong lúc đợi tàu, đôi mày nhăn khẽ lúc tập trung. Hắn nhận ra rằng tình trạng của đối phương đang kém dần đi. Vài tháng qua, tay phải của người đó cũng bị run dần. Hơi thở cũng nặng nhọc hơn. Quầng thâm dưới mắt thì đậm đến mức không ánh sáng ban ngày nào có thể che bớt đi được.


Hắn thấy rằng người này xinh đẹp theo cách mà những thứ mong manh vẫn luôn đẹp – tựa những bức điêu khắc băng hoặc những ngôi sao đang chết.


Và hắn nhận ra, với những phân tích lâm sàng chẳng ăn nhập gì với ham muốn cồn cào trong tâm tưởng, rằng hắn muốn biết tất cả về người ấy. Hắn khao khát được ghi lại từng triệu chứng, từng khiếm khuyết, từng bí mật đang ẩn chứa trong cơ thể ấy. 


Đó rõ ràng là sự ám ảnh được bọc lớp vỏ đường của bản năng nghề nghiệp.


Dottore chẳng lạ gì mình nữa để có thể nhận ra vấn đề. Và đơn giản là chẳng bận tâm nốt.

 


 

Lịch trình buổi tối cũng đi theo quỹ đạo quen thuộc đó. Chuyến tàu 6:15 tối để về khu dân cư. Cũng băng ghế đó, và cũng với khoảng cách cẩn trọng đó.

Nhưng người kia luôn trông mỏi mệt hơn vào buổi tối. Gánh nặng của ban ngày đè nghiến lên đôi vai, khiến tay nắm gậy của người kia chặt hơn, những bước đi cũng phải chậm hơn. Dottore nhận ra bản thân sẽ đến trước chỉ để xem người kia tiến vào từ cổng sân ga, để đếm từng bước chân, phán đoán mức độ yếu đi của đối phương.

Đó là một ngày thứ tư cuối tháng mười một khi mọi thứ đảo lộn.

Tuần đấy tuyết rơi dày bất thường, chất đống, đến mức công nhân vệ sinh thành phố dọn không xuể. Nhiệt độ thì xuống thấp đến mức báo động. Bất chấp cả lớp áo khoác dày cộp, cái lạnh vẫn thấm vào xương tủy của Dottore khi hắn đợi ở sân ga.

Người kia đến vào lúc 6:12 tối, sớm ba phút. Đó là điểm bất thường thứ nhất.

Điểm thứ hai nằm ở cách người kia đi lại chậm hơn bình thường, với hơi thở thậm chí có thể nghe thấy được khoảng cách của hắn. Người đó cuối cùng cũng tới được băng ghế, gần như đổ sụp xuống, cây gậy chống cứ thế va vào tay vịn kim loại, tạo thành tiếng động loảng xoảng.

Dottore quan sát thoáng qua.

Gương mặt người đàn ông ửng lên dù trời đang lạnh, hơi thở nông và gấp gáp. Và rồi… Một cơn ho. Khàn đặc, khò khè, và rõ là ứ dịch trong phổi.

Cơ thể người kia gập lại, một tay ấn chặt vào miệng, tay kia siết chặt cây gậy chống đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Cơn ho kéo dài ba mươi giây. Cuối cùng, khi cơn ho dịu lại, người kia đổ sụp người ra sau lưng ghế, mắt nhắm nghiền, khuôn ngực phập phồng.

Những ngón tay của Dottore ngứa ngáy.

Hắn không nên can thiệp vào đấy. Họ không phải bạn, họ chẳng là gì của nhau ngoài hai kẻ xa lạ vô tình lại ngồi chung một băng ghế.

Nhưng cuối cùng thì bản năng của hắn vẫn không cho phép hắn ngồi yên.

“Anh nên đi khám đi.” Dottore nói với tông trầm và sự chính xác, xuyên qua không gian tĩnh lặng đông đặc của tuyết rơi.

Người kia mở mắt ra. Đó là màu tím oải hương, thứ sắc tím mà Dottore chưa từng được nhìn thấy bao giờ, tựa như thạch anh tắm mình trong ánh sáng. Trong một khoảnh khắc, họ chỉ nhìn chằm chằm vào nhau.

“Tôi khám rồi.” Người kia cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nói người ấy mượt như nhung, tao rã, nhưng ẩn trong đó là sự kiệt sức. “Cái gì làm được họ cũng đã làm rồi.”

“Vậy thì có khi anh nên đến gặp một vị bác sĩ giỏi hơn.”

Ý cười ẩn hiện trên đôi môi của đối phương. “Anh đang tự tiến cử bản thân đấy ư?”

“Tôi đang quan sát.”

“Thế thì anh quan sát được vài tháng rồi đấy.”

Câu từ treo giữa thinh không, mang theo đầy hàm ý. Vậy là người kia cũng đã nhận ra từ lâu: Người đó biết Dottore đã để ý mình như thế nào, phân tích và lặng lẽ giải mã đối phương ra làm sao.

“Nhạy bén đấy.” Bác sĩ nói.

“Nhân viên ngân hàng mà. Đọc vị người khác là một phần công việc rồi.” Người đàn ông kia khẽ đổi tư thế, hơi xoay người để đối diện với Dottore rõ hơn. “Mặc dù phải thừa nhận một điều là, anh khó đoán hơn hẳn hầu hết mọi người đấy.”

“Tốt.”

Một nụ cười nữa nở rộ, nhưng thật lòng hơn. “Tôi là Pantalone.”

“Dottore.”

“Không phải tên thật nhỉ, tôi đoán vậy.”

“Đó có phải là vấn đề không?”

Pantalone cân nhắc một chút, đôi mắt oải hương thăm dò gương mặt của Dottore. “Không.” Cuối cùng, anh nói. “Tôi đoán có lẽ là không.”

Chuyến tàu đã điểm, phanh xe rít lên trên mặt đường ray, tuyết cuộn lên vì tỉnh giấc. Họ cùng lên tàu, và lần đầu tiên sau tám tháng, họ ngồi cạnh nhau trong cùng một toa, với hai đôi vai gần như chạm vào nhau.

Dottore có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể bất thường tỏa ra từ Pantalone. Sốt, không còn nghi ngờ gì nữa. Bệnh tình của người này nghiêm trọng hơn những gì mà bản thân đang cố che giấu.

“Anh đang sốt như cái lò đấy.” Dottore nói khi con tàu bắt đầu lăn bánh.

“Anh đang chẩn đoán cho tôi à, Bác Sĩ?”

“Thấy gì nói đấy thôi.”

“Anh thấy hơi nhiều rồi đấy nhé.”

“Bản năng của tôi rồi.”

Trong một khoảng, Pantalone giữ yên lặng, ánh nhìn đăm đăm vào ô cửa sổ tối mịt nơi tuyết thổi về miền quá khứ. “Anh còn nhận định được gì nữa?”

Tất cả, Dottore nghĩ. Mọi chi tiết nhỏ nhặt, mọi yếu điểm, mọi khoảnh khắc của sự yếu đuối.

“Rằng anh đang chết đi,” hắn chọn nói thế, bởi dẫu sao thì trung thực thì vừa vặn hơn trong không gian lạ lùng họ vừa tôn tạo.

