Work Text:
James không biết từ bao giờ hắn lại bị ám ảnh bởi mùi hương của Severus Snape. Trong khi các Alpha khác nhăn mặt khi đi ngang qua y, phàn nàn về thứ mùi hăng hắc khó chịu, James lại không thể cưỡng lại được sự thôi thúc phải đến gần hơn, hít thở sâu hơn. Một thứ mùi chua chát, ngai ngái, sắc bén như dao cạo—hoàn toàn không phải là mùi hương dịu dàng mà một Omega nên có, theo định kiến của mọi người. Nhưng với James, đó là hương thơm thiêng liêng nhất.
Hắn không thể lại gần y một cách công khai. Không chỉ vì hai người họ là kẻ thù không đội trời chung, mà còn bởi vì Alpha và Omega, ở độ tuổi này, không thể tiếp xúc quá gần nhau mà không khơi gợi bản năng. Nếu James để lộ sự mê đắm bất thường của mình, hắn sẽ bị nhìn bằng ánh mắt đầy ghê tởm, bị cười nhạo, bị xem là một kẻ bệnh hoạn.
Nhưng James không quan tâm. Hắn có cách của riêng mình.
Hôm nay, như mọi lần, Severus rời khỏi bàn trong thư viện, bỏ lại một chiếc ghế trống và những dấu vết mờ nhạt của mùi hương. James kiên nhẫn đợi thêm vài phút, mắt dán vào lối đi của Severus cho đến khi y khuất hẳn. Sau đó, hắn trùm kín áo choàng tàng hình, lặng lẽ tiến về phía chiếc ghế gỗ còn hơi âm ấm.
Hắn quỳ xuống, thật chậm rãi, rồi ghé mũi lại gần mặt ghế. Hơi thở hắn run rẩy khi mùi hương đặc trưng của Severus xộc vào khứu giác. Nồng nàn, mạnh mẽ, đậm chất Severus đến mức khiến James phải siết chặt tay vào vạt áo của mình để giữ bình tĩnh. Nhưng hắn không giữ được. Mùi hương ấy như một luồng khí ma mị, len lỏi vào tận trong não bộ, kích thích từng dây thần kinh, khiến James như kẻ nghiện vừa tìm thấy thứ chất cấm mình thèm khát nhất.
Hắn cúi thấp hơn, gần như dán mặt xuống mặt ghế, từng hơi thở trở nên dồn dập hơn. James hít một hơi thật dài, nén chặt đến khi phổi hắn căng tức rồi mới chầm chậm thở ra, như thể muốn ngấm mùi hương ấy vào từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào. Hắn run rẩy, đôi mắt mờ đi vì cơn khoái cảm kỳ lạ đang len lỏi khắp người.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
James vươn lưỡi, đầu lưỡi chạm nhẹ vào bề mặt gỗ. Một cử chỉ điên rồ, nhưng với hắn, đó là một nghi lễ thiêng liêng. Một Omega khác có thể khiến hắn quay đi, nhăn mặt vì sự ngọt ngào giả tạo khi cố tỏa mùi quyến rũ hắn. Nhưng Severus không như vậy. Mùi hương của y cay nồng, gai góc, hoang dại. Và James không thể làm gì khác ngoài phục tùng bản năng Alpha của mình.
Hắn lại liếm, lâu hơn một chút. Một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi hắn tưởng tượng Severus đang ngồi đây, cặp đùi gầy kẹp hai bên má hắn, hơi thở dồn dập ngắt quãng. Một cơn run nhẹ lan dọc từ đỉnh đầu xuống từng đốt ngón tay. James cảm thấy bản thân như đang trôi dạt vào một vùng mê loạn nguy hiểm, nơi tất cả lý trí đều bị xóa nhòa bởi sự cuồng tín bệnh hoạn.
Hắn nghiêng đầu, gục nhẹ trán xuống mặt ghế, lưỡi vẫn còn vương vấn hơi ấm cũ. Tim hắn đập loạn trong lồng ngực, từng thớ thịt căng ra vì khao khát. Một phần lý trí nhỏ bé còn sót lại gào lên bảo hắn dừng lại, nhưng James phớt lờ. Hắn lặng lẽ nâng bàn tay, áp lên mặt ghế, ngón tay miết nhẹ lên nơi Severus từng ngồi. Một sự sùng bái tội lỗi, một xúc cảm thánh thần mà chỉ có hắn mới hiểu.
Hắn không chỉ muốn ngửi, muốn liếm—hắn muốn cắn, muốn khắc lên đó dấu vết của chính mình, muốn biến từng mảnh gỗ nơi này thành thứ thuộc về hắn, như thể nếu làm vậy, hắn có thể giữ Severus mãi mãi.
Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng Severus còn ở đây, hơi thở y vẫn còn hòa trong không khí, làn da mỏng manh cọ nhẹ vào lớp vải. James thở hắt ra, lưỡi lại vươn ra, nếm thử thêm một lần nữa, như thể chỉ cần làm vậy, hắn có thể giữ Severus lại bên mình lâu hơn. Hắn rùng mình, người ép chặt xuống mặt ghế, toàn thân nóng bừng như lên cơn sốt.
Hắn tham lam hít vào thêm lần nữa, từng đợt mùi hương cuốn lấy hắn, như những sợi xích vô hình khóa chặt toàn bộ cơ thể. Hắn nhấc tay, nhẹ nhàng miết dọc theo mặt ghế, nơi Severus có lẽ đã đặt tay lên, từng dấu vết vô hình còn vương lại như một lời mời gọi ám muội. James siết nhẹ mép gỗ, tưởng tượng hơi ấm kia vẫn chưa tan biến, như thể Severus vẫn còn đang ngồi đó, ngay trong tầm tay hắn.
Có lẽ hắn không còn là chính mình nữa.
Có lẽ, ngay từ giây phút đầu tiên hít vào mùi hương ấy, hắn đã hoàn toàn thuộc về Severus.
Nếu Severus biết được chuyện này… Nếu bất cứ ai biết được chuyện này… James Potter, ngôi sao sáng của Gryffindor, sẽ trở thành trò cười cho cả trường Hogwarts.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Không bao giờ.