Pantalone chẳng nao núng. “Chậm rãi.”, anh đồng ý với hắn. “Nhưng chẳng phải ai rồi cũng về với đất?”

“Vài người thì nhanh hơn những người còn lại.”

“Quả vậy.” Những ngón tay của Pantalon siết lấy cây gậy chống. “Anh có cảm thấy khó chịu không? Khi nhìn thấy người khác hao mòn dần?”

“Không.” Dottore xoay người để nhìn anh rõ ràng nhất, trong đôi mắt nhạt màu là sự mãnh liệt. “Tôi thấy điều đó thú vị.”

Đa phần người bình thường đã thấy lờm lợm khi nghe câu khẳng định đấy. Pantalone lại chỉ đơn giản là mỉm cười.

“Anh là một kẻ quái dị, Dottore ạ.”

“Anh không phải người đầu tiên nói thế.”

“Tôi nghĩ,” Pantalone nói chậm rãi, “rằng tôi đã đợi anh bắt chuyện với tôi đấy.”

“Vì sao?”

“Bởi vì anh nhìn tôi như một câu đố mà anh muốn giải. Mà tôi thì luôn tận hưởng việc trở nên thần bí trong mắt người khác.”

Con tàu đi xuyên qua màn đêm, dẫn họ khỏi trung tâm thành phố, hướng đến khu dân cư nơi những tòa nhà thưa thớt hơn, còn tuyết chất chồng dày hơn. Họ không nói với nhau câu nào nữa, cho tới khi đến trạm dừng của Pantalone, nhưng cảm giác của tĩnh lặng đã trở nên khác biệt – căng đầy bởi những khả năng chưa thành hình, cùng sự thừa nhận về một thứ gì đó đã lặng lẽ nảy mầm qua nhiều tháng.

Và khi Pantalone đứng dậy để rời đi, anh ngừng một nhịp, nhìn xuống Dottore.

“Bằng giờ này ngày mai?” Anh hỏi hắn.

“Hm.” Dottore đáp lại.

Và nụ cười lúc ấy của Pantalone hóa thành bí mật của riêng hai người họ.

 


 

Sáng ngày tiếp theo, Dottore đến ga vào lúc 7:35 sáng, sớm ba phút so với thông thường.

Pantalone đã ở đó rồi.

Họ ngồi đó trên cái băng ghế của họ, và lần này, khoảng cách giữa cả hai chỉ còn lại một gang chân. Đủ gần để Dottore có thể ngửi thấy hương nước hoa mà Pantalone dùng – mùi hương hòa quyện giữa sự đắt tiền và tinh tế, với những nốt cam bergamot và tuyết tùng.

“Hm, anh đến sớm.” Pantalone đưa ra nhận định.

“Anh cũng thế.”

“Tôi không thể ngủ được.”

“Những cơn ho à?”

“Thêm cả những vấn đề khác nữa.” Ánh mắt Pantalone chăm chú đánh giá. “Anh lúc nào cũng hỏi cung bệnh nhân như thế này sao?”

“Anh có phải bệnh nhân của tôi đâu.”

“Thế, tôi là gì của anh?”

Dottore nghiền ngẫm câu hỏi ấy. Pantalone là gì của hắn đây? Một người xa lạ? Một vật sở hữu? Một trường hợp đáng ngạc nhiên trong quá trình nghiên cứu sự mong manh của nhân loại?

“Chưa thể kết luận” cuối cùng, hắn trả lời như thế.

Pantalone bật cười, tiếng cười trầm thấp và ấm áp khiến cho thứ gì đấy trong lồng ngực Dottore thắt lại. “Tôi sẽ xem nó như lời khen nhé.”

Tàu đến, họ lại cùng nhau lên tàu. Lần này, Dottore để ý thấy Pantalone chọn một chỗ ngồi ở cuối toa tàu, tránh xa những người đi làm khác. Một lựa chọn có chủ đích, âm thầm tách họ ra khỏi phần còn lại của thế giới dù đang giữa chốn đông người.

Dottore ngồi xuống ngay cạnh anh ấy, đùi của họ suýt nữa chạm vào nhau.

“Kể tôi nghe về công việc của anh đi.” Pantalone nói khi tàu bắt đầu chuyển động.

“Để làm gì?”

“Bởi vì tôi đã phải dùng tám tháng trời để tự hỏi loại bác sĩ nào mà lại đến ga tàu vào đúng bảy giờ bốn hai phút sáng mỗi ngày, không trượt ngày nào, lại còn quan sát người khác kĩ như thể muốn mổ xẻ họ ra từ trong ra ngoài bằng chính mắt của mình.”

“Loại bác sĩ tận tâm.”

“Loại bác sĩ tâm thần.”

“Hai mệnh đề không hề loại trừ lẫn nhau.”

Nụ cười của Pantalone bén như dao vậy. “Không, tôi cho rằng chúng không loại trừ nhau.” Anh hơi cử động, nghiêng người về phía Dottore. “Tôi làm việc ở ngân hàng Bắc Quốc. Giám đốc đầu tư cấp cao. Việc của tôi là quản lý các danh mục đầu tư cho một vài quý ngài giàu có nhất Snezhnaya.”

“Và hẳn là anh rất giỏi việc của mình?”

“Xuất sắc.” Không có sự khiêm tốn giả dối nào ở đây, đó hoàn toàn là sự thật. “Tôi am hiểu về dòng tiền như cách anh nắm rõ về cơ thể người, như một hệ thống, với những quy luật và điểm mạnh yếu và những điểm đòn bẩy.”

“Nhưng tiền sẽ không phản bội anh như cách cơ thể anh có thể làm.”

Sắc mặt Pantalone trầm lại. “Không,” anh yếu ớt đồng ý. “Quả thật là không.”

Họ rơi vào im lặng, nhưng sự im lặng lần này dễ chịu và thân thuộc. Dottore nhận ra mình đang dõi theo góc nghiêng của Pantalone, đường quai hàm tinh tế, những lọn tóc điểm bạc rủ xuống trước trán và sắc độ da nhàn nhạt thiếu sức sống, mang theo dấu vết của bệnh tật và sự kiệt sức.

“Anh đang nhìn hơi lâu rồi đấy,” Pantalone nói, không buồn ngó sang hắn.

“Tôi đang quan sát.”

“Có sự khác biệt luôn à?”

“Nhìn là thụ động không cần nghĩ. Quan sát thì có chủ đích.”

“Và lần này anh quan sát được cái gì rồi?”

“Thấy tình trạng của anh đang tệ đi. Chứng run tay tăng lên. Hơi thở nặng đáng kể. Anh đang rất đau đớn, chỉ là giấu đi rất khéo thôi.”

Cuối cùng Pantalone cũng quay sang nhìn hắn, và có thứ gì đó nguy hiểm ẩn hiện trong đôi mắt tím oải hương. “Anh có phấn khích không? Khi nhìn thấy tôi dần tan vỡ?”

Câu hỏi đó đáng lẽ sẽ là lời buộc tội. Nhưng không, nghe nó giống như đang tò mò hơn. Thú vị.

“Có.” Dottore nói thế, bởi vì nói dối dường như chẳng có nghĩa lý gì cả.

“Tại sao?”

“Vì anh vẫn rất xinh đẹp. Bởi vì ngay cả khi đang dần suy kiệt, anh vẫn giữ được vẻ tao nhã ấy. Bởi vì…” Gã dừng lại, cân nhắc từng từ. “Bởi vì tôi muốn biết dáng vẻ của anh sẽ như thế nào vào khoảnh khắc anh thực sự tan vỡ.”

Người người nghe đến đấy hẳn đã rụt cổ và bỏ chạy. Pantalone lại chỉ nghiêng người về phía hắn nhiều hơn.

“Anh nguy hiểm quá rồi đấy, Bác Sĩ.”

“Anh cũng vậy đấy thôi.”

“Anh nhìn ra kiểu gì?”

“Vì anh không sợ tôi. Và anh nên sợ tôi đi.”

Nụ cười của Pantalone là nụ cười chậm rãi, đầy hứng thú. “Lỡ đâu tôi thích nguy hiểm.”

Con tàu đã đến bến dừng của Pantalone, nhưng anh vẫn chưa vội rời đi. Thay vào đó, anh ấy vươn tay ra, những ngón tay run rẩy lướt nhẹ qua bàn tay đeo găng đang đặt giữa tay vịn giữa hai người bọn họ. Cái chạm chỉ thoáng qua, nhưng lại nóng bỏng.

“Ngày mai gặp nhé.” Pantalone hẹn, đứng dậy với sự hỗ trợ của gậy chống. “Cũng giờ này.”

Dottore nhìn anh rời đi, tim hắn đập nhanh hơn mọi khoảnh khắc từng có trong đời của hắn cho đến lúc này.

 


 

Cứ thế, một tuần trôi qua.

Sáng và tối, họ ngồi bên cạnh nhau. Họ trò chuyện về công việc, về Snezhnaya, đủ thứ trên trời và dưới đất. Pantalone sắc sảo đến đáng quan ngại, với khiếu hài hước đen tối đến mức sánh ngang được với Dottore. Cách anh nói về tài chính không khác gì Dottore nói về y dược và những chẩn đoán y khoa mà nghe thôi đã thấy ẩn ẩn trong đó là sự ám ảnh dị dạng rồi.

Và những cái chạm thì trở nên thường xuyên hơn.

Những ngón tay khẽ lướt qua nhau nơi tay vịn kim loại. Vai của Pantalone áp vào vai Dottore khi tàu lắc lư. Cách mà Pantalone cố tình khoan thai nghiêng người đến gần hắn khi họ nói chuyện, hơi thở ấm nóng quẩn quanh bên tai của Dottore.

Đó là một trò chơi nhỏ, Dottore nhận ra điều đó. Một điệu nhảy cẩn trọng giữa tiến và lùi, khiêu vũ trên ranh giới của nhau, dồn dập và căng thẳng hơn theo thời gian.

Hắn nhận ra rằng Pantalone giờ đây đang choán chỗ trong tâm trí hắn, khi khám bệnh cũng như lúc hội chẩn, ngay cả giữa những giờ đằng đẵng vùi đầu trong phòng thí nghiệm mà đáng lý đầu óc hắn phải dồn hết vào nội dung nghiên cứu. Nhưng không, trong đầu hắn toàn tự chiếu ra những hình ảnh: nụ cười của Pantalone, đường cong hõm cổ tinh tế, cách mà những ngón tay kia run nhẹ khi nắm lấy cây gậy chống.

Điều này cực kỳ thiếu chuyên nghiệp, phi lý và từng chút một chiếm lấy hắn.

Dottore chưa từng ham muốn bất cứ điều gì nhiều đến thế.

Vào một tối thứ sáu, chuyến tàu gần như vắng tanh. Cả ngày hôm nay tuyết rơi đặc biệt dày, thế nên đa phần mọi người đều tan ca sớm hơn để tránh phải đâm đầu vào lúc thời tiết tệ hại nhất. Dottore và Pantalone ngồi ở toa cuối cùng, chẳng có ai ngoài một bà lão đang lim dim ở gần đầu toa.

“Tôi đã nghĩ đến anh.” Pantalone khẽ lên tiếng, ánh nhìn hướng ra cửa sổ, nơi gió tuyết cuộn mình trong bóng tối đen đặc.

“Vậy à.”

“Nhiều đến mức nó thành vấn đề rắc rối rồi đấy.”

“Sao thế?”

“Tôi chẳng thể tập trung vào công việc của mình nổi. Mắt tôi cứ dán vào đồng hồ, đếm ngược từng giờ cho đến khi được gặp lại anh.” Pantalone quay qua để nhìn hắn với sự mãnh liệt trong đôi mắt oải hương. “Anh chọc tôi cáu rồi đấy, Bác Sĩ.”

“Tốt.”

“Thế ư?” Pantalone hạ giọng. “Bởi vì tôi không chắc anh đang muốn điều gì ở tôi nữa?”

Dottore nghiền ngẫm câu hỏi ấy. Hắn đang muốn điều gì? Muốn nghiên cứu Pantalone? Muốn chiếm lấy người kia? Muốn nhấm nháp đối phương từng chút một cho đến khi hắn hiểu thấu từng bí mật, từng điểm yếu, từng khao khát thầm kín?

“Mọi thứ,” cuối cùng, hắn đưa ra câu trả lời.

Hơi thở Pantalone thoáng rối loạn. “Câu trả lời này nguy hiểm đó.”

“Em nói mình thích nguy hiểm.”

“Đúng thế.” Pantalone dịch người lại gần hắn, cho tới khi đùi của họ chạm vào nhau, tới khi Dottore cảm nhận được nhiệt độ của đối phương xuyên qua lớp áo khoác dày cộp của họ. “Nhưng tôi cần làm rõ, đây chỉ là đơn thuần là tò mò nghề nghiệp, hay còn gì đó khác hơn nữa?”

“Quan trọng không?”

“Có.”

Dottore vươn tay ra một cách chậm rãi, cho phép Pantalone có đủ thời gian đẩy hắn đi. Nhưng anh không làm thế. Ngón tay đeo găng của Dottore mân mê từng đường nét trên quai hàm của Pantalone, cảm nhận chút lún phún trên ấy và hơi ấm của thịt da.

“Tôi đã quan sát em tám tháng qua,” Dottore nói, giọng hắn trầm đục và chắc chắn. “Tôi biết em thích cà phê đen với hai viên đường. Tôi biết em dồn lực nhiều hơn vào chân trái khi di chuyển. Tôi biết mỗi ngày của em đều vô cùng đau đớn nhưng em chưa bao giờ than dù chỉ một từ. Tôi biết em đang chết dần mòn, và cách mà em đối diện với nó can đảm hơn cách đa phần người bình thường đối diện với những cơn cảm lạnh thông thường.”

Mắt Pantalone hơi dại đi, đồng tử nở ra.

“Tôi biết,” Dottore tiếp tục, ngón tay cái miết nhẹ môi dưới của Pantalone, “rằng em cũng đã quan sát tôi rồi. Rằng em đến bến sớm chỉ để được gặp tôi. Rằng em cố ý chọn chỗ ngồi sao cho chỉ có hai chúng ta. Rằng em muốn điều này như cách mà tôi muốn.”

“Muốn điều gì?” Giọng nói của Pantalone giờ đây chỉ tựa tiếng thì thầm.

“Muốn được nuốt chửng.”

Từ ấy lửng lơ chờ đợi, mang theo cả hứa hẹn và đe dọa.

Pantalone phủ tay mình lên tay của Dottore, ép bàn tay ấy sát vào gương mặt mình hơn nữa. “Đúng vậy,” câu trả lời nhẹ như một hơi thở.

Độc hành giữa đêm đen, con tàu dẫn họ ra khỏi khu nội thành sầm uất vào những khu dân cư càng lác đác cửa nhà, còn từng lớp tuyết cứ điệp điệp dày lên. Người phụ nữ lớn tuổi xuống bến, chỉ còn lại họ trong toa tàu.

Dottore nghiêng sát vào, đôi môi khẽ chạm vào vành tai của Pantalone. “Tôi muốn biết mọi thứ về em. Từng điểm yếu một. Từng bí mật một. Từng điểm chạm sẽ khiến cho em phải nấc lên.”

Pantalone khẽ rùng mình. “Không bình thường chút nào cả.”

“Không,” Dottore đồng tình. “Không hề.”

“Tôi nên cảm thấy sợ anh.”

“Nhưng em đã không sợ.”

“Không.” Pantalone nghiêng đầu qua, khoảng cách giữa hai khuôn mặt gần đến mức nguy hiểm. “Không hề.”

Chẳng có gì dĩ nhiên hơn một nụ hôn nữa.


Dottore thu hẹp khoảng cách giữa cả hai, đôi môi hắn chiếm lấy Pantalone với sự cồn cào mãnh liệt đến mức chính hắn cũng phải ngỡ ngàng. Pantalone hồi đáp hắn ngay tức thì, khuôn miệng mở ra, lưỡi họ quấn quýt nhau trong một điệu nhảy vừa nồng say vừa toan tính.

Tay Dottore lần mò vào áo khoác của Pantalone, mày mò phần cúc áo, mang theo ham muốn được cảm nhận lớp da, để khắc ghi cơ thể mà hắn đã nghiên cứu từ xa suốt bấy lâu. Pantalone rên khẽ một tiếng, trầm đục, tay anh níu lấy bờ vai của Dottore, kéo hắn sát gần mình hơn nữa.

Nụ hôn cứ thế mãnh liệt dần, đến mức sắp trở thành một thứ bạo lực. Dottore cắn vào môi dưới của Pantalone, khiến đối phương thở gấp, nếm mùi vị kim loại lan ra. Những ngón tay của Pantalone đan vào tóc của Dottore, bấu mạnh đến đau đớn.

Hoàn hảo.

Khi cuối cùng họ cũng buông nhau ra, cả hai đều phải thở mạnh, môi của Pantalone sưng nhẹ lên và ánh nhìn phủ đầy một lớp dục vọng.

“Chỗ của anh hay tôi đây?” Pantalone hỏi, giọng thô ráp lại.

Nụ cười của Dottore nguy hiểm. “Chỗ tôi đi. Tôi có đồ.”

Pantalone cười lên, tiếng cười nhẹ như gió và pha thêm chút loạn trí. “Tất nhiên là anh có rồi.”

 


 

Căn hộ của Dottore đúng như những gì Pantalone đã tưởng tượng, sạch sẽ vô trùng, ngăn nắp, với hẳn một căn phòng được chuyển đối thành phòng thí nghiệm riêng tư. Sách y khoa được xếp gọn ghẽ dọc theo các kệ sách, và ở góc phòng là một bàn khám, thứ khiến cho nhịp tim của Pantalone giãy mạnh lên.

“Anh mang mọi đối tượng hẹn hò của mình về đây?” Pantalone đưa ra câu hỏi, cả người gần như tì lên cây gậy trong lúc Dottore đóng cánh cửa sau lưng họ lại.

“Tôi không hẹn hò.”

“Vậy anh làm gì?”

“Nghiên cứu.”

Pantalone xoay người để nhìn hắn, đôi mắt tím oải hương long lanh dưới thứ ánh sáng huỳnh quang mãnh liệt. “Vậy, tôi là mẫu vật của anh?”

Dottore sải ba bước qua căn phòng, dồn Pantalone vào tường. “Em là nỗi ám ảnh của tôi.”

“Hm.” Bàn tay đang rảnh của Pantalone nắm lấy áo khoác của Dottore, kéo hắn lại gần. “Câu này cũng sẽ được xem là một lời khen vậy.”

Đôi môi họ lần nữa cuỗm lấy nhau, mãnh liệt hơn, mọi ý tưởng về sự kiềm chế đã bị loại bỏ. Đôi tay của Dottore thoăn thoắt cởi áo khoác của Pantalone, đẩy áo qua vai và để nó trượt xuống sàn nhà. Dưới lớp áo choàng là bộ âu phục đắt tiền màu xám than chì, với những đường kẻ sọc tinh tế, được may đo hoàn hảo vừa vặn với vóc dáng của anh.

Những ngón tay của Dottore lần mò đến phần cúc áo của bộ vest, bắt chúng phải mở ra, vẫn với sự chính xác như lúc làm phẫu thuật. Pantalone thở hổn hển, đôi tay níu chặt lấy vai Dottore để khỏi ngã.

“Cây gậy.” Dottore hỏi khẽ vào môi Pantalone. “Em có cần nó không?”

“Bây giờ thì không?”

Câu trả lời có khác thì Dottore cũng lấy cái gậy đi, hắn cẩn thận đặt nó sang một bên, rồi bế bổng Pantalone vào lòng. Pantalone kêu lên một tiếng ngạc nhiên, hai tay quấn lấy cổ Dottore.

“Tôi đi được đó.” Anh yếu ớt phản đối.

“Tôi biết. Nhưng tôi muốn bế em.”

Hắn đặt Pantalone lên bàn khám nghiệm, lớp giấy phủ nệm nhăn lại dưới thân đối phương. Pantalone ngước nhìn lên hắn, mái tóc rối bời, áo sơ mi mở hờ hững, và thứ gì đó như ngọn lửa lòng Dottore cháy lên và sự chiếm hữu quét lấy hắn.

“Em đẹp lắm.” Dottore thốt lên như vậy, tay hắn xử lý nốt số cúc áo sơ mi còn lại trên áo Pantalone.

“Tôi đang chết đấy.”

“Điều đó không có nghĩa là em không còn đẹp. Ngược lại…” Hắn lột áo xuống khỏi vai của Pantalone, để làn da bên dưới với dấu vết của bệnh tật được lộ ra – xương sườn hơi nhô ra, những vết bầm do lấy máu xét nghiệm mờ dần, buồng tiêm truyền thuốc cấy dưới da. “Mọi thứ đều nâng tầm vẻ đẹp của em.”

Tiếng cười của Pantalone đắng ngắt. “Anh đúng là đồ thần kinh.”

“Phải.” Dottore cúi người xuống, đặt môi mình lên cổng truyền dịch, cảm nhận cái rùng mình nhẹ của Pantalone. “Nhưng em yêu điều đó.”

“Đúng thật.” Pantalone phải thừa nhận bằng thanh âm vụn vỡ. “Chúa ơi, đúng là vậy.”

Tay của Dottore bắt đầu lướt trên cơ thể của Pantalone với độ chính xác tuyệt đối, đo lường từng chút, đánh giá từng phần, ghi nhớ từng thứ. Hắn ghi nhớ từng vết sẹo, từng dấu tích, từng vị trí sẽ khiến cho Pantalone thở hắt hoặc cong mình dưới cái chạm của hắn. Đó vừa là khám nghiệm vừa là quyến rũ, cả hai đều gắn bó mật thiết với nhau.

Khi ngón tay hắn chạm đến đầu ngực đang ngẩng lên của Pantalone, tiếng rên rỉ cất lên từ khuôn miệng của người kia, lưng nhấc cong lên khỏi mặt bàn.

“Nhạy cảm nhỉ.” Dottore kết luận rồi ém nhẹm thứ thông tin vừa ngộ ra vào miền khuất trong trí óc.

“Đồ khốn.” Pantalone thở gấp, nhưng giọng điệu chẳng có chút gì là tức giận.

Dottore nhoẻn cười, cúi đầu xuống rồi đưa một bông hoa vào miệng của mình, lưỡi rê tròn nơi nhụy hoa. Đôi tay Pantalone nắm chặt lấy tóc của Dottore, giữ đầu hắn ở đúng chỗ nó phải ở. Dottore tập trung sự chú ý vào một bên, rồi mân mê bên còn lại, cho đến khi Pantalone thành một vũng nước dưới thân hắn, hơi thở đứt quãng và khẩn thiết thoát khỏi bờ môi anh.

“Dottore,” Pantalone van nài. “Làm ơn.”

“Làm ơn gì?”

“Chạm vào tôi. Nhiều hơn nữa.”

Tay của Dottore di chuyển xuống dưới thắt lưng, không chút khó khăn nào mở nó ra. Hắn kéo quần ngoài và quần trong của Pantalone xuống chỉ trong một động tác duy nhất, cơ thể người kia được phơi bày trần trụi trước mắt hắn.

Pantalone đã cứng lên rồi, dương vật ửng lên và rỉ nước. Dottore bao một tay mình quanh đó, chậm rãi ve vuốt, quan sát biểu cảm gương mặt của Pantalone khi hắn “chăm sóc” anh.

“Tuyệt đẹp,” Hắn thầm thì lần nữa, ngón tay cái vuốt nhẹ lên phần đầu, gom lại từng giọt dịch kích tình ở đó.

Pantalone hơi nhấp hông và cọ xát, kiếm tìm nhiều khoái cảm hơn nữa. “Anh đang tra tấn tôi.”

“Tôi đang nghiên cứu.”

“Nghiên cứu nhanh lên.”

Dottore cười rộ lên, âm thanh hiếm hoi mà mang cảm giác chân thành, động tác vuốt ve của hắn nhanh lên đáng kể. Tay còn lại của hắn thì lần xuống dưới, những ngón tay quét qua lối vào cơ thể của Pantalone, nghịch ngợm quanh đó nhưng chưa vội tiến vào.

“Em từng làm chuyện này chưa?” Dottore hỏi.

“Rồi,” Pantalone đáp trong tiếng thở dốc. “Gần đây thì chưa, nhưng vẫn là rồi.”

“Tốt.”

Dottore lấy ra một lọ bôi trơn từ tủ đồ bên cạnh, à thì nó là nhựa y tế bởi vì sao lại không nhỉ và bôi một lớp quanh những ngón tay của mình. Hắn nhấn nhẹ ngón tay vào nơi đó, quan sát cách mà cơ vòng co lại rồi mở ra, cho phép hắn tiến vào bên trong.

Đầu của Pantalone ngả về phía sau, một tiếng rên trầm thấp thoát khỏi môi anh. “Nữa.”

Dottore làm theo, cho thêm một ngón tay thứ hai vào rồi bắt chéo chúng lại, bắt đầu công việc khuếch trương nơi đó. Pantalone chật chội và nóng ẩm bao quanh hắn, cơ thể người kia cứ thế tiếp nhận sự xâm nhập với sự khao khát mãnh liệt đến mức dục vọng của Dottore cứ thế trỗi dậy mạnh mẽ.

Hắn tìm thấy tuyến tiền liệt của Pantalone với tốc độ của một kẻ đã nắm rõ cấu trúc của mọi cơ thể trong lòng bàn tay, không do dự mà ấn vào đó. Pantalone nấc lên, cả cơ thể giật nảy lên, dương vật càng liên tục tiết ra thêm nhiều chất lỏng.

“Ở đó,” Pantalone nỉ non. “Ở đó, đừng dừng lại.”

Tất nhiên Dottore không dùng lại. Hắn bắt đầu dùng đến ngón tay thứ ba, dày vò điểm nhạy cảm kia không thương xót, trong khi quan sát cách mà Pantalone tan rã ra dưới tay hắn. Người kia bây giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn, với mái tóc rũ rượi, làn da ửng lên, đôi mắt phủ đầy khoái lạc. Cơ thể thì run rẩy, đôi tay siết chặt lấy phần cạnh của bàn khám bệnh, hơi thở hóa thành những tiếng nức nở rời rạc.

“Tôi sắp…” Pantalone khẩn thiết. “Nếu anh không dừng lại thì tôi…”

“Ừ, hãy để tôi được nhìn thấy em.” Dottore mời gọi, giọng vừa trầm đục vừa dịu dàng.

Cơn cực khoái ập vào Pantalone như sóng triều dâng, lưng anh cong lên như cánh cung, dương vật run rẩy theo từng đợt chất lỏng bắn dọc lên phần bụng. Dottore thích thú nhìn ngắm, khắc ghi từng chi tiết vào trong tâm tưởng – về cách mà gương mặt của Pantalone biến đổi đi vì khoái cảm, những âm thanh mà anh tạo ra, cách mà cơ thể của người kia căng cứng lại dưới và quanh những ngón tay của Dottore.

Khi cơn cực khoái tan đi rồi, Pantalone đổ mình xuống mặt bàn, hớp mạnh lấy từng ngụm khí, cơ thể vẫn không ngừng run rẩy vì cơn dư chấn.

“Vừa rồi thật…” Anh chừng như không thể nào nói hết điều mình định nói được.

“Mãnh liệt?” Dottore bổ sung trong khi nhẹ nhàng rút ngón tay ra.

“Tàn khốc.”

Gã bác sĩ mỉm cười, cúi xuống hôn lên bờ trán đẫm mồ hôi của Pantalone. “Hai ta chưa xong nhé.”

Đôi mắt Pantalone mở to. “Anh đùa đấy à?

“Tôi có đùa em bao giờ.”

Hắn đỡ Pantalone xuống bàn, dẫn người kia vào phòng ngủ. Chân Pantalone giờ đã bỏ cuộc rồi, nên anh đành dựa hoàn toàn vào hắn để không bị ngã. Khi họ đã đến bên giường, gã Bác sĩ cẩn thận đặt Pantalone nằm xuống đó, nhẹ nhàng chỉnh tư thế của anh như đang chỉnh lý một mẫu vật.

“Nằm yên đó,” Dottore ra lệnh, và Pantalone, bất ngờ thay, một lần này lại ngoan như một con cừu và không cãi lại.

Dottore cởi sạch đồ không chút khó khăn, từ áo khoác, áo sơ mi, đến quần dài, cho tới khi hắn không còn gì ngoài tấm thân trần đứng trước mặt Pantalone. Đôi mắt của Pantalone tham lam chớp lấy từng hình ảnh của cơ thể trước mặt, ghi nhớ những thớ cơ săn chắc, làn da tái nhợt, và cả những bằng chứng thể hiện rõ bản tính điên cuồng của Dottore – những vết sẹo từ những thí nghiệm thất bại, những vết sẹo bỏng và cả những vị trí mà hắn đã dùng để tự kiểm tra giới hạn chịu đựng đau đớn của chính mình.

“Người anh toàn là sẹo nhỉ,” Pantalone nhận xét.

“Cũng như em thôi.”

“Nhưng tôi là do bệnh mà có. Còn anh thì tự làm khó mình.”

“Em có ghét điều đó không?”

Pantalone suy nghĩ một chút, đôi mắt màu oải hương hiện vẻ suy tư. “Không,” cuối cùng, Pantalone trả lời. “Điều đó hoàn toàn hợp lý. Anh là loại người khao khát hiểu hết được mọi thứ, kể cả nỗi đau.”

“Đặc biệt là sự đau đớn.”

Dottore leo lên giường, đặt mình vào giữa hai chân của Pantalone. Hắn phủ dịch bôi trơn lên dương vật của mình, vuốt ve chậm rãi, nhìn Pantalone trong khi mắt Pantalone dán vào động tác của hắn.

“Sẵn sàng chưa?” Dottore hỏi người kia.

Pantalone gật đầu.

Dottore đặt vật của hắn nơi cửa vào của Pantalone, chầm chậm đẩy về phía trước. Pantalone gần như không kháng cự, dù sao thì hắn đã chuẩn bị người kia kĩ lưỡng, nhưng vấn đề là khoái cảm đang trở nên choáng ngợp. Bên trong nó chặt, nóng, hoàn hảo. Hắn đẩy vào từng chút một, cẩn thận quan sát gương mặt Pantalone xem anh có khó chịu chút nào không.

Không có. Trên đó chỉ tồn tại sự khoái lạc cùng một cơn khát rực cháy đồng điệu với hắn.

Khi Dottore đã ở bên trong hoàn toàn rồi, hắn ngừng một chút, cho Pantalone thời gian để thích ứng. Hai tay của người kia vươn lên, bấu lấy vai của gã Bác sĩ, móng tay găm vào da thịt mạnh đến mức chắc chắn sẽ để lại dấu vết.

“Động đi.” Pantalone yêu cầu như thế. “Xin anh đấy, động mau đi.”

Dottore liền đưa đẩy, tạo ra thứ nhịp điệu luân chuyển giữa sự kiểm soát và sự mãnh liệt. Mỗi cú đâm đều được tính toán và căn góc để cứ thế nghiến vào tuyến tiền liệt của Pantalone, ép buộc người kia phải nấc lên những âm thanh đã sớm khiến Dottore nghiện như chơi thuốc.

Chân Pantalone quấn quanh hông Dottore, kéo hắn vào sâu hơn, đón chào từng cú dập của hắn bằng hông của mình. Chiếc giường kêu lên ken két dưới thân họ, âm thanh hòa lẫn với tiếng thở hổn hển và tiếng da thịt chạm vào nhau.

“Mạnh hơn nữa,” Pantalone nức nở. “Tôi sẽ không sao đâu.”

“Có sao đấy,” Dottore phản bác lại, nhưng dù sao thì hắn cũng vẫn nghe theo, tốc độ dập tăng lên, khuấy đảo bên trong Pantalone với lực đâm chỉ còn thiếu một bước là thành tàn bạo

Pantalone yêu điều đó. Đầu anh đập vào gối như cá quẫy mình trên cạn, miệng hét không thành tiếng, cơ thể anh chấp nhận mọi thứ Dottore trao cho, thậm chí còn đòi hỏi thêm.

Dottore lại lần nữa cúi mình xuống, bắt lấy đôi môi hé ra của Pantalone trong một nụ hôn tựa như cắn xé đối phương. Hắn lại cắn vào môi dưới của Pantalone, nếm vị máu trào ra, nghe tiếng rên của Pantalone ngân trong vòm miệng mình.

“Em là của tôi rồi,” Dottore gầm gừ giữa nụ hôn. “Nói đi.”

“Của anh.” Pantalone nỉ non. “Tôi thuộc về anh.”

Khoái cảm của việc được chiếm hữu dâng lên như sóng triều. Hắn vươn tay vào giữa họ rồi vuốt ve vật kia của Pantalone lên xuống, phỏng theo nhịp thúc của bản thân.

Một tiếng nấc nghẹn, Pantalone cao trào, bên trong của anh siết chặt lại trong khi dương vật thì co giật trong bàn tay của Dottore. Cảm giác thăng hoa trào dâng, Dottore đuổi theo Pantalone ngay sau đó, chôn thật sâu bản thân vào trong khoái cảm khi cao trào chiếm lấy hắn.

Họ giữ yên như thế một lúc, chưa vội tách rời nhau ra, hơi thở của cả hai dồn dập. Cuối cùng, Dottore cẩn thận rút ra rồi đổ sập người xuống bên cạnh Pantalone.

Pantalone quay sang nhìn hắn, trong đôi mắt oải hương là sự thỏa mãn và êm dịu. “Vừa rồi đúng là…”

“Tàn khốc?” Dottore bổ sung lần nữa.

Pantalone yếu ớt cười, nhưng chân thành. “Đúng rồi đấy.”

Dottore vươn tay ra, những ngón tay đuổi theo những dấu vết trên khuôn ngực của Pantalone, ghi nhớ từng vết sẹo và dấu tích với sự chính xác muôn thuở đã từng của hắn. Pantalone run nhẹ dưới cái chạm đó, nhưng không đẩy hắn ra.

“Chúng ta đang làm gì vậy nhỉ?” Pantalone hỏi khẽ.

“Tôi không biết.”

“Nói thế không khoa học lắm đâu nhé.”

“Không.” Dottore đồng tình. “Không hề.”

Họ nằm yên bên nhau như thế thêm một lúc nữa, không gian chỉ còn lại tiếng thở chậm rãi và tiếng gió hú bên ngoài, trong khi tuyết vẫn không ngừng đổ xuống.

“Tôi vẫn sẽ chết.” Sau cùng, Pantalone vẫn nói ra điều đó.

“Tôi biết.”

“Chuyện này có gì thay đổi không?”

Dottore ngẫm nghĩ về câu hỏi đó. Có không? Thứ đã hấp dẫn hắn thuở ban đầu là sự thật về việc Pantalone đang héo tàn dần, mỗi ngày đều trở nên mỏng manh và lay lắt, như một đóa hoa của sự vô thường. Nhưng bây giờ, nằm đây với em sau khi họ đã làm tình, ý nghĩ về việc Pantalone sẽ phải chết đi đã trở nên thật… khó chấp nhận.

“Không.” Và hắn đáp lời như thế. “Sẽ chẳng có gì thay đổi cả. Trừ việc…”

“Trừ?”

“Tôi muốn có thêm thời gian.”

Nụ cười của Pantalone thật buồn. “Tôi cũng thế.”

“Nếu vậy thì tận dụng quãng thời gian còn lại thôi. Bao nhiêu còn lại cũng đều sẽ dùng hết.”

“Nghe không lãng mạn lắm nhỉ.”

“Tôi vốn dĩ đâu phải loại lãng mạn.”

“Anh không phải,” Pantalone đồng ý, quay người sang để có thể hoàn toàn đối diện với Dottore. “Nhưng anh là người của tôi. Và tôi nghĩ như thế thì tốt hơn nhiều.”

Dottore ôm Pantalone vào lòng, cảm nhận hơi ấm của Pantalone hòa vào hơi ấm của hắn, nhịp đập đều đặn của trái tim kia – không hoàn hảo, rất bất thường, dấu hiệu của thứ tật bệnh đang chực chờ cuỗm lấy người kia đi vĩnh viễn. Nhưng dù sao thì nó cho thấy đối phương vẫn ở đây, không phải là ảo giác, và như thế, hiện tại, đã là quá đủ rồi.

 


 

Sau đêm đó, nếp sinh hoạt của họ thay đổi.

Vẫn là những buổi sáng và tối ở ga tàu, nhưng giờ họ ngồi sát bên nhau, tay Pantalone đặt trên đùi Dottore trong khi tay hắn thì ôm lấy vai Pantalone. Người qua đường nhìn họ như nhìn sinh vật lạ, hai người đàn ông mặc áo khoác đắt tiền, một người với cây gậy chống lại ngồi quá sát với nhau, tiếp xúc quá thân mật.

Trông hai người họ có giống quan tâm không.


Đa phần các đêm Pantalone sẽ đến căn hộ của Dottore. Họ sẽ cùng dùng bữa tối, những bữa ăn đơn giản do chính tay Dottore chuẩn bị với sự chỉn chu mà hắn áp dụng với mọi thứ trong cuộc sống, và rồi sẽ rút lui vào phòng ngủ, đôi khi là vào phòng thí nghiệm, nơi Dottore sẽ kiểm tra cơ thể Pantalone kỹ lưỡng như khám lâm sàng trước khi xơi tái luôn đối phương với dục vọng.

Đó rõ ràng là sự ám ảnh. Không lành mạnh một chút nào. Tham lam đến cực độ.

Và hoàn hảo.

Dottore nhận ra bản thân đang bắt đầu nghiên cứu về tình trạng của Pantalone khi có thời gian rảnh, đọc khác nghiên cứu y khoa và thảo luận với các chuyên gia khác. Hắn không kể cho Pantalone nghe, dù sao thì không nên dựng cho đối phương một thứ hy vọng hão huyền, nhưng hắn cũng không thể ngăn mình hay ngừng lại. Ý tưởng về việc mất đi thực tại này, mất đi Pantalone, đang dần trở nên đau đớn hơn.

Về phần Pantalone, có vẻ như thoải mái hơn nhiều rồi. Thứ bóng tối u uất ám lấy đôi mắt kia hàng tháng trời dần tan đi, thay bằng thứ gì đó ấm áp hơn. Anh cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, dẫu cho cơ thể của anh cứ tiếp tục suy yếu dần.

“Có anh tốt thật đấy.” Pantalone nói thế với Dottore vào một đêm mà họ quấn lấy nhau trên giường, khi tuyết rơi mãi ngoài cửa sổ không dừng.

“Tệ cho em thì đúng hơn.” Dottore đính chính lại. “Tôi là một kẻ ám ảnh và đầy chiếm hữu, và tôi đối xử với em như mẫu vật để thí nghiệm.”

“Đúng thật.” Pantalone không phản đối, đặt một nụ hôn lên vai Dottore. “Và em yêu điều đó.”

“Em điên rồi đấy.”

“Anh thì khác gì đâu. Chúng ta giống nhau mà.”

Dottore không thể cãi được gì.

 


 

Ba tháng sau nụ hôn đầu của họ, Pantalone quỵ ngã ở nhà ga.

Dottore đã quan sát khi đối phương tiến lại gần mình, hắn nhận ra sắc mặt của Pantalone nhợt nhạt hơn bình thường rất nhiều lần, cách đối phương chống gậy nặng nề hơn, hơi thở khó khăn hơn. Hắn định nói gì đó thì đột nhiên, chân của Pantalone khuỵu xuống.

Dottore kịp đỡ anh trước khi anh đập cả người xuống sàn, rồi cẩn thận đặt đối phương ngồi xuống ghế. Mắt của Pantalone đờ đẫn, hơi thở gấp và rất nông.

“Bệnh viện.” Dottore nhanh chóng nói, tay đã thủ sẵn điện thoại.

“Không.” Pantalone phản đối, tay anh níu vào áo khoác bác sĩ. “Đừng đến bệnh viện. Xin anh.”

“Em cần chăm sóc y tế đấy.”

“Tôi cần anh.”

Quai hàm của gã Bác Sĩ siết chặt. Hắn thực sự rất muốn cãi đối phương và nhắc người kia nhớ về tầm quan trọng của việc được phục hồi đúng cách, nhưng hắn lại hiểu được lý do đằng sau sự từ chối của Pantalone. Người kia đã dành quá đủ thời gian ở trong bệnh viện rồi, và chết ở đó trở thành một ý nghĩ tồi tệ mà Pantalone không hề muốn.

“Chúng ta sẽ về căn hộ của tôi.” Dù sao thì Dottore cũng phải quyết định. “Nếu tình trạng của em xấu đi, ta sẽ đến bệnh viện cho dù em có muốn hay là không.”

Pantalone yếu ớt gật đầu.

Dottore bế Pantalone vào một chiếc taxi, không quan tâm đám làm công ăn lương khác đang ngó ngang dọc. Về đến căn hộ, hắn đặt Pantalone nằm trên giường và tiến hành khám nghiệm kỹ lưỡng. Kết quả kiểm tra không tốt một chút nào – điều kiện của Pantalone xuống dốc không phanh, còn tệ hơn dự liệu của gã Bác sĩ.

"Bao lâu?" Pantalone hỏi, giọng mong manh hơn cả tiếng thì thầm.

 

Gã Bác Sĩ không sỉ nhục người thương bằng việc cố tỏ ra không hiểu cái gì. "Vài tháng. Hoặc vài tuần?"

"Không phải vài năm?"

"Không."

Đôi mắt Pantalone nhắm lại, một giọt nước mắt lăn xuống bờ má. "Tôi muốn có thêm thời gian."

"Tôi cũng vậy."

Dottore nằm xuống giường bên cạnh anh, kéo Pantalone vào lòng mình. Họ nằm như thế vài giờ liền, yên lặng, chỉ giữ lấy nhau, khi ngoài kia trời vẫn không ngừng đổ tuyết.

 


 

Pantalone hồi phục vừa đủ để có thể quay lại làm việc, nhưng cả hai đều biết đây chỉ là tạm thời thôi. Trì hoãn, chứ không thể cứu chữa.

Dù sao thì, họ tận dụng hết cỡ khoảng thời gian này.

Dottore xin nghỉ phép, chuyện trăm năm chắc được một lần và họ dành nhiều ngày bên nhau. Đôi khi họ nói chuyện,hàn huyên kể lại những thứ đã từng xảy ra trong quá khứ, những nỗi sợ, những điều họ nuối tiếc. Đôi khi họ chỉ đơn giản là tận hưởng cảm giác yên tĩnh ở bên cạnh nhau, đọc sách hoặc làm việc cùng nhau.

Và đôi khi, nếu Pantalone có đủ sức, họ sẽ cùng chìm vào dục vọng.

Đó là những khoảnh khắc dao động giữa tuyệt vọng và dịu dàng. Dottore sẽ thong thả thăm dò từng tấc cơ thể Pantalone, khắc ghi cảm giác, mùi vị và những âm thanh từ đối phương. Pantalone sẽ bám chặt lấy hắn, những ngón tay bấu chặt vào da thịt Dottore, như thể anh có thể neo giữ bản thân vào sự sống bằng sức mạnh ý chí tuyệt đối.

“Em yêu anh.” Một tối, Pantalone bày tỏ như vậy, sau khi họ đã làm tình xong.

Dottore đơ ra. Yêu không phải là từ mà hắn sẽ dùng. Từ đó quá mơ hồ, quá cảm tính và phi lý. Nhưng khi nhìn vào Pantalone – đẹp đẽ, tàn lụi, thuộc về hắn – Dottore lại thấy từ ấy rất phù hợp.

“Anh cũng yêu em.” Hắn nói thế, và từ đấy có nghĩa là như thế.

Nụ cười của Pantalone rạng rỡ. “Tốt rồi. Vì anh đang mắc kẹt với em đấy.”

“Cho đến khi thời gian không còn cho phép.”

“Cho đến khi thời gian không còn cho phép.” Pantalone đồng tình.

 


 

Sáu tháng sau nụ hôn đầu của họ, Pantalone dừng hẳn việc đi làm.

Anh đã quá yếu rồi, cơ thể không còn chống chọi với bệnh tật được nữa. Dottore chuyển đổi phòng thí nghiệm của mình thành một phòng bệnh tạm thời, với trang thiết bị được mượn từ viện nghiên cứu. Hắn theo dõi sát sao các chỉ số sinh học của Pantalone, điều chỉnh thuốc men, làm đủ mọi cách có thể để Pantalone không cảm thấy khó chịu.

Tất nhiên, điều đó là không đủ.

Pantalone không còn thời gian nữa rồi, và cả hai ý thức rõ điều đó.

Một tối, Pantalone nói. “Em không muốn phải chết trên giường.” Giọng của anh yếu ớt và mong manh tựa cánh bướm trong tuyết.

“Vậy thì, ở đâu?”

“Ga tàu. Băng ghế của chúng ta.”

Dottore rất muốn từ chối người kia. Ý tưởng này quá điên rồi.

Nhưng hắn hiểu.

Sáng hôm sau, hắn choàng cái áo khoác dày màu tím thân thuộc cho Pantalone và giúp anh lên xe taxi. Tuyết vẫn rơi dày như bao tháng ngày khác, nhuộm trắng cả thành phố trong tuyết. Đến ga rồi, Dottore bế Pantalone đến băng ghế của họ – cái thứ ba tính từ quầy bán vé, được che chắn một phần, nhưng phần còn lại vẫn đối diện với tuyết trắng.

Hắn ngồi xuống, đặt Pantalone bên cạnh mình và giữ chặt người trong tay. Pantalone ngả đầu vào vai Dottore, hơi thở nông nhưng đều đặn.

“Cảm ơn anh.” Pantalone thầm thì.

“Vì điều gì?”

“Vì đã nhìn thấy em.”

“Luôn luôn.” Dottore đáp, giọng hắn khàn đi vì thứ cảm xúc mà hắn chẳng thể diễn tả nên lời.

Họ cứ ngồi như thế, tuyết vẫn rơi quanh họ, hai con người ngồi cùng một băng ghế, ôm lấy đối phương trong cái buốt giá. Những người đi làm khác đi ngang qua họ, vài kẻ tò mò ghé mắt nhìn, nhưng đa phần chỉ chọn lờ họ đi.

Chuyến tàu lúc 7:42 sáng đến rồi đi.

Hơi thở của Pantalone chậm dần.

“Dottore.” Anh lẩm bẩm.

“Hm.”

“Đừng quên em đấy.”

“Anh sẽ không.”

Pantalone cười khẽ, mắt dần khép lại. “Tốt.”

Hơi thở cuối cùng của anh nhẹ hơn cả một tiếng thì thầm, lạc đi trong âm thanh của tuyết rơi.

Sau đó, Dottore ôm lấy thân hình bất động của Pantalone, vòng tay siết chặt, khuôn mặt vùi trong mái tóc điểm bạc. Hắn không khóc, nước mắt là thứ gì đó không hề thân thuộc với hắn, nhưng có thứ gì đó trong hắn đã vỡ nát hoàn toàn, không thể vãn hồi nữa.

Cuối cùng thì, hắn đứng dậy, cẩn thận đỡ lấy cơ thể của Pantalone. Hắn sẽ đưa anh đến viện nghiên cứu, đảm bảo rằng anh được đối xử với sự tôn trọng, rằng mọi thứ sẽ được xử lý toàn vẹn.

Nhưng mà trước tất cả mọi điều, hắn thành kính hôn lên vầng trán đã lạnh đi của Pantalone.

“Anh yêu em.” Hắn nhủ với người kia. “Và luôn luôn yêu em.”

Tuyết vẫn cứ rơi hoài rơi mãi, phủ kín băng ghế của họ bằng một sắc trắng tinh khôi.

 


 

Sinh hoạt của Dottore trở về như cũ.

Mỗi buổi sáng, gã đến ga tàu vào đúng 7:42. Mỗi buổi tối, hắn bắt chuyến 6:15 về nhà. Hắn vẫn ngồi ở băng ghế đó, cái thứ ba tính từ quầy bán vé, và chờ đợi.

Hắn biết chứ, rằng Pantalone sẽ chẳng đến đâu. Biết rằng chỗ ngồi bên cạnh hắn sẽ mãi trống trơn, rằng thực tại là sẽ chẳng có ai đến lúc 7:38 với một cây gậy chống sang trọng và một nụ cười u buồn.

Nhưng đằng nào thì hắn cũng đợi thôi.

Sự ám ảnh sẽ chẳng kết thúc dù bị cái chết chia lìa. Bởi vì thứ tình yêu chân thành và mãnh liệt đến tưởng như phi lý sẽ chẳng chết đi dù cho đối tượng của nó đã chẳng còn trên đời này nữa.

Những khi tuyết rơi đặc biệt dày, Dottore sẽ nhắm mắt lại, tưởng tượng rằng Pantalone đang ngồi bên cạnh hắn. Rằng hắn sẽ nghe được giọng nói, cảm nhận được hơi ấm, và nếm được nụ hôn dịu dàng của họ.

Đúng là điên rồ.

Nhưng mà, chẳng phải họ là hai kẻ điên rồ hay sao? Hai kẻ vụn vỡ tràn đầy sự chiếm hữu, tìm thấy nhau trong cái tuyết giá của mùa đông, giữa những vòng lặp vĩnh cửu của đời sống phàm trần.

Dottore mở mắt, nhìn thấy chuyến tàu lúc 7:42 bắt đầu vào bến.

Nhưng hắn đã không lên tàu.

Thay vào đó, hắn cứ ngồi yên ở băng ghế, tay đặt ở chỗ trống bên cạnh, và hắn đợi.

Đợi điều gì đây, hắn chẳng thể trả lời.

Nhưng hắn vẫn đợi.

Và tuyết vẫn cứ rơi.

Notes:

Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến đây. Bạn không cần phải để kudos cho tôi nhưng nhớ ghé qua link dưới để tặng tác giả một tim nhé.

https://archiveofourown.org/works/85126136